Siêu mẫu trọng sinh - 39

Cập nhật lúc: 2025-08-23 03:30:10
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng đông dịu dàng, chói mắt, xuyên qua lớp kính dày của nhà kính, chiếu rọi bên trong. Trăm hoa đua nở, tranh khoe sắc, dùng màu đỏ rực rỡ và trắng sữa thanh nhã, vàng nhạt tươi mới và tím biếc quý phái, biến nhà kính thành một đại dương hoa rực rỡ.

Giữa khung cảnh mỹ lệ , một thiếu niên thanh tú, tao nhã khẽ cúi đầu, nhẹ nhàng ngửi một cành bách hợp trắng tinh khôi. Mặt mày tuấn tú, khí chất cao quý thoát tục, khi đó, như trở thành phong cảnh trong mắt .

Ngay cả Tịch Trạch cũng khỏi nở nụ tán thưởng hình ảnh thuần khiết, đẽ .

Thậm chí, một tia cảm hứng lóe lên trong đầu , mang theo cảm giác kỳ diệu khó tả.

Minh Dụ sớm phát hiện Tịch Trạch đến. Dù ngạc nhiên vì xuất hiện hôm nay, để lộ sự bất ngờ, chỉ chậm rãi thả cành bách hợp xuống, hỏi: “Sáng nay đến thăm ?”

Lúc , Tịch Trạch thu thần sắc, môi mỏng khẽ mím, bình thản bước tới, đáp: “ chiều nay thì .”

Đối với sự bá đạo và tùy hứng của đàn ông , Minh Dụ thấm thía trong ba ngày qua. Tuy nhiên, hề tức giận, ngược còn thoáng vui vẻ – điều chứng tỏ thực sự xem là bạn, còn khách sáo giữ lễ nữa.

Minh Dụ lấy một cành cẩm chướng từ bình hoa, hỏi: “Thích hoa ?”

Im lặng một lát, Tịch Trạch khẽ gật đầu: “Ừ, cũng .”

Sau câu , Minh Dụ thường xuyên đưa vài cành hoa cho Tịch Trạch ngửi, tiện thể hỏi ý kiến để tham khảo.

Hai ăn ý, một chọn hoa, một thưởng thức hoa, như những bạn lâu năm, chẳng cần nhiều lời, cứ thế cùng bước .

Khi đến cuối nhà kính, Minh Dụ ôm một bó hoa lớn. Đỏ, vàng, tím, trắng, đủ màu sắc rực rỡ trong tay . Cuối cùng, lấy một chiếc bình cắm hoa, cẩn thận sắp xếp, đầu định rời .

“Tiếp theo, sẽ chuẩn cho show thời trang cao cấp mùa xuân hè sang năm,” giọng trầm thấp, từ tính của Tịch Trạch vang lên trong gian yên tĩnh của nhà kính. Hắn ngừng một lát, tiếp tục: “Mấy tháng tới chắc sẽ bận. Em vé mời ?”

Minh Dụ ôm chặt bình hoa, suy nghĩ một lúc, hỏi: “Là với tư cách bạn bè, tặng một tấm thư mời ?”

Tịch Trạch khẽ nhướng mày: “Muốn hai tấm cũng .”

Minh Dụ hiểu rõ lời hứa mang ý nghĩa lớn thế nào.

Show thời trang cao cấp của “Kỷ Hòa Nhã” bốn mỗi năm là biểu tượng của thẩm mỹ thời thượng đỉnh cao, thường dẫn dắt xu hướng thời trang trong năm đó và nhiều năm . Một tấm thư mời mỏng manh là giấc mơ của bao , dù tiền cũng chắc giành .

Giờ đây, nhà thiết kế chính kiêm giám đốc sáng tạo của “Kỷ Hòa Nhã” hứa với , tuyệt đối thể cho hai tấm thư mời. Lời hứa chút khoa trương, nhưng khiến Minh Dụ cảm thấy quá trọng đại, vượt qua ranh giới bạn bè.

Cậu khẽ lắc đầu, : “Nếu tiện, một tấm thôi cũng cảm kích.”

Hai tiến về phía cửa. Khi gần khỏi cửa lớn, Tịch Trạch đột nhiên hắt xì một cái, khiến Minh Dụ kinh ngạc : “Anh cảm ?”

Trên gương mặt tuấn tú của đàn ông, từ lúc nào ở khóe mắt trái xuất hiện một chấm đỏ nhỏ. Tịch Trạch ho khan hai tiếng, lắc đầu: “Không cảm, chắc là dị ứng phấn hoa.”

Nghe , Minh Dụ đột nhiên dừng bước, kinh ngạc .

Chú ý đến hành động bất ngờ của , Tịch Trạch cũng dừng , sang .

Một lúc lâu , Minh Dụ thở dài, nhẹ giọng: “Nếu dị ứng phấn hoa, lúc nhờ chọn hoa, thể với , cần giúp chuyện .”

Minh Dụ tin tưởng gu thẩm mỹ và ánh mắt tinh tế của Tịch Trạch nên mới nhờ chọn hoa. nếu dị ứng, tuyệt đối làm .

Tuy nhiên, trong mắt Minh Dụ, Tịch Trạch sẽ tự làm khó để giúp khác…

Đôi mắt sâu thẳm của đàn ông ánh lên ý . Tịch Trạch khẽ gật đầu, giải thích: “Không nghiêm trọng lắm, tiếp xúc ít thì . Tôi nghĩ nhiều.”

Minh Dụ vẫn tự trách: “Vẫn là của . Tối nay mời ăn cơm, xem như tạ và cảm ơn giúp chọn hoa.”

Lời mời , Tịch Trạch từ chối.

Tối đó, hai dùng bữa đơn giản tại một nhà hàng Pháp. Tịch Trạch tự lái xe đưa Minh Dụ về nhà. Như những bạn bình thường, suốt buổi tối, bất kỳ hành động vượt ranh giới nào, cư xử điềm đạm, thong dong.

Khi Minh Dụ xuống xe, cả hai chào “Hẹn gặp ”, Tịch Trạch lái xe rời .

Dưới ánh trăng thanh lạnh, thiếu niên tinh xảo lặng tòa chung cư tĩnh lặng, lặng lẽ chiếc Aston Martin đen dần khuất bóng. Dù chiếc xe biến mất ở khúc quanh, Minh Dụ vẫn rời mắt, thần sắc trầm tư, mãi hồn.

Khoảng ba phút , trong cơn gió lạnh mùa đông, cuối cùng xoay bước chung cư.

Minh Dụ luôn nghĩ đàn ông giống : tự tin, thậm chí là tự phụ, bề ngoài dịu dàng nhưng khó gần.

Cậu kiếp và Tịch Trạch hiện tại đều sống đỉnh cao của giới. Mỗi quyết định của họ thể tạo biến , và ít kẻ mưu mô lợi dụng họ để tìm lối tắt thăng tiến.

Kiếp , Minh Dụ chỉ xem Triệu Duệ và La Như là “ nhà”, là bạn bè. Triệu Duệ thật lòng với , luôn nghĩ cho . La Như tuy thủ đoạn cao minh, thông minh, nhưng việc cô làm đều vì lợi ích của .

Còn Tịch Trạch, dường như thể xếp nhóm “ nhà”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-mau-trong-sinh/39.html.]

Minh Dụ từng nghĩ giống nên mới đồng ý làm bạn. qua thời gian ở chung, phát hiện thường chọc tức đến mất bình tĩnh, thể điềm tĩnh đối mặt chuyện, thậm chí đôi lúc trở nên trẻ con.

– Như thể chính là khắc tinh của .

Ban đầu, Minh Dụ định giữ cách với Tịch Trạch, mà trở thành một phiên bản chính . chiều nay, khi thấy vì dị ứng mà mặt nổi chấm đỏ, thậm chí hắt xì, trái tim bỗng mềm , thể tiếp tục giữ cách.

Chỉ hiểu, với những như họ, việc hy sinh lợi ích bản để làm điều gì đó cho khác mà ràng buộc, xác suất thấp đến mức nào. Vậy mà Tịch Trạch làm vì , khiến Minh Dụ thể xúc động.

Vì nếu đổi , Minh Dụ tuyệt đối thể vì Tịch Trạch mà làm điều gì tổn hại để giúp khác.

“Tịch Trạch… Rốt cuộc thế nào?”

Lời thì thầm của thiếu niên hòa bóng tối dày đặc, ai thấy.

Ở phía bên , điều Minh Dụ mãi mãi là, ngay khi đàn ông lái xe khỏi chung cư, nhận một cuộc gọi. Đầu bên , đại diện Đinh Bác khuyên nhủ tận tình, chỉ thiếu quỳ xin: “Tôi cầu xin , xem như van ! Tịch đại thiếu gia, Tịch đại lão gia, tổ tông của ! Cậu mau về ! Bên chuẩn gần xong , hai tháng nữa show thời trang bắt đầu. Cậu c.h.ế.t gì hả?!”

Nghe giọng Đinh Bác tuyệt vọng, Tịch Trạch khẽ nhếch môi, trầm giọng: “Mai sẽ về.” Ngừng một lát, bổ sung: “Cho đến khi show cao cấp xuân hè kết thúc, sẽ rời lâu.”

Ai ngờ, , Đinh Bác kinh ngạc: “Cậu đuổi theo Muse của nữa?”

Tịch Trạch quẹo xe, hỏi ngược: “Ba ngày qua, đuổi theo ?”

Đinh Bác: “…”

Tôi theo đuổi mà!

Đinh Bác quen Tịch Trạch hơn chục năm, từng thấy để tâm ai như .

Tịch Trạch vì một mà gác sự nghiệp, bỏ ba ngày để làm một việc “thăm đoàn” chẳng mang lợi ích gì?

Đó phong cách của !

Thậm chí, Tịch Trạch hề che giấu hành tung, thoải mái để chuyện “Tịch Trạch ngày nào cũng thăm đoàn Minh Dụ” lan truyền khắp giới thời trang và giải trí.

Đây là hành vi gì? Rõ ràng là tuyên bố:

“Minh Dụ là che chở. Muốn động đến , nhớ cân nhắc kỹ.”

Có nhầm ?!

Ngay cả Đinh Bác và Thẩm Tường cũng từng đối đãi như !!!

Được Tịch Trạch bảo vệ đôi cánh của , đó là may mắn lớn thế nào!

Chưa kể, Tịch Trạch còn yêu cầu Thẩm Tường nâng cấp bậc của Minh Dụ trong Muse lên cao nhất!

Điều nghĩa là dù Minh Dụ thực lực kém cỏi, vẫn thể thuận buồm xuôi gió trong giới thời trang, thẳng tiến đỉnh cao!

– Tất nhiên, đây chỉ là cách . Nếu Minh Dụ thực sự vô dụng, Tịch Trạch sẽ chẳng bao giờ để mắt đến .

, Đinh Bác vẫn ghen tị, buồn bực hồi lâu. Cảm giác như “ chụp c.h.ế.t bãi cát” khiến hừ lạnh, hỏi: “Cậu đuổi theo ba ngày mà nắm Muse của , định bỏ cuộc ?”

Trong điện thoại, Tịch Trạch như chuyện buồn , khẽ bật . Một lúc , khi Đinh Bác đang ngơ ngác, giọng trầm thấp, từ tính của xuyên qua sóng điện, vang lên:

“Ba ngày, khiến trái tim em buông lỏng, từ nay mãi mãi khắc ghi cái tên ‘Tịch Trạch’, và đặt nó ở vị trí khác biệt với những khác. Em nhận lời mời của , nhưng sớm muộn em sẽ là mẫu của . Sau khi tấn công dồn dập, cần giai đoạn lạnh nhạt. Tôi thể mãi bám riết. Đinh Bác, lẽ trình độ văn hóa của đủ, bao giờ câu ?”

Đinh Bác mà khóe miệng run rẩy, thầm thương xót cho mẫu nhỏ : Sao chọc một gã phúc hắc như thế.

Đinh Bác: “Câu gì?”

Ngừng một lát, Tịch Trạch gằn từng chữ: “Nước ấm nấu ếch xanh.”

Đinh Bác: “… Trời, thực sự thương Minh Dụ vì chọc . Cậu xa quá ! Người xem là bạn, tính kế . Chậc chậc, Tịch Trạch, đúng là chẳng lương tâm. May mà quen bao năm…”

“Đinh Bác,” Tịch Trạch đột nhiên ngắt lời, “Ai xem em là bạn?”

Đinh Bác sững sờ. Qua điện thoại, Tịch Trạch như thở dài, : “Tôi thực sự xem em là bạn.”

Trong màn đêm đen kịt của thủ đô, chiếc Aston Martin hình giọt nước lao vun vút cao tốc, hướng về phía thành phố. Trong xe, những ngón tay thon dài của đàn ông nhẹ nhàng gõ lên vô-lăng. Vô-lăng đỏ thẫm tương phản với ngón tay trắng nõn khiến khó rời mắt.

Thực sự chỉ là đang chậm rãi bước trái tim thiếu niên ? Từng bước trở thành của ?

Trước mắt bất chợt hiện lên hình ảnh chiều nay, khi thiếu niên nhắm mắt ngửi hoa. Tịch Trạch khẽ thở dài.

Thực , cũng cảm thấy tình bạn khó mà duy trì một cách thuần túy.

Loading...