Sếp Tổng Muốn Yêu Đương Với Tôi Rồi - 6

Cập nhật lúc: 2026-04-03 13:03:23
Lượt xem: 307

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Hoắc Cẩn Xuyên vẻ mặt đầy áy náy : "Xin , nãy giọng điệu của gấp gáp. Để tạ , mời em ăn nhé."

Tôi xua tay từ chối. Ở nhà vẫn còn thức ăn thừa nấu từ cuối tuần đang đợi .

Hắn : "Xe của mang bảo dưỡng , em thể đưa về nhà ? Bây giờ bắt xe ."

Lãnh đạo mở lời, cấp như thể từ chối . Hoắc Cẩn Xuyên ở ghế phụ chiếc xe cà tàng mười mấy triệu của , đôi chân dài gần như chẳng chỗ mà đặt. là hạ quá mà.

Đi theo chỉ dẫn của bản đồ nửa tiếng đồng hồ thì tới một khu biệt thự. Hoắc Cẩn Xuyên tháo dây an : "Để tỏ lòng cảm ơn, ăn cơm xong hãy ."

Tôi khéo léo từ chối: "Chuyện nhỏ thôi ạ, về nhà ăn."

"Ở nhà tôm hùm Úc, sáng nay vận chuyển bằng đường hàng về đấy."

Tôi nghiến răng từ chối: "Thôi bỏ ạ..."

Hoắc Cẩn Xuyên tiếp tục dụ dỗ: "Còn cả cá ngừ vây xanh nữa."

Tự dưng cảm thấy thức ăn thừa ở nhà chẳng còn ngon lành gì nữa.

"Bạn tặng đấy, ăn hết, bỏ thì lãng phí lắm. Ở đây ở thôi, ngoài giúp việc thì còn ai khác."

C.h.ế.t tiệt! Tôi tháo dây an bước xuống xe.

Nhà của Hoắc Cẩn Xuyên rộng. Trên bàn ăn bày sẵn một bữa tối thịnh soạn. Tôi há hốc mồm, bàn tiệc chắc bằng một tháng lương của mất.

Hoắc Cẩn Xuyên sợ tự nhiên nên bảo dì giúp việc về nhà . Trên bàn ăn, ăn lấy ăn để. Hoắc Cẩn Xuyên cứ bóc tôm cho suốt. Tôi ngại sợ, cũng bóc cho mấy con.

Hắn như nhận lấy tôm hùm, : "Bây giờ là thời gian tan làm, cứ gọi là Hoắc Cẩn Xuyên là ."

Khốn khổ thật, căn bản là thể gọi chút nào.

Hoắc Cẩn Xuyên đột nhiên lên tiếng hỏi: "Giang Lâm, thể cụ thể cho tại kết thúc mối quan hệ đó ?"

Hắn hỏi chân thành như , cũng nỡ trả lời qua loa. Tôi đặt đũa xuống, nghiêm túc : "Tôi vốn thích công tư phân minh, tiếp tục duy trì mối quan hệ đó với sẽ khiến xao nhãng công việc. Anh là một lãnh đạo , cũng trân trọng công việc hiện tại."

Hoắc Cẩn Xuyên gật đầu tỏ ý hiểu. Ăn no uống say xong, trời cũng tối. Hoắc Cẩn Xuyên tiễn chỗ đỗ xe. Lúc khởi động xe, Hắn đột nhiên tới gõ gõ cửa kính bên ghế lái: "Vậy em nhận thế nào về chuyện yêu đương nơi công sở?"

Tôi ngơ ngác, lôi chuyện đây? Công ty ai yêu phát hiện ?

Tôi đáp: "Nếu công ty cấm, hai thích , chỉ cần làm phiền khác thì vẫn thể yêu đương chứ ạ."

Hắn lộ vẻ vui mừng: "Tôi . Về đến nhà thì báo một tiếng nhé."

15

Một tháng đó bận đến tối tăm mặt mày. Trên bàn làm việc mỗi ngày đều một cốc cà phê và đủ loại đồ ăn vặt. Toàn là những thứ thường thích. Trên ghế còn đặt một cái máy massage cổ vai gáy từ .

Tôi quanh một vòng, thấy các đồng nghiệp trong bộ phận đều . Tôi huých Chu Cầm hỏi: "Ai mua thế ? Rộng rãi quá ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sep-tong-muon-yeu-duong-voi-toi-roi/6.html.]

hào hứng chỉ tay về phía văn phòng của Hoắc Cẩn Xuyên: "Đều là Hoắc tổng sắp xếp đấy! Hắn bảo tháng chúng tăng ca vất vả ."

Các đồng nghiệp khác cũng thảo luận sôi nổi trong nhóm chat:

"Tôi tuyên bố sẽ làm cho công ty đến lúc nghỉ hưu luôn!"

"Hoắc tổng đúng là cực phẩm!"

"Người đàn ông như Hoắc tổng thể mỗi phát một ?"

Đến cũng nhịn mà cảm thán, Hoắc Cẩn Xuyên cũng quá chu đáo . Dự án kết thúc , công ty tổ chức tiệc mừng công tại một khu nghỉ dưỡng. Ăn no uống say, cuộc trò chuyện cũng trở nên thoải mái hơn.

Có đồng nghiệp bạo gan mượn rượu hỏi: "Hoắc tổng, đều tò mò bạn gái của là tiên nữ phương nào, tiện cho chúng ?"

Hoắc Cẩn Xuyên đặt ly rượu xuống, thắc mắc: "Ai bạn gái ?"

Chu Cầm bên cạnh lộ vẻ mặt vỡ mộng: "Xem đàn ông ai cũng giống cả thôi."

Lại đồng nghiệp phụ họa: "Bình thường thôi, giàu như họ bạn gái đổi nhanh lắm."

Tôi thầm đính chính cho Hoắc Cẩn Xuyên trong lòng: Thật hề lăng nhăng.

Giây tiếp theo, Hoắc Cẩn Xuyên lên tiếng: "Có điều thực sự thích ."

Tiếng reo hò của bỗng chốc rộn ràng hẳn lên. Chu Cầm nhỏ giọng bảo: "Tôi cứ cảm giác Hoắc tổng đang về phía chúng thế nhỉ."

Ngực chợt thấy nghèn nghẹn. Hoắc Cẩn Xuyên thích ư? Thật tò mò, Hắn sẽ thích kiểu như thế nào. Càng nghĩ càng thấy bực bội. Tôi uống nhiều rượu, cầm micro hát karaoke cùng đồng nghiệp. Tôi cũng chẳng rõ bản làm nữa. Lãnh đạo sắp yêu đương, còn ở đây hát nhảy tưng tưng.

16

Chơi đến mười hai giờ, mới lưu luyến giải tán. Cậu thực tập sinh mới tên Tiểu Phương dìu về phòng. Có tiếng gõ cửa, bộ phận dịch vụ mang tới một bát canh giải rượu. Tôi với Tiểu Phương: "Cảm ơn Tiểu Phương nhé, thật chu đáo."

Cậu ngơ ngác: "Hả? Không em gọi ạ."

Vậy thì là ai nhỉ? Thôi nghĩ nữa. Tôi uống một hết sạch, lên giường nhắm mắt : "Tiểu Phương, về , làm phiền ."

"Vậy Giang, chúc ngủ ngon."

Tiểu Phương đầy hai phút, cửa phòng gõ. Tôi lảo đảo mở cửa, thấy sắc mặt đen như bao công của Hoắc Cẩn Xuyên. Tầng hầu như công ty, lập tức tỉnh rượu quá nửa, vội vàng kéo trong: "Hoắc tổng, tìm việc gì ạ?"

Hắn nghiến răng nghiến lợi : "Canh giải rượu là gọi đấy."

"Cảm ơn Hoắc tổng, thật chu đáo."

Sắc mặt Hắn vẫn khá hơn, hỏi: "Lúc nãy thanh niên đó là ai? Tại ở trong phòng em?"

Lòng vốn thấy nghẹn, giọng điệu chất vấn làm cho bực . Hắn định bảo tìm khác ngủ cùng chắc? C.h.ế.t tiệt, trong mắt là loại tùy tiện thế ? Dù từng là bạn giường, nhưng cũng mới chỉ ngủ với thôi mà.

shgt

Hắn thích , còn quản chuyện bạn giường cũ làm gì? Vẻ mặt cũng lạnh lùng hẳn : "Hoắc tổng, bây giờ là thời gian tan làm, ai tới phòng , tới làm gì, chắc cần báo cáo với nhỉ?"

Hắn nghẹn lời, vẻ mặt tự nhiên: "Xin , là quá giới hạn."

Hoắc Cẩn Xuyên , phòng bên cạnh vang lên tiếng quẹt thẻ. Hóa Hắn ở ngay cạnh phòng . Bị làm loạn một trận, tỉnh rượu hẳn, hết buồn ngủ luôn. Ngày hôm lái xe về thành phố sớm.

Loading...