Sau câu hỏi dằn mặt hôm qua, trốn về nhà với tâm trạng phức tạp.
Tôi nghĩ chắc chuyện sẽ lắng xuống, ai ngờ hôm sếp càng làm dở dở .
Buổi sáng, mới bước công ty thì trợ lý kéo sang thì thầm:
“Cậu dạo với tổng giám đốc chuyện gì thế? Hôm nay tổng giám đốc dậy từ sáu giờ, tập gym một tiếng, còn đặc biệt mặc vest mới. Bình thường lạnh lùng lắm, nay một . Rõ ràng gì đó bất thường.”
Tôi im lặng:
Cười một ? Tôi thì thấy đang âm hiểm thì đúng hơn.
Đến giờ tan ca, phát hiện tổng giám đốc lái xe về nhà mà lái theo .
Trên đường, ngoái đầu , thấy chiếc xe sang trọng cứ giữ đúng cách hai mươi mét, đèn pha thi thoảng lóe lên.
Rõ ràng là đang theo dõi.
Tôi .
Anh ơi, là tổng giám đốc bá đạo, chứ thám tử nghiệp dư mà làm cái trò ?!
Tới chung cư nhà , xe của sếp cũng dừng cách đó vài chục mét.
Hướng dương
Tôi giả vờ thấy, thẳng lên nhà.
Khuya hôm đó, điện thoại rung.
【 Em yên tâm, sẽ để em chịu thiệt. 】
【 Lão già đó tiền, nhưng sức trẻ. 】
【 Anh thể làm em vui vẻ cả ngày lẫn đêm, tuyệt đối thua kém. 】
Tôi mà nghẹn họng.
Đọc tiếp còn thấy:
【 Nếu em thật sự cần, thể bao nuôi em. 】
【 , bao nuôi. 】
Tôi suýt nữa ném điện thoại tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sep-hieu-nham-roi-phai-lam-sao/chuong-4.html.]
Anh là tổng giám đốc, lời mất mặt như chứ?!
Ngày hôm , cùng ba ăn sáng ở quán quen chung cư.
Ai ngờ mới xuống lâu, thấy bóng dáng quen thuộc ngang qua cửa kính.
Tổng giám đốc Lục mặc sơ mi xắn tay, cà vạt thắt lỏng, bước chân nhanh như gió.
Tôi hoảng hồn:
Xong , bám theo tận đây !
Quả nhiên, khi ánh mắt bắt gặp đang ăn cùng ba, cả liền cứng .
Sau đó, tiến thẳng đến, kéo ghế xuống, ánh mắt sắc bén quét qua ba , như thể :
Ông già, ở đây , đừng hòng động đến Từ Thu!
Ba nhướng mày, ngạc nhiên:
“Vị là…?”
Tổng giám đốc Lục nhạt, chìa tay :
“Tôi là sếp trực tiếp của Từ Thu.”
Bàn tay nắm chặt, như đang cảnh cáo.
Ba khẽ gật đầu, nụ ôn hòa thường ngày thoáng qua khóe môi:
“À, hóa là tổng giám đốc Lục. Nghe Từ Thu nhắc qua.”
Tôi: “……”
Ba ơi, con nhắc bao giờ .
Bữa ăn sáng biến thành cảnh tượng kỳ quái:
Một bên là ba tao nhã chậm rãi, một bên là tổng giám đốc Lục căng như dây đàn, gắp cái gì cũng để mặt , còn cố tình chen câu chuyện.
Cảnh tượng khiến giữa mà chỉ độn thổ.