Cái thùng rác bên cạnh, những vết dấu , tất cả đều chứng minh và Phí Nhượng... thật sự làm !
Tôi hận lắm!
càng hận thì càng thể đổ hết lên đầu .
Vì nhớ rõ ràng nửa của cuộc “giao lưu thể” là... chủ động.
Hôm đó, tóc xõa , má hồng hồng, vẻ mặt trong sáng đến mức chịu nổi.
Chính là gu thích!
Lúc đó còn tưởng đang mơ nên kiềm ...
Thế là...
A a a a a!!!
Tôi cố ý !!!
Tất cả là tại cái rượu c.h.ế.t tiệt !!!
Sau chuyện đó liền bỏ chạy, né một tuần liền.
Phí Nhượng về phòng thì ngoài, đợi khi nào đèn ký túc tắt hết, ai cũng ngủ mới dám lén lút về.
Sáng hôm còn dậy sớm để trốn.
Tưởng thế là an , ai ngờ bao lâu bắt gặp!
Xấu hổ c.h.ế.t luôn!
Cảm giác như nhảy thuyền xong sóng quật úp mặt .
4
Từ khi Phí Nhượng chặn đường, cũng cố tình trốn tránh nữa.
Vì sợ nghĩ ... để tâm đến chuyện xảy đêm đó!
Dù thực tế là đúng là để tâm...
Mẹ nó, đối với đàn ông, thứ quý giá nhất chính là trinh tiết đấy!
Tôi làm mà để tâm cho ?!
Mà còn là với... một thằng con trai!
Lại là cái ưa nhất!
Bực c.h.ế.t !
Từ chuyện đó, mỗi và Phí Nhượng đối mặt, hoặc lỡ chạm mắt , khí xung quanh cứ âm u mập mờ thế nào .
Tôi chỉ thể cố gắng né tránh, hạn chế tiếp xúc.
May mà thằng hai và thằng tư trong phòng thần kinh thô, phát hiện gì bất thường.
Thỉnh thoảng hỏi, đều viện lý do bận việc ở phòng thí nghiệm để né.
Cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua.
Cho đến một buổi tối thứ sáu, thứ đảo lộn .
Tôi từ phòng thí nghiệm trở về, mở cửa ký túc xá thì nhận tin nhắn trong nhóm:
【Đại ca, tối nay tụi em về , hoạt động câu lạc bộ.】
【 , đừng nhớ nhung tụi em làm gì.】
Tôi còn định chọc vài câu, nhưng bỗng giật : hai đứa về, trong phòng chỉ còn và Phí Nhượng?!
Nghĩ đến cảnh tượng đó, tim bỗng thót lên.
Đang cân nhắc nên trốn ngủ khách sạn, thì Phí Nhượng bỗng nhiên xuất hiện mặt .
Bước đến gần, ép tường.
Một tay vươn đóng cửa.
Giọng lẫn nước mắt cất lên, thẳng đôi mắt đỏ hoe của Phí Nhượng.
Cậu mấp máy môi, một câu khiến não sụp đổ:
“Anh ...”
“Em thai .”
Ong—
Trong đầu như tiếng sấm nổ tung.
Tôi trừng mắt, thể tin nổi.
Tôi hiểu từng chữ, nhưng ráp thì thể lý giải !
Phí Nhượng đang cái quái gì thế?
Mang thai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-mot-dem-voi-cau-ban-cung-phong-tra-xanh-cau-ta-lai-mang-thai/2.html.]
Cậu thai á?!
“Không , cái thể?!”
“Cậu là đàn ông ? Đàn ông thể thai?!”
Hơn nữa, hôm đó rõ ràng mới là đè cơ mà, lấy cái gì mà bầu?!
Như thể đoán tin, Phí Nhượng đưa cho tờ giấy giống như là phiếu xét nghiệm.
Cúi mắt xuống, lông mi dài khẽ run, dáng vẻ yếu đuối chịu nổi.
“Em thì hoang đường, thể sẽ tin.”
“Thực em bình thường, em đến từ một tộc bí ẩn, nơi đó nam nữ đều thể sinh con... nên bọn em gọi là con dân của Thần.”
“Người ngoài là truyền thuyết, nhưng với em là thật.”
“Nếu tin thì xem giấy khám .”
Nói xong, ngước lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, giọng gần như nghẹn ngào, một tay đặt lên bụng.
“Lúc đầu em định bỏ, nhưng bác sĩ bỏ thai thì ảnh hưởng lớn đến sức khỏe, khuyên làm. Em mới nghĩ hỏi ý ba đứa bé...”
“Anh em bỏ ?”
“Nếu , em sẽ bỏ. Dù cho sức khỏe, nhưng... chỉ cần vui là .”
Nói xong, gương mặt Phí Nhượng hiện rõ vẻ đau khổ, kìm nén.
Cảm giác như mà gật đầu một cái, là trở thành đại cặn bã luôn.
Tôi… đầu óc hỗn loạn, thoảng ngửi thấy mùi “ xanh” nhè nhẹ.
Tôi xuống tờ giấy tay — rõ ràng ghi: Phiếu kiểm tra thai kỳ.
Tôi càng hoang mang, tay bắt đầu run rẩy.
Cái quái gì đây? Không lẽ giả mạo?
Tộc gì bí ẩn?
Nam nữ đều thể sinh con?
Và quan trọng nhất là...
Cái đêm đó rõ ràng đè mà??
Hay uống say quá, lúc lúc hoán đổi luân phiên?!
Đang rối rắm, giọng Phí Nhượng vang lên:
“Anh, nghĩ kỹ ?”
“Đứa bé... nên giữ là... bỏ?”
Nửa câu gần như nức nở, chỉ cần “bỏ”, chắc sẽ như mưa ngay lập tức.
Thật tình, thằng con trai đến thế?!
Tôi âm thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng giọng mềm hẳn :
“Cậu... đợi đấy, đợi ngoài ... tiếp.”
“Với , đừng nữa!”
Tôi dúi vội bịch khăn giấy tay cắm đầu chạy khỏi ký túc.
5
Tôi lật xem tờ phiếu xét nghiệm trong tay.
Trắng đen rõ ràng, chữ nghĩa rành rành.
Khi ánh mắt dừng ở hai chữ [mang thai], tim bỗng đập lỡ một nhịp, m.á.u trong như đông .
Vãi đạn?!
Nghiêm túc thật á?!
Cái chủng tộc thần bí đó… thật ?
Con trai… con trai cũng thể bầu á?!
Tôi sững lâu mới hồn .
Không chứ? Cái... cái gì trời?
Tôi hỏi bác sĩ!
Như thể nắm cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lập tức trượt màn hình điện thoại, tìm của một đàn học y cực giỏi.
Vừa bấm máy, giọng trầm trầm, lành lạnh vang lên:
“Thẩm Hoài? Có chuyện gì?”
Tôi hồi âm thì vội vàng hỏi: