Sau Khi Yêu Qua Mạng Lừa Tình Nguyên Soái, Tôi Bỏ Trốn - Chương 27: Biết được sự thật thêm nhầm người - Cứu mạng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 16:34:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giản Nại mở miệng : “Ân công, những lời ngài đều khiến em cảm động.”
Lục Trạch Phong lòng khẽ rung động, mang theo chút ngọt ngào, Giản Nại, ánh mắt ôn hòa: “Thật ?”
Giản Nại ngọt ngào gật đầu: “Thật ạ.”
Ánh mắt Lục Trạch Phong cũng thêm phần dịu dàng.
Anh nghĩ, nếu cứ mãi ở bên Giản Nại như thế cũng tệ. Cuộc sống bình yên và ấm áp như thế là điều luôn mong . Anh quan tâm Lục Kiệt gì, sẽ đối với .
...
Gió lãng mạn từ xa thổi tới Đảo Lãng Mạn, mang theo hương hoa.
lúc
Giọng Giản Nại kéo dài, thong thả : “ ngài làm em thấy áp lực quá.”
Lục Trạch Phong sững sờ.
Khi Giản Nại, nụ mặt đứa trẻ tuy vẫn ngọt ngào như xưa, nhưng vô cớ khiến thấy xa lạ và hoang mang.
Giản Nại nhếch môi, giọng lạnh nhạt: “Ngài là nghiêm túc đấy chứ.”
...
“Tôi chỉ đùa giỡn với thôi.” Giản Nại ghế, vắt chéo chân, mỉm : “Sao ngài xem là thật .”
Ánh sáng trong mắt Lục Trạch Phong dần dần tắt lịm, trở nên u ám.
Giản Nại vẻ mặt , chỉ thấy hả hê: “Sao gì ?”
Lục Trạch Phong nhướng mi , mặt lạnh lùng khiến đoán cảm xúc, giọng trầm thấp: “Ý gì.”
Giản Nại nhướng mày: “Tôi đủ rõ ?”
Gió Đảo Lãng Mạn thổi qua vạt áo .
mang theo cái lạnh thấu xương.
Giản Nại nhếch môi : “Chỉ cho phép đùa giỡn tình cảm của khác, cho phép khác đùa giỡn với ?”
Lục Trạch Phong nhíu mày. Từ nãy đến giờ, vẫn đó, bất kỳ hành động dư thừa nào.
Tiếp đó, đàn ông nghiêm túc: “Vậy ý là, tất cả chuyện trong thời gian qua đều là giả.”
Giản Nại gật đầu: “ .”
Lúc sang Lục Trạch Phong, vốn định nhạo thật thỏa thích.
khi đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, đột nhiên sự đau đớn trong mắt làm tổn thương. Tuy Lục Trạch Phong một lời, nhưng một cách khó hiểu, Giản Nại như thể cảm nhận thật sự buồn.
Dù vẫn im lặng.
...
Lời định của Giản Nại bỗng nghẹn .
Lục Trạch Phong mở miệng: “Vậy những lời đó, cũng là giả .”
Giản Nại hỏi: “Gì, lời gì?”
Lục Trạch Phong nhướng mi , trầm giọng nhắc : “Thích , sẽ luôn ở bên cạnh .”
Giản Nại nhận thể mắt , vì làm sẽ vô cớ thấy buồn. Cậu đành ngẩng mặt lên, làm vẻ kiêu ngạo, nhếch môi lạnh: “Lời đó mà cũng tin?”
Không khí tĩnh lặng trong giây lát.
Giản Nại chờ xem bộ dạng giận dữ của tra nam.
Lục Trạch Phong hề nổi giận. Anh chỉ yên lặng đó, như đang chịu đựng cơn mưa bão của riêng . Anh thậm chí hề gào thét trút giận, chỉ những gân xanh nổi lên nắm đ.ấ.m siết chặt bàn là lộ cảm xúc.
...
Giản Nại bỗng thấy sợ.
ngay khi nghĩ đến những điều mà tra nam làm, thấy hả hê.
(Nội tâm: Tại chỉ mới lừa khác? Hắn đáng đời!)
Nghĩ , Giản Nại lấy bình tĩnh, hừ lạnh: “Thật ở bên vô vị, chẳng chút thách thức nào. Dù thì bây giờ cũng rõ , chơi cũng chán . Cứ , sẽ nộp đơn ly hôn. Tôi offline .”
Nói xong, Giản Nại đợi phản ứng của Lục Trạch Phong, liền nhanh chóng offline bỏ chạy.
Cậu khỏi khoang game, thở dốc.
Để đảm bảo "hiệu quả chọc tức tra nam", những lời thoại đó âm thầm học thuộc lâu. Bây giờ áp dụng thực tế, hiệu quả chọc tức đạt . Đáng lẽ vui mới đúng.
... bất giác nhớ vẻ mặt của Lục Trạch Phong Đảo Lãng Mạn.
Một cách khó hiểu.
Hình như cũng vui vẻ như nghĩ.
Dù tra nam đáng đời.
Giản Nại dậy từ khoang game, rót một ly nước uống để bình tĩnh . Đang suy nghĩ, chuông điện thoại bàn reo. Cậu vội vàng chạy tới bắt máy: “Alo.”
Giọng Thích Thần vang lên: “Là , Nại Nại.”
Giản Nại mắt sáng lên: “Tiểu Thần, gọi cho , xuống máy bay ?”
Thích Thần "ừ" một tiếng: “ , xuống máy bay liền gọi cho . Cậu thể đến đón .”
Giản Nại lập tức : “Được chứ, vấn đề!”
(Nội tâm: Vừa tự tìm việc gì đó làm, quên chuyện Lục Trạch Phong . Dù giúp bạn trút giận , chuyện trong game cần quan tâm nữa.)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-yeu-qua-mang-lua-tinh-nguyen-soai-toi-bo-tron/chuong-27-biet-duoc-su-that-them-nham-nguoi-cuu-mang.html.]
...
Giản Nại cất điện thoại, khỏi nhà.
Bắt taxi, đến sân bay. Đến chỗ Thích Thần hẹn, từ xa thấy bạn đang chuyện với một con trai cao ráo.
Giản Nại bước tới.
Thích Thần : “Nại Nại, đây là thầy giúp đỡ nhiều trong giới giải trí. Lần gặp máy bay, hành lý của gặp vấn đề ở cửa ký gửi, nhờ giúp đó!”
Giản Nại đàn ông .
Người làm trong giới giải trí đương nhiên ngoại hình kém. Người đàn ông cũng sở hữu một khuôn mặt trai.
Đặc biệt là toát vẻ nho nhã lịch sự.
Người Giản Nại nhận , là một Ảnh Đế nổi tiếng, tính tình , danh tiếng cũng .
Anh đưa tay về phía Giản Nại: “Chào .”
Giản Nại vội cúi chào tiền bối: “Chào ngài.”
Thích Thần : “Thẩm đại ca, đây là bạn của , Nại Nại. Cậu cũng là một diễn viên giỏi.”
Thẩm Ảnh Đế liếc Giản Nại, : “Thật , cơ hội chúng nên tụ tập.”
Lúc đó
Giản Nại ánh mắt Thẩm Ảnh Đế Thích Thần, liền tinh nhạy cảm nhận một luồng khí " bình thường". Hơn nữa thái độ Thích Thần đối với vị Ảnh Đế cũng chút manh nha. Rõ ràng hai " ( chuyện tình cảm).
Hơn nữa nhân phẩm Thẩm Ảnh Đế đương nhiên cần , họ mà ở bên thì xứng đôi.
...
Đợi Thẩm Ảnh Đế , Giản Nại với bạn : “Tôi thấy Thẩm Ảnh Đế tệ, hai cơ hội thì nên tiếp xúc nhiều hơn.”
Lông mi Thích Thần khẽ run, chút ngượng ngùng: “Cậu đừng bậy, và chỉ là bạn bè thôi, như nghĩ.”
Giản Nại nở nụ đầy ẩn ý.
Bạn tính cách thế nào còn ?
Dù chối thế nào cũng đổi sự thật.
Tuy nhiên, mừng cho Thích Thần. Xem bước khỏi bóng ma của Đoàn Hạo Thần.
Giản Nại gật đầu: “Được , , hiểu mà~”
Thích Thần hổ đ.á.n.h mấy cái.
Hai bạn lâu ngày gặp, nhiều chuyện . Thích Thần cũng kể cho Giản Nại nhiều chuyện xảy trong nửa năm qua, những điều thấy và khi "bế quan" làm việc.
Giản Nại thì bận rộn trong bếp chuẩn lẩu.
Vì là nổi tiếng, họ tiện thường xuyên ăn ngoài, nên việc nấu lẩu ở nhà là chuyện thường xuyên nhất.
Thích Thần cảm thán: “Nửa năm nay ở núi bế quan, thật sự cảm thấy thành phố thật . Thật thời gian bận, nhưng nhờ sự bận rộn đó cũng nghĩ thông suốt nhiều điều. Lúc chuyện xảy buồn, nhưng giờ thật sự thông suốt. Tôi nghĩ con sống vì chính . Bắt đầu từ bây giờ, sẽ tiếp tục gây dựng sự nghiệp!”
Giản Nại mừng cho : “Cậu nghĩ như là , loại tra nam đó cứ để c.h.ế.t .”
Thích Thần chọc ngừng.
Tiếp đó, thấy khoang game ở phòng khách xa.
“Oa, gần đây chơi game .” Thích Thần sofa: “Tôi nhớ đây thích chơi game mà?”
Giản Nại trả lời: “Nửa năm nay mới chơi thôi.”
Thích Thần tò mò: “Tại ?”
...
Nhớ chuyện xảy trong game, Giản Nại một thoáng phức tạp.
Giản Nại hít một sâu, kìm nén cảm xúc phức tạp trong lòng, : “Tiểu Thần, một chuyện với .”
Thích Thần: “Chuyện gì?”
Giản Nại nhanh chóng kể hết chuyện trong game, đến đoạn cuối cùng thì đập bàn: “Bây giờ mười triệu Đạo thạch trong ặc đó. Cậu đây chi năm triệu cho Đoàn Hạo Thần mua cổ phiếu và quỹ ? Số tiền đó cuỗm ? Lát nữa sẽ quy đổi Đạo thạch tiền mặt, coi như đòi nợ!”
Thích Thần trợn tròn mắt kinh ngạc.
Giản Nại : “Thế nào, ngờ đúng .”
Thích Thần chút dám tin, lắp bắp: “Ý là, tìm trong game?”
Giản Nại gật đầu.
“...” Giọng Thích Thần lắp bắp: “ Đoàn Hạo Thần chơi game lâu , hơn nữa tài khoản game của sớm hủy.”
Vẻ mặt Giản Nại từ "chính khí lẫm liệt" chuyển thành kinh hoàng!
Người hoảng loạn giờ là .
Giản Nại hoảng hốt: “Ý là ? Tối hôm đó với là đang chơi game, còn đưa ID game cho ?”
Thích Thần ôm đầu: “Hôm đó say quá, quên hết gì !”
“...”
Không khí im lặng trong giây lát.
Sự im lặng kéo dài vài giây , Giản Nại cần dùng cả đời để tiêu hóa.
Thích Thần yếu ớt : “Có lẽ... là lẽ, nên đăng nhập game, giải thích với vị đại ca một chút?”
Giản Nại nhớ vẻ ngoài kiêu ngạo của khi offline trưa nay, và khuôn mặt u ám của Lục Trạch Phong. Nghĩ đến cách " tay" nhanh, mạnh, chuẩn xác với đám ma thú, cảm thấy bộ sức lực như rút . Cậu ngã phịch xuống ghế, lẩm bẩm: “Xong ...”