Sau Khi Yêu Qua Mạng Lừa Tình Nguyên Soái, Tôi Bỏ Trốn - Chương 18: Động phòng hoa chúc - Chẳng phải là vừa hay sao
Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:05:38
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối, Giản Nại gọi điện cho Thích Thần.
Bên đầu dây, Thích Thần vẻ , cứ ho mãi. Hỏi kỹ thêm vài câu mới bạn cảm lạnh, sốt .
Giản Nại chút đau lòng: “Cậu cũng chú ý sức khỏe gì cả.”
Thích Thần che miệng ho, : “Gió núi lớn, sơ sẩy một chút là cảm lạnh.”
Giản Nại : “Sắp đến mùa đông , còn lạnh hơn nữa, mau về .”
“Lúc Tết sẽ về.” Giọng Thích Thần chút yếu ớt, giường ôm túi nước nóng: “Tôi ở bên thật vẫn , đừng lo.”
Giản Nại nhẩm tính thời gian, cũng chỉ còn hơn một tháng nữa là đến Tết.
Thích Thần : “Đến lúc đó về, mang cho ít đặc sản núi rừng.”
Giản Nại : “Được.”
Qua điện thoại, thể cảm nhận trạng thái của Thích Thần lắm. Dù thể hiện , nhưng Giản Nại , vẫn bước khỏi nỗi đau mà Đoàn Hạo Thần gây .
Bạn thì đang chịu dày vò, còn kẻ như chuyện gì mà chơi game.
Thậm chí còn tâm trạng thành .
Giản Nại càng nghĩ càng thấy bi thương và mỉa mai.
Tín hiệu bên Thích Thần lắm, chỉ : “Nại Nại, cúp máy nhé. Đợi Tết về, chúng chuyện.”
Giản Nại "ừ" một tiếng: “Được, nghỉ ngơi cho khỏe, đừng mệt quá.”
Thích Thần "ừ" một tiếng cúp máy.
Giản Nại giường, thương bạn, ngập tràn cảm xúc khó chịu. Nhìn lịch sử trò chuyện WeChat và avatar của Lục Trạch Phong, lòng càng "ngũ vị tạp trần" .
Nếu...
Anh là tra nam thì .
Một chút dịu dàng như , lẽ thật sự sẽ rung động.
Tiếc là tra nam thì giỏi nhất là ngụy trang.
Cậu mới thèm mắc bẫy .
...
Ngày hôm
Sáng sớm thức dậy, Giản Nại đăng nhập khoang game.
Hôm nay là ngày và Lục Trạch Phong hẹn đến Đá Nhân Duyên để "hợp bát tự".
Giản Nại online liền thanh bạn bè xem trạng thái đăng nhập của Lục Trạch Phong. Phát hiện quả nhiên đang online, lập tức dịch chuyển qua. Anh đúng giờ, còn đến cả .
Giản Nại vẫy vẫy tay: “Ân công~”
Lục Trạch Phong xoay .
Giản Nại chạy bước nhỏ tới chỗ , mặt còn mang theo ý : “Ngài đến sớm thế.”
Lục Trạch Phong: “Vừa tới.”
“Vậy chúng hợp bát tự nhé.” Mặt Giản Nại treo nụ : “Em chuẩn xong hết !”
Lục Trạch Phong "ừ" một tiếng.
Lúc hai đến Đá Nhân Duyên, nơi ít hôm nay cũng đến hợp duyên, chen chen chúc chúc, vô cùng đông đúc, đều là sáng sớm tới để lấy "hên".
Lúc lướt qua, còn đụng Giản Nại một cái.
Giản Nại khẽ "hự" một tiếng, lườm đó.
Lục Trạch Phong thấy , bèn kéo Giản Nại sang, đổi vị trí với .
Giản Nại nghi hoặc: “Sao ?”
Giọng Lục Trạch Phong trầm tĩnh: “Cậu bên trong.”
Giản Nại lúc mới chậm nửa nhịp phản ứng . Nếu bên trong thì sẽ dễ đụng trúng. Đứng bên ngoài, dòng đông đúc, dễ va . Hầu hết thời gian Lục Trạch Phong đều cho cảm giác lạnh lùng, gần , nhưng nhiều lúc, luôn "làm nhiều hơn ".
Mặt Giản Nại ửng lên nụ , khẽ : “Cảm ơn.”
Lục Trạch Phong "ừ" một tiếng.
Hai ở đây khá là nổi bật.
Dần dần nhận họ. Tuy Lục Trạch Phong bình thường khá kín tiếng, nhưng Giản Nại là chủng tộc Mị Ma, nên tương đối thu hút sự chú ý!
Kênh thế giới lập tức bùng nổ:
[Tại Đá Nhân Duyên, Mị Ma đang hợp bát tự với một đàn ông.]
[Vãi, thật giả?]
[Ặc mới đổi chủ mấy ngày ?]
Người vây xem gần Đá Nhân Duyên càng lúc càng đông.
Mọi như đang vây xem "châu lục mới" , bắt đầu rỉ tai bàn tán.
Đợi đến khi cuối cùng cũng đến lượt Giản Nại, NPC "Bà mai" nhiệt tình chào hỏi: “Chúc mừng hai vị chọn ngày lành để thành hôn. Mời hai vị bát tự nhân duyên của thiệp , để hợp duyên cho hai vị~”
Giản Nại và Lục Trạch Phong nhận lấy.
Cái thiệp thật cũng gì đặc sắc, chủ yếu là điền bát tự của mỗi .
Giản Nại điền của nộp lên.
Lục Trạch Phong do dự một lát, cũng điền .
Bà mai hợp bát tự nhanh, gần như cần đợi mấy phút, một tấm "Thiệp nhân duyên" màu đỏ liền từ trời rơi xuống, đáp tay hai .
Bà mai tủm tỉm: “Hai vị đúng là "thiên tác chi hợp" , sở hữu lương duyên trời định. Tuy mệnh trung chú định trắc trở, nhưng chỉ cần chung sức đồng lòng, là thể "bách đầu giai lão".
Giản Nại thầm trợn trắng mắt.
mặt vẫn nở nụ xinh , khẽ: “Oa, thật.”
Lục Trạch Phong tấm thiệp, tên của và Giản Nại cạnh .
Một bàn tay trắng nõn mềm mại đưa tới, nắm lấy cánh tay Lục Trạch Phong. Anh nghiêng đầu , bắt gặp đôi mắt hoa đào ngập ý của Giản Nại, thiếu niên khẽ : “Ân công, chúng là "thiên tác chi hợp" đó!”
Ánh nắng ban trưa chiếu lên vai, nụ của còn hơn hoa.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, "xe như nước, ngựa như rồng" .
Trong một thoáng, dường như họ là một cặp vợ chồng nhỏ thật sự đến nhận thiệp nhân duyên, đang vui mừng vì bát tự hợp , đang mong chờ cuộc sống tương lai.
Tuy lý trí của Lục Trạch Phong đây là giả.
Họ thành là để "linh sủng thể sống ".
dường như nụ của Giản Nại sức lan tỏa, đàn ông cuối cùng vẫn gật đầu: “Ừm.”
Bà mai : “Hai vị thể đến Núi Nhân Duyên bái đường thành , đừng bỏ lỡ giờ lành.”
Mỗi khi một cặp đôi mới hợp thiệp thành công, hệ thống thế giới sẽ chạy thông báo.
Vì , tất cả chơi server đều ai sắp thành :
[Phong?]
[Vãi, là vị top 1 bảng chiến đấu ?]
[Là vị nay 'hiển sơn lộ thủy', cũng gia nhập môn phái nào đó?]
[Không về mấy.]
Ngay lúc kênh thế giới bùng nổ, Lục Kiệt đang online cũng thấy thông báo .
Khi Giản Nại đến Núi Nhân Duyên, ngờ ở đây nhiều , phần lớn là tin đến xem náo nhiệt. Dưới chân núi nhốn nháo ít .
Thần bảo hộ của Núi Nhân Duyên là Nguyệt Lão.
Người mới khi Núi Nhân Duyên tiến hành nghi thức "hạ sính" ,đưa sính lễ).
Ngay lúc Giản Nại và Lục Trạch Phong chuẩn bước , một từ xa chạy tới, kéo thẳng cổ tay Giản Nại: “Nại Nại!”
Giản Nại kinh ngạc.
Cậu đầu , thấy mặt Lục Kiệt.
Lục Kiệt thở hồng hộc: “Nại Nại, em ở đây làm gì?”
Giản Nại chút cạn lời, khẩy: “Lục Kiệt, hôm nay kết hôn, hỏi ở đây làm gì, 'thiểu năng' ?”
Mặt Lục Kiệt đen như than. Anh mặc bộ trang vàng chóe lấp lánh, vô cùng đắt giá. So thì Giản Nại và Lục Trạch Phong mặc đồ giản dị.
Lục Kiệt nắm tay Giản Nại buông: “Nại Nại, em giận , thể hiểu. em thể vì chọc tức mà tìm bừa một như .”
Giản Nại im lặng.
Lục Kiệt tưởng lọt tai, vội : “Anh và Văn Duyệt, hủy bỏ quan hệ 'đạo lữ' với . Lúc đó kết 'tình duyên' với cũng chỉ vì nhiệm vụ thôi. Tình cảm bao năm của chúng , em còn tin ?”
Xung quanh ít hóng chuyện vây .
Mị Ma áo xanh mặt hai đàn ông, đều cao lớn tuấn, một "kim quang lấp lánh" , thì kín đáo, nội liễm.
Giản Nại về phía Lục Trạch Phong.
Lục Trạch Phong đại khái cũng hiểu chuyện gì.
Ngay lúc Giản Nại tưởng sẽ chất vấn , hoặc hỏi han gì đó, Lục Trạch Phong làm gì cả. Anh chỉ trầm giọng: “Tôi qua đó , hai chuyện .”
Dù thì và Giản Nại cũng tình cảm sâu đậm gì.
Kể cả hôm nay hôn lễ thành, dường như cũng gì tiếc nuối.
Nguyên soái đại nhân cố gắng lờ cảm giác bực bội chợt dâng lên trong lòng, sải bước chuẩn rời .
Thế nhưng đúng lúc , Giản Nại kéo lấy tay Lục Trạch Phong đang định rời .
Tất cả xung quanh dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc .
Lục Trạch Phong chút bất ngờ đầu , đối diện với ánh mắt phần kiên định của Giản Nại. Đôi mắt hoa đào ngập tràn bóng hình , khẽ : “Tôi với gì để .”
Đáy mắt Lục Trạch Phong chợt tối .
Giản Nại nghiêng mắt Lục Kiệt, giọng kiên định: “Bất kể lý do của các là gì, chúng kết thúc .”
“Dù cũng sẽ là .” Giản Nại nắm tay Lục Trạch Phong, kiên định, chặt, : “Tôi và ca ca hai bọn đang , mời đừng làm phiền chúng nữa.”
Lục Kiệt gần như dám tin.
Có cơn gió thổi qua từ sơn cốc, mang theo chút se lạnh.
Giản Nại sang Lục Trạch Phong, nở một nụ phần dịu dàng, giọng điệu như làm nũng: “Chúng .”
Lục Trạch Phong "ừ" một tiếng.
Bọn họ trong, phía truyền đến giọng cam tâm của Lục Kiệt: “Vậy em chọn là lý do gì? Tôi điểm nào bằng , chỗ nào kém ?!”
Mình chính là bang chủ của bang hội lớn nhất server.
Còn Lục Trạch Phong chỉ là một kiếm khách vô danh tên tuổi.
...
Giản Nại kéo tay Lục Trạch Phong, hừ nhẹ một tiếng: “Tôi và ca ca là thật lòng yêu , cho dù tiền thế, cũng quan tâm!”
Lục Trạch Phong chìm im lặng giây lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-yeu-qua-mang-lua-tinh-nguyen-soai-toi-bo-tron/chuong-18-dong-phong-hoa-chuc-chang-phai-la-vua-hay-sao.html.]
Anh cũng Giản Nại thể "diễn sâu đến .
Lục Kiệt lạnh một tiếng: “Em sẽ hối hận.”
Giản Nại nghển khuôn mặt nhỏ nhắn: “Tôi mới hối hận.”
(Nội tâm: Chỉ cần thể báo thù "tra nam ca", tiện đà "đâm tim" cho bạn trai cũ mấy nhát, vui lắm.)
Người chơi xem kịch xung quanh thì cảm thán:
“Vãi, đây là kịch bản gì .”
“Bỏ đại thần, theo một kiếm khách gì sất?”
“Mị Ma điên ?”
“Ai mà ngờ Kiệt ca cũng ngày từ chối chứ!”
Ánh mắt chế nhạo xung quanh như một lưỡi dao, đ.â.m Lục Kiệt khiến lửa giận trong lòng bùng lên. Anh uất hận Giản Nại ở xa, hiểu tại thể đối xử với như .
Thế là.
Ngay lúc Giản Nại chuẩn rời , Lục Kiệt hét về phía Lục Trạch Phong: “Cậu căn bản thích !”
Bước chân Lục Trạch Phong dừng .
Trong mắt Lục Kiệt lóe lên ý , ưỡn ngực: “Anh lẽ còn hiểu . Bên cạnh nhiều đàn ông tiền thế. Tuy và chia tay , nhưng bây giờ chừng sớm bám lấy mấy cái 'đùi' nhà giàu, ngay cả bây giờ còn thèm ngó tới, thì với chắc chắn cũng chỉ là chơi đùa thôi.”
Hồi còn bên .
Giản Nại giới giải trí, Lục Kiệt vui, luôn "nghi thần nghi quỷ" nghi ngờ Giản Nại sẽ vì tiền mà thích khác.
Hai vì chuyện mà cãi ít.
Bởi vì gia cảnh Lục Kiệt nghèo, nên vô cùng sợ hãi Giản Nại khi nghiệp, bước giới giải trí sẽ tiền tài và quyền thế hấp dẫn, từ đó rời bỏ .
Giản Nại nhíu mày: “Lục Kiệt, đang bậy bạ gì đó?!”
Lục Kiệt lạnh một tiếng.
Giản Nại chút lo lắng Lục Trạch Phong: “Ân công, ngài em giải thích...”
Vẻ mặt lạnh lùng của Lục Trạch Phong hề d.a.o động vì lời của Lục Kiệt.
Thấy bộ dạng lo lắng của Giản Nại, chỉ : “Thời gian sắp hết , hợp duyên , đừng làm lỡ dở phía .”
Dù cũng là trải qua sóng to gió lớn, sự trầm của giống như một bến cảng an , khiến an lòng.
Giản Nại và Lục Trạch Phong cùng đến chân Núi Nhân Duyên, chuẩn tiến hành bước cuối cùng của việc thành : Tân lang hạ sính, mở Ảo cảnh thành của Núi Nhân Duyên.
Trên Núi Nhân Duyên, mấy kiểu thành để lựa chọn.
Loại thứ nhất là đơn giản nhất.
Nộp mấy trăm Đạo thạch cho Nguyệt Lão lĩnh cái giấy chứng nhận là xong.
Loại thứ hai là kiểu chơi đại chúng sẽ chọn.
Nộp mấy nghìn đến mấy vạn Đạo thạch, mở phó bản bái đường, Nguyệt Lão chứng giám, kết thành "liên lý" .
Loại thứ ba, là kiểu mà các đại thần và chơi bảng xếp hạng tài phú sẽ chọn.
Nộp mười vạn Đạo thạch, mở cây Đào hoa Núi Nhân Duyên, chơi sẽ "đế kết" hôn ước gốc cây Nhân duyên Tam sinh tam thế.
Loại cuối cùng, là loại mà từ đến nay ai chọn.
Hôn lễ triệu Đạo thạch.
Sẽ thông báo server. Từ lúc mua, server sẽ định giờ định điểm rải "Kẹo Uyên Ương" , mời tất cả chơi cùng chung vui.
Cây Đào hoa của Núi Nhân Duyên sẽ nở rộ suốt chín ngày, treo đầy "Bảng Nhân duyên Trường Tương Thủ.
từ khi 《Vấn Đạo》 mở server, từng ai mua loại cuối cùng.
Cho đến khi
Ánh nắng ban trưa rải vai . Ai nấy đều đang xem kịch bản Mị Ma xinh gả cho một kiếm khách bình thường mà từ chối lời cầu ái của bang chủ nhất, cảm thán Mị Ma thật mắt .
Thế nhưng
Âm thanh máy móc của hệ thống đột nhiên vang lên bên tai tất cả chơi: 【Chúc mừng chơi Phong và Vô Khả Nại Hà "hỉ kết lương duyên", tại Núi Nhân Duyên mở hôn lễ Vĩnh Kết Đồng Tâm. Kể từ hôm nay, mỗi giờ chẵn, server sẽ ngẫu nhiên rải Kẹo Uyên Ương. Cây Đào hoa của Núi Nhân Duyên cũng sắp nở rộ, mời tất cả chơi chú ý tham gia.】
Kẹo Uyên Ương nhặt sẽ kinh nghiệm và tiền.
Chỉ riêng việc mở "Vĩnh Kết Đồng Tâm" cần cả triệu Đạo thạch, huống chi còn rải tiền!
Trong phút chốc, cả server chấn động.
Ngay cả những hóng "drama" cũng bắt đầu điên cuồng kênh thế giới:
[Chuyện gì , chuyện gì ?]
[Vãi, thổ hào nào kết hôn ?]
[Ở Núi Nhân Duyên mở Vĩnh Kết Đồng Tâm kìa!]
[Cảm tạ ơn ban của đại lão!]
[Chúc 99!]
[Chấn kinh cả nhà , mà giàu thế?]
Nhân vật chính Giản Nại cũng đần mặt , gần như dám tin tai . Cậu chút cứng ngắc Lục Kiệt , lắp bắp: “Ân công? Ngài nhấn nhầm ?”
Lục Trạch Phong : “Không nhầm.”
Giản Nại nghĩ đến mấy triệu tiêu mất, sốc đau lòng, nhỏ: “Nhiều tiền quá !”
Nói xong, thậm chí chút cảm động.
Đôi mắt hoa đào của Giản Nại ửng nước, Lục Trạch Phong nhỏ: “Ân công, ngài với em quá, bằng lòng tiêu nhiều tiền như vì em, chắc chắn là ngài để dành lâu lắm đúng ?”
Lục Trạch Phong nhíu mày: “Chừng đó tiền mà nhiều ?”
Giản Nại sững sờ.
Lục Trạch Phong : “Đây là tiện tay đ.á.n.h mấy cái phó bản là .”
“...”
(Nội tâm: Đừng dùng cái giọng thản nhiên đó những lời khiến ghen tị như ! Anh đ.á.n.h căn bản phó bản bình thường, OK?!)
Ảo cảnh Nhân duyên mở , liền đến tiết mục hạ sính. Giản Nại còn hồn cú sốc, nhận yêu cầu giao dịch từ Lục Trạch Phong.
Giản Nại nhấn đồng ý.
Khung giao dịch của Lục Trạch Phong hiện mắt.
【Thần khí. Nhẫn Huyền Vũ】
【Thần khí. Nhẫn Bích Hải Thương Lam】
【Thần khí. Cẩm bào Cửu Thiên Huyền Phượng】
【Thần khí. Vòng tay Nhân duyên Lưu Ly】
...
Vũ khí của 《Vấn Đạo》 phân cấp.
Lần lượt là: Thần . Quỷ . Yêu . Ma
Cấp cao nhất tự nhiên là đồ chữ "Thần" , đều là trang "chỉ thể ngộ, thể cầu" . Một món Thần trang thị trường thường thể bán đấu giá lên đến hàng trăm, hàng nghìn vạn giá trời, mà đồ thuộc tính "Quỷ" cũng tệ.
Đủ loại vũ khí và trang thật sự khiến Giản Nại hoa cả mắt.
Là một "lính mới" của game, vẫn hiểu nếu mang đống đồ bán thể khiến "giàu lên một đêm" .
Người kết hôn tặng hoa, tặng lãng mạn, kết hôn với Lục Trạch Phong thì tặng một đống vũ khí.
Giản Nại ho khan một tiếng: “Ân công, ngài chắc là đưa nhầm chứ?”
Lục Trạch Phong: “Sau cái hơn sẽ đổi cho .”
Giản Nại vội vàng: “Không cần, cần, em mặc cái là .”
Thật vẫn đang mặc bộ đồ vải màu xanh "trắng bóc" . Đống quần áo trang gửi đến đúng lúc. Cậu dứt khoát mở khung trang , đồ luôn.
Một vệt sáng trắng lóe lên, bộ y phục màu đỏ rực xuất hiện Giản Nại.
Màu đỏ tươi tôn lên làn da trắng nõn sáng bừng. Phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng áo lấp lánh ánh mặt trời. Khi cử động, còn những tia sáng nhỏ lướt qua, tôn lên ngũ quan xinh rực rỡ của thiếu niên, vô cùng quý khí.
Giản Nại khẽ , dựa đàn ông: “Đẹp ?”
Lục Trạch Phong đón lấy mang theo hương thơm thanh mát, "ừ" một tiếng.
Người bộ Thần trang lúc lấp lánh, thậm chí còn hơn cả bộ đồ của Lục Kiệt. Lục Trạch Phong vẫn mặc bộ đồ kiếm khách màu đen, nhưng lúc giống như bộ lễ phục của tân lang trong đám cưới, đoan trang, tuấn.
Hai đang chuyện, nhưng xung quanh thì "nhạt" nổi nữa, kênh thế giới càng bùng nổ :
[Vãi, Thần trang!]
[Anh đưa một lúc bốn món Thần trang!]
[Phong mạnh đến ?]
[Tại chính bao giờ mặc?]
[Có một khả năng...] Có nhỏ: [Là vì thấy căn bản cần dựa thuộc tính của Thần trang cũng thể thông quan.]
Dù thì đó cũng là top 1 chiến lực server mà.
...
So với sự bùng nổ của kênh thế giới, hai tiến Ảo cảnh Nhân duyên Đào hoa cách biệt với sự ồn ào bên ngoài.
Thung lũng Đào hoa chỉ dịch chuyển hai .
Nơi thật sự , cánh hoa đào xinh bay theo gió. Trong sơn cốc đang là hoàng hôn, ánh tà dương rải lên , còn mang theo hương hoa đào.
Trong hẻm núi yên tĩnh, chỉ hai .
Giản Nại và Lục Trạch Phong bên gốc cây trong Thung lũng Đào hoa, cùng yên lặng ngắm hoàng hôn.
Giản Nại khẽ gọi : “Ân công.”
Lục Trạch Phong: “Ừm.”
“Cảm ơn ngài.” Giản Nại thật lòng cảm kích , để mất mặt bạn trai cũ. câu đó, chỉ : “Nếu ngài, em thật sự làm để cứu Tiểu Hồng. Dựa thực lực hiện tại của em, căn bản thể nào đ.á.n.h rơi Khế ước đất...”
Lục Trạch Phong trầm giọng: “Không cần cảm ơn.”
Giản Nại nghiêng đầu , góc nghiêng tuấn của đàn ông ánh hoàng hôn trông vô cùng .
Ảo cảnh bốn bề vắng lặng, khí hậu ôn hòa. Cách đó xa còn một chiếc ghế trông mềm mại. Vừa hệ thống thông báo, Ảo cảnh sẽ kéo dài đến chín ngày mới đóng. Trước đó, sẽ ai , mà họ trong 24 giờ cũng thể ngoài.
Đây chính là "động phòng hoa chúc" của hai !
Giản Nại thầm nghĩ, đây đúng là cơ hội để bồi đắp tình cảm.
Ánh tà dương rọi lên hai . Thiếu niên mặc hồng bào, khuôn mặt xinh rực rỡ như hoa đào. Y bào ôm lấy vòng eo thon gọn, chiếc cổ thon dài trắng như ngọc.
Giản Nại khẽ ho một tiếng, đôi mắt hoa đào đong đầy tình ý Lục Trạch Phong, bàn tay nhỏ trắng nõn kéo kéo vạt áo đàn ông: “Ân công, nay em đều cảm ơn ngài thế nào cho . Bây giờ 'ngày lành tháng ' thế , dù ngài xem, chúng cũng ngoài , là chúng ...”
Lục Trạch Phong nghiêng mắt , ánh mắt sâu thẳm.
Giản Nại tinh nghịch chớp chớp mắt, đáy mắt ngập tràn ám chỉ.
Lục Trạch Phong dường như hiểu ý , dậy kéo tay Giản Nại : “Vậy cũng . Lại đây, dạy vài chiêu phòng cơ bản, như gặp ma thú nguy hiểm cũng khả năng tự vệ. Cậu lấy kiếm , thị phạm cho mấy chiêu .”
Giản Nại: “...”