Địa điểm ghi hình là một cổ trấn, tất cả khách mời đều mặc cổ trang. Quý Vân Chu mặc bộ trường bào màu trắng, tóc dài tung bay, trông nho nhã tuấn tú, mang khí chất thư sinh. Còn Cố Trầm Phong thì khoác một bộ trường bào màu đen, đó còn thêu hình rồng bằng chỉ vàng, chỉ cần thôi cũng phận tầm thường, chắc là kiểu như vương gia gì đó.
MC cũng mặc cổ trang, với : “Chủ đề kỳ là: Tìm kiếm các phu nhân mất tích.”
“Mời các khách mời đến rút thẻ.”
“Mỗi nhóm ai rút thẻ hình hoa pha lê thì sẽ đóng vai phu nhân.”
“Ai rút ?”
Liễu Tùy Phong nhịn mà sang Quý Vân Chu, Quý Vân Chu liếc mắt về phía Cố Trầm Phong, thế là Cố Trầm Phong bước lên rút một thẻ, bên hoa văn gì cả. Quý Vân Chu thật ngất xỉu tại chỗ!
Cậu đóng vai phu nhân !
Quý Vân Chu yếu ớt : “Có thể rút ?”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
MC đáp: “Rất tiếc, .”
Sau đó các khách mời khác cũng lượt rút thẻ. Cuối cùng, Quý Vân Chu, T.ử Tô và hai nữa xui xẻo rút trúng thẻ phu nhân, vai phu nhân, còn Cố Trầm Phong cùng ba khách mời còn và bốn đứa bé thì bắt đầu hành trình tìm phu nhân và cha của .
Lúc mấy vị “phu nhân” vẫn mất tích. Quý Vân Chu đang ở trong sân dạy thêm bài cho Nặc Nặc, tiếc là Nặc Nặc quá nghịch, chịu lời, khiến Quý Vân Chu tức đến mức ném một câu phất tay áo bỏ .
Ngay đó, Quý Vân Chu "mất tích". Cậu cảm thấy kỳ khá là thoải mái, hầu như chẳng việc gì. Lúc dài giường nghỉ ngơi, chờ đến khi Cố Trầm Phong và Nặc Nặc vất vả lắm mới theo manh mối tới cửa phòng, trong tai cũng vang lên giọng đạo diễn.
“Quý Vân Chu, giường giả vờ như đang ngủ nhé.”
Quý Vân Chu gật đầu lia lịa, vội vàng xuống nhắm mắt giả vờ ngủ.
Chẳng bao lâu , Cố Trầm Phong đẩy cửa xông , thấy Quý Vân Chu đang ngủ mê man giường, lập tức bế lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-yeu-duong-qua-mang-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-toi-lat-xe-trong-chuong-trinh-thieu-nhi/chuong-62.html.]
Quý Vân Chu thoát khỏi vòng tay của Cố Trầm Phong, nhưng nghĩ đến việc vẫn đang ghi hình nên đành nhẫn nhịn.
Cậu dựa lồng n.g.ự.c , tai đúng lúc chạm n.g.ự.c nên thể thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của . Nhịp tim của vang rõ, cứ như tiếng trống dồn dập.
Tim cũng cuốn theo mà đập thình thịch, nhịp đập quá lớn khiến quen.
Cố Trầm Phong nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Quý Vân Chu, đặt tay lên cổ . Quý Vân Chu đang trong trạng thái "ngủ mê", tay tự nhiên trượt xuống, rơi vai .
Nặc Nặc ở bên cạnh tròn mắt Quý Vân Chu trong lòng Cố Trầm Phong, cứng nhắc diễn: “Cha lớn ơi, cha nhỏ làm ? Có thương ? Huhuhu…”
Cố Trầm Phong Nặc Nặc, đáp: “Cha sẽ gọi đại phu đến xem ngay.”
Sau đó, bế Quý Vân Chu khỏi phòng, đưa về phủ của . Rất nhanh đó, đại phu đến chẩn đoán nhưng tìm nguyên nhân, rõ vì Quý Vân Chu như .
Tiếp theo, Cố Trầm Phong gọi thêm vài đại phu khác đến, nhưng kết quả vẫn . Vô tình, ba khác cũng phu nhân mắc loại bệnh kỳ lạ — mê man tỉnh.
Thế là tìm đến bọn họ bàn bạc chuyện .
Nặc Nặc thì rầu rĩ bên giường Quý Vân Chu, lầm bầm gì đó. Hàng mi của Quý Vân Chu khẽ động, ngón tay cũng khẽ nhúc nhích.
Thấy , Nặc Nặc mừng rỡ chạy tìm Cố Trầm Phong. lúc , cũng về đến nhà, Nặc Nặc nhào lòng : “Cha lớn! Tay với mắt của cha nhỏ động !”
Nghe , Cố Trầm Phong khẽ , xoa đầu bé : “Cha tìm cách . Phải để đang mê man cảm nhận tình yêu.”
Nặc Nặc ngơ ngác: [ làm để cha nhỏ cảm nhận tình yêu đây?]
Khi phòng, bé cạnh giường Quý Vân Chu, xoa cằm suy nghĩ: “À, con nhớ ! Trước đây con từng một câu chuyện, một ăn táo độc của mụ phù thủy, đó mê man mãi tỉnh. Người bên cạnh tìm cách nhưng hiệu quả, mãi đến khi một hoàng t.ử cưỡi bạch mã đến, hôn một cái thì tỉnh .”