Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:52:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sững sờ thật lâu, y cũng nên gì.

“Anh… chắc là, .”

“Hả?” Thẩm Âm kinh ngạc, nghiêng tới gần, đưa tay đặt lên trán y kiểm tra, “Anh thật sự thoải mái ? Sao lái xe? Bằng lái hết hạn ?”

“Không, …”

Y nên giải thích thế nào chuyện căn bản lái xe.

Thẩm Âm lái xe gara ngầm, dẫn y bước một căn biệt thự xa lạ. Phong cách trang trí hiện đại giản lược với tông xám đậm, ngoài cửa sổ kính sát đất là một hồ nước nhân tạo rộng lớn. Trên nền đá cẩm thạch sạch bóng, in rõ hai cái bóng , một một .

“Anh, đợi chút, em làm cho ít cà ri.” Thẩm Âm nhanh nhẹn bếp, mở nồi cơm nấu sẵn, hâm món cà ri. Chẳng bao lâu, hương thơm đậm đà lan khắp căn nhà.

sặc.

Một mâm cơm bưng , Thẩm Sở chỉ ăn một miếng ho sặc hai tiếng: “Này… cay quá.”

Thẩm Âm cởi tạp dề, hỏi: “Hả? Cay ? Chẳng vẫn là độ cay ?”

múc một muỗng, cho miệng, phồng má nhai nuốt mơ hồ : “Không cay mà.”

Y chỉ thể khẽ chau mày, né tránh ánh mắt cô: “Anh... thật quá đói.”

“À, thôi.”

Thẩm Âm điềm nhiên mở tủ lạnh, tìm chai rượu, bỏ vài viên đá rót hai ly.

Y lập tức ngăn .

“Em còn nhỏ như , uống rượu gì chứ.”

Thẩm Âm trừng mắt, còn cố tình uống một ngụm: “Không ở nhà thể uống ? Chỉ là ngoài mới uống. Giờ ngay cả ở nhà cũng cho ?”

khúc khích, chống khuỷu tay lên y, ghé gần hỏi: “Anh, rốt cuộc ngất ?”

Thẩm Sở khẽ nhíu mày, nâng ly rượu mạnh lên định uống, nhưng từ khi xuyên thể Sở Hiết, chỉ cần ngửi thấy mùi cồn là y bắt đầu khó chịu, giống như ở hiện tại y cũng vốn là chịu rượu.

Chán ghét sự yếu ớt của bản , y ngược uống một cạn sạch ly trong tay.

Cảm giác thật sảng khoái.

Dòng rượu nóng rát chảy xuống cổ họng,

nhưng khiến y choáng như rượu thời cổ đại, chỉ một ly gục. Ngược , đầu óc y còn trở nên tỉnh táo hơn.

Lá gan cũng lớn thêm vài phần.

“Rót thêm.” Y chìa tay , Thẩm Âm rót đầy ly cho y.

Y uống liền hơn nửa, chỉ cảm thấy khoái trá vô cùng.

“Tiểu Âm, em còn nhớ… chuyện hồi tiểu học ?” Y cầm ly rượu, ánh mắt dõi theo ánh sáng phản chiếu qua những mảnh băng vụn leng keng trong ly.

“Tiểu học?” Thẩm Âm cau mày nghĩ ngợi, “Ờ… em phát bệnh hồi lớp sáu ?”

“Em lớp sáu từng phát bệnh?”

“Ừ, nghiêm trọng lắm. Lúc đó đang học lớp mười một , nhớ ? Khi đó sắp thi đại học , thầy cô đưa em đến bệnh viện, suýt chút nữa cứu

Khi đó lo lắng đến mức…”

“Hắn cứu em nhiều ?” Thẩm Sở trầm giọng hỏi.

“Hắn?”

“Ừ. Anh… đây, cứu em nhiều ?”

Thẩm Âm bật , xoay , ghé mặt sát gần y, kỹ xem y say , “Anh uống chút là say ? Dù phẫu thuật hồi lớp chín em cũng khỏe hơn nhiều . Mấy chuyện đó em cũng nhớ nữa, dù cuộc sống bây giờ càng ngày càng mà, nghĩ làm gì mấy chuyện buồn .”

Chuyện buồn.

Thẩm Sở uống cạn phần rượu còn trong ly. Rồi mới hỏi: “Vậy còn sớm hơn nữa… năm lớp bốn, em còn nhớ chuyện gì ?”

Gót giày cao gõ nhẹ nền đá phát tiếng cốc cốc đều đặn, chẳng mấy chốc dừng : “Anh em nhận giấy báo nguy kịch năm lớp bốn ?”

Thẩm Sở im lặng.

Yết hầu y khô rát, y duỗi tay định lấy chai rượu trong tay cô, nhưng Thẩm Âm né tránh.

“Anh tự sát đó?” Cô khẽ nhướn mày, liếc y bằng ánh mắt nửa như trêu chọc nửa như nghi hoặc, hỏi thêm: “Ừ?”

“Ừ.”

“Ha, đúng . Khi đó suýt chút nữa hai đều mất mạng. em thật chẳng nhớ rõ nữa, thật đấy. Anh hôm nay tự nhiên nhắc mấy chuyện đó làm gì?” Thẩm Âm khanh khách, rót cho y nửa ly rượu, đùa cợt: “Chuyện cũng qua bao nhiêu năm mà.”

Thẩm Sở khẽ hé môi, cô gái bên cạnh trưởng thành, mái tóc xoăn dài mềm mại buông xõa, chiếc kẹp tóc thủy tinh trong suốt lấp lánh ánh sáng.

Y do dự, định đưa tay lên chạm nhẹ đầu cô.

còn kịp chạm tới, giọng cô khẽ vang lên, một câu chất vấn nhẹ như gió.

“Kỳ thật, em cảm thấy lúc đó khác. Anh vì c.h.ế.t chứ, ?”

Trên má cô ửng hồng vì men rượu, nhưng ánh mắt sáng trong lạ thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-99.html.]

“Kỳ thật, em thật sự thích trai khi đó.”

Ly rượu trong tay y rơi xuống, mảnh pha lê vỡ tung, b.ắ.n đầy nền nhà.

Thẩm Sở chút hoảng loạn, cúi đầu nhặt mảnh vỡ, cẩn thận cắt ngón tay, m.á.u rịn hai giọt.

Thẩm Âm hoảng hốt, lập tức xổm xuống theo, xem kỹ vết thương tay y xoay lấy hộp thuốc.

Thấy sắc mặt y trắng bệch, ánh mắt còn cố tình tránh né dám máu, cô cau mày: “Sao ? Cắt sâu lắm ? Để em xem.”

Nàng đổ cồn lên, rửa sạch miệng vết thương, dán miếng băng cá nhân cẩn thận.

“Không , chỉ là… sợ máu.”

Động tác của Thẩm Âm bỗng khựng , liếc y một cái, đó bật : “Nói gì , . Anh là dân y học viện , sợ m.á.u ? Anh sợ…”

Cô bật thêm mấy tiếng, thấy dáng vẻ ngẩn ngơ của Thẩm Sở.

Nụ nơi khóe môi dần khép .

“Anh, …”

Thẩm Sở ngẩng đầu, về phía Tiểu Âm: “Ừ?”

Lần , Thẩm Âm hiếm khi trông thấy hoảng loạn thật sự, kéo tay y phòng, đóng kín cửa sổ, còn định khóa cả cửa chính. ngay lúc đó, một bàn tay đặt lên cửa chặn .

“Đừng khóa.”

Thân thể Thẩm Âm khẽ cứng , sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.

“Anh, bệnh của khỏi từ lâu ?” Cô chau mày thật chặt, giọng phần hoang mang, “Sao thể như …”

“So với khi , em càng thích của , cái khỏi bệnh đó ?” Thẩm Sở cụp mắt xuống, đưa tay định xoa tóc cô, nhưng chỉ chạm chiếc kẹp tóc trong suốt đỉnh đầu, “Đẹp lắm. Tiểu Âm của chúng lớn lên thật xinh .”

Sống mũi y cay xè.

Cô gái nhỏ của y… trưởng thành .

“Anh, ơi.” Thẩm Âm đỡ tay y xuống mép giường, hai tay nâng mặt y, quan sát trấn an: “Xin , . Em còn như . Đừng sợ, , bệnh gì bây giờ mà chữa . Đừng lo. Chỉ là phản ứng do căng thẳng thôi, em sẽ đặt lịch bác sĩ cho , để xem tình trạng thế nào. Hay là em gọi luôn bác sĩ Trần năm đó đến nhé?”

Giọng dứt, cô vội ngoài tìm điện thoại để gọi.

Thẩm Sở một trong phòng, mở cửa sổ . Gió ấm tràn , phảng phất hương cỏ non.

Đây chính là căn phòng y từng ngất , cửa sổ sát đất là chiếc bàn tinh xảo.

Trên bàn xếp đầy sách y học, y cầm lên mấy quyển, đều chi chít bút tích nhưng y hiểu gì cả.

“Lục Xuyên lái xe đón bác sĩ Trần , lát nữa bác sĩ sẽ tới. Anh, đừng lo.”

Thẩm Sở nắm chặt quyển sách trong tay, khóe miệng khẽ cong lên một nụ nhạt.

… em loại trai , cuối cùng chỉ kéo em cùng c.h.ế.t. Là quá vô dụng…”

“Xin… xin .”

Thẩm Âm lập tức nhận lời gì đó , vội vàng lấy quyển sách trong tay y, “Em ý đó.”

“Em , Tiểu Âm… mười tuổi, em từng như bây giờ.”

Đôi mắt Thẩm Sở phủ lên một tầng đỏ ửng, dần dần ươn ướt. Sương mù lan nơi khóe mắt, nỗi xót xa cuộn tràn trong lòng: “Giống như thế … vui vẻ, hạnh phúc mà …”

Thẩm Âm phần luống cuống, tiến gần, bất giác nhào lòng y, ôm chặt: “Thực xin , trai.”

‘Anh trai.’

‘Anh trai!’

‘Anh trai…’

Tiếng gọi lặp lặp , như khơi dậy ký ức sâu trong năm tháng cũ.

Thẩm Sở cũng đưa tay ôm chặt cô, nghẹn ngào: “Không . Là trai xin em. Là trai… nuôi em nên . Hóa Tiểu Âm của chúng trở thành cô gái xinh như thế , mà trai khi … suýt chút nữa …”

Suýt chút nữa khiến em c.h.ế.t trong năm mười tuổi , vĩnh viễn thể trưởng thành.

“Anh trai, mười tám tuổi cũng từng như thế .” Thẩm Âm ôm chặt hơn, giọng nhẹ mà run: “Em em thích khi , là ghét … mà là thích dáng vẻ ngay cả cũng .”

“Giống như chuyện gì xảy , cũng chẳng buồn. Anh luôn với em ‘Tiểu Âm, , trai sẽ nghĩ cách.’ xong còn . Em thích cái nụ đó chút nào.”

Cô chậm rãi buông y , vành mắt cũng đỏ lên: “Em thà rằng , thà rằng giận em, cũng thấy chuyện gì cũng chỉ tự gánh.”

“Em bệnh, thiếu tiền thuốc, bắt đầu móc ví khác, đ.á.n.h đến thương tích đầy . Sau suýt đuổi học. Anh trai của em rõ ràng học giỏi như thế, mà chỉ vì em bỏ dở trung học, định nghỉ học làm thuê…”

Cồn bắt đầu phát tác, những chuyện chôn sâu trong ký ức dần trồi lên.

Khóe mắt cô ướt nhòe, giọng nghẹn : “Em thích khi , cái chỉ xoay quanh em, vì em mà hủy hoại chính , vì em lâm nguy mà tự sát. Thật sự… thích.”

Cằm cô tựa lên vai y, khẽ : “Anh trai của em như , thật vốn . tại trong mắt khác, là đứa trẻ hư?”

“Là bởi vì em vẫn luôn… liên lụy . Khi hỏi em chuyện năm đó, em thật sự nhắc . Năm mười tuổi , em thật sự sống nữa. Khi đó em nghĩ, nếu em c.h.ế.t , lẽ sẽ sống hơn một chút.”

Giọng cô nghẹn ngào, dần hóa thành tiếng nức nở: “Em ghét khi … cũng ghét chính em khi . Anh trai, vì chúng còn nhớ những chuyện đó chứ… em nhớ nữa. Bây giờ chúng sống , bệnh của tái phát cũng cả.”

Thẩm Âm cố lau khô nước mắt, gượng nở nụ sáng rỡ: “Không , em cũng trưởng thành . Giờ, em cũng thể bảo vệ .”

Leng keng.

Tiếng chuông cửa vang lên.

Thẩm Âm lấy khăn ướt trong túi, nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho y, khẽ dùng ngón tay chạm khóe môi y, nở một nụ dịu dàng: “Không , trai đừng . Đừng buồn nữa. Chắc là bác sĩ Trần tới , em mở cửa. Anh ở đây chờ em nhé.”

Loading...