Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 9 Cản tay
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:44:41
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Thác phúc của ngươi, ca ca suýt nữa móc mắt đóng cọc gỗ sống sờ sờ đ.á.n.h c.h.ế.t…… ba nghìn chiến mã thất thoát, ngươi ăn uống thật là quá…… Sở Hiết, ngươi làm thể làm chuyện như ? Hửm?”
Khi tay chạm , mới phát hiện eo y thon đến mức một tay ôm hết , gầy đến còn dáng vẻ nào.
“Ta……” Sở Hiết xem xét thời thế, luẩn quẩn biện bạch, “Năm đó chuyện , là ngươi hiểu lầm…… Chiến mã thật sự ăn chặn…… Nếu truy trách, trách trấn quốc hầu Hứa Ấp, vốn cũng là……”
“Hứa Ấp?”
Chợt Sắc Nhĩ cất tiếng lạnh, đẩy càng sát, như điều vô cùng chê : “Quan gần đất xa trời, chuyện lão nhân giàu ?”
“Nếu giữa đường gây khó dễ…… Chuyện của chúng sớm xong!” Sở Hiết thở mạnh, ấn tay cằm kéo xuống, “Ta cũng là hại…… Bảy năm bất đắc dĩ mới giả vờ trốn, tránh kịp thì đúng lúc gặp ngươi Tả Hiền vương, chính là họ Hứa . Hắn trấn thủ Tây Nam, tay nắm trăm vạn hùng binh, năm đó nếu nghiền c.h.ế.t , chẳng khác gì nghiền một con kiến……”
“Ngươi xem, qua bảy năm, Hứa Ấp vẫn buông tha . Lần khi lừa thất bại chuyện mua bán với ngươi, hiện giờ khép tội đ.á.n.h bạc. Nếu ngươi tin, thể ở đây vài ngày điều tra…… Đừng ngoài bàn tán, tưởng rằng ở Tây Kinh hoàng thành làm gì thì làm…… Chẳng là việc của vương công quý tộc …… Còn mạng sống ……”
Nói tới đó, giọng y vẫn như trách móc chính .
Chợt Sắc Nhĩ tít mũi một tiếng, tay lỏng một chút.
“Tiền .”
Hắn hỏi, “Một trăm năm mươi vạn lượng, ngươi thể mang chùa đúc tượng Phật bán chứ.”
“Phụ ngài giờ là Y Trật Tí vương, ngươi là nhi t.ử thương yêu nhất, Tả Hiền vương danh tiếng lẫy lừng. Người hèn mọn như , một ít tiền thể khiến ngươi để ý…… Tính tình ngươi, tính tình ngươi đòi khoan dung chút mới …… Ở Đại Ngụy câu, kêu… kêu tể tướng trong bụng… thể chống thuyền……”
Sở Hiết càng lúc càng chậm, cả như lửa thiêu, huyết mạch dồn lên, tiếng gào âm ỉ.
Con nó, gia đình định dồn xuống hố gì đây.
“Hừ.”
Thấy Sở Hiết thể càng thêm sa sút, nhu nhược như xương, mềm trong lòng n.g.ự.c , Chợt Sắc Nhĩ bỗng nhiên động tâm, một tay vòng qua đầu gối, chặn ngang ôm bồng cả lên.
Áo choàng tuyết sắc phủ lấy , nhưng so với thảo nguyên thì nhẹ như lông sói con.
“Ta cũng , ở Đại Ngụy câu bảo xảo quyệt như rồng vàng. Nói chung, là kiểu giống ngươi.”
Sở Hiết đưa tay nắm lấy cánh tay lạnh băng của đối phương, cố giữ giọng bình thường, chuyển động mềm mại nhưng vô lực: “Tả Hiền vương, lời Đại Ngụy thật sâu sắc.”
Một phần hệ thống mở trong đầu, hôm qua còn kịp hỏi rơi tình tiết .
Vừa mới mở, đầu y một tiếng “A a a” làm kinh hãi, đóng .
Lại mở, y kịp hỏi gì thì hệ thống quát to: “Sao ?! Ký chủ, chuyện gì thế ?!”
“Ta còn hỏi ngươi, cốt truyện thế . Ta…… cảm thấy nóng, lẽ đầu độc……”
Sở Hiết theo bản năng kéo kéo cổ áo.
Xương quai xanh tinh xảo ánh trăng mơ hồ lộ , gió lạnh cuốn cổ làm y rùng , khỏi co một chút.
“Ký chủ, đây độc…… Đây là, ừm…… loại d.ư.ợ.c .”
Sở Hiết chợt phản ứng.
Không trách hệ thống bỗng cứng nhắc như .
“Ta lưu giữ loại d.ư.ợ.c đặc biệt mà a a a!” Hệ thống vồn vã trong đầu, “Ký chủ, bây giờ làm ! Không để lộ ngươi giả thái giám, thể hét gọi , mắt cũng đối phó ……”
“Làm bây giờ. Ta với , làm bây giờ.” Sở Hiết trong đầu phân phó, “Nhanh xem t.h.u.ố.c giải nào mua ……”
Một mặt đè tay lên cổ nọ, y nhẹ : “Tả Hiền vương, ngài chướng mắc gì, chúng xuống cho rõ, chuyện tiền bạc còn thể thương lượng…… Trước hết cho tìm một nữ nhân……”
“Trong kinh thành chẳng lời đồn, ngươi thích nam nhân ?”
Chợt Sắc Nhĩ khinh lạnh một tiếng.
“Lời đồn mà, thể tin.” Sở Hiết lắc đầu, bỗng cảm thấy nọ ôm siết khác thường, lòng chợt cảm giác lạ.
Con nó, ngươi đừng tưởng dễ lừa.
Sở Hiết nheo mắt, né thoáng, gì cũng dám để lộ trong lòng ngực, loạng choạng vài bước mới định hình.
“Ký chủ, tra , tiết mục giải khóa cốt truyện mới…… Nguyên văn đoạn vốn là ngài đang ở phủ dưỡng bệnh, căn bản chạm tới Tả Hiền vương, cơ hội tay; năm ngày thì về Hung Nô. Ngọc đoạn tiếp theo của cốt truyện là đưa sòng bạc.”
“……”
Y suy nghĩ một chút, hình như tên ch.ó con nửa đường kéo yến tiệc .
là nhân vật chính phụ não phẳng, nhưng thực còn thể phiền to hơn.
Ta cẩn thận dàn xếp cho ngươi chuyện cốt truyện, vị trí Thái t.ử cũng để ngươi tranh, ngươi bắt gặp tình huống ?
Có sắp xếp sách thiếu trách nhiệm quá chăng.
“Sở Hiết, đừng tưởng chỉ ngươi tàn nhẫn. Trong loạn thế vô quyết đoán sinh sát…… Ngươi nghĩ dựa Tô Minh An cáo già mà chiếm chỗ ? Đắc tội Trấn Bắc hầu với Ninh An vương, đừng ngươi, ngay cả vị tiểu Thái t.ử căn cơ cũng đường sống!”
Nói tới đây, áp đầu xuống, hít mùi hương nồng của nọ, : “Còn bằng cùng về……”
“Ta chọn con đường nào? Quan hệ với Tả Hiền vương sớm cắt đứt.” Sở Hiết lạnh lùng đáp.
“Ký chủ, t.h.u.ố.c giải. loại Hôn Mê Tề thể mua, nếu …… Ngài ngất , ngủ một giấc thì loại d.ư.ợ.c thể tự giải……”
“Ngươi thật ngu xuẩn…… Tính , đem Hôn Mê Tề nhanh lên đổi cho .”
Bắt thăng bằng, Sở Hiết chao đảo bước đến gần Chợt Sắc Nhĩ, như thể vững mà vội bám lấy ống tay áo tìm điểm tựa.
Nhìn dáng vẻ bất kham, mệt mỏi , trong lòng Chợt Sắc Nhĩ nhất thời rối loạn, cúi đầu đỡ lấy cổ tay y, ôn giọng dò hỏi: “Khó chịu lắm ? Nếu tìm nữ nhân… để giúp ngươi?”
Một nhúm bột phấn trắng bất ngờ rơi xuống mặt.
Trước mắt tối sầm, thể khụy xuống, ngã quỵ ngay chân Sở Hiết. Khoảnh khắc cuối cùng khi ngất , còn thoáng thấy nọ xuống, khóe môi mang theo nụ như trêu như cợt.
Hồ ly.
Y đúng là một con hồ ly.
Trong bụi cỏ vang lên tiếng động khẽ. Sở Hiết lập tức quát: “Ai! Ra đây!”
Một hình mảnh khảnh từ trong bụi cỏ bước , đầu còn dính vài cánh hoa cỏ. Sở Hiết nheo mắt:
“Kỳ đại nhân?”
Thì là tân khoa Trạng Nguyên, Kỳ Tuế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-9-can-tay.html.]
Kỳ Tuế cảnh tượng mắt mà sững , sắc mặt trắng bệch, lắp bắp: “Thần… thần cái gì cũng thấy…”
Thế nhưng nhịn vẫn liếc sang đang hôn mê đất.
Biết tính tình đơn thuần, Sở Hiết liền dặn: “Đưa khỏi hoàng thành, việc quan trọng, đừng để lộ.”
Kỳ Tuế vốn kiêng kỵ Sở Hiết vụ “chỉ hươu bảo ngựa”, giờ chỉ thể làm theo, lập tức đưa y về phủ.
Sở Hiết mệt lả, mấy ngày cũng cung. Giang Yến Trì thấy thế cũng yên lòng, chuyên tâm xử lý vụ án Lại Bộ thượng thư liên quan đến sòng bạc.
Kế hoạch thành, sẽ còn phong ba.
Không ngờ ngày Tả Hiền vương chuẩn hồi Hung Nô, trong tiệc tiễn sớm xuất hiện bóng dáng Sở Hiết.
Kiệu tám khiêng thẳng cung, phô trương cực lớn.
Sở Hiết mang theo tấu chương từ biên quan. Giang Yến Trì thấy, đáy mắt thoáng tối —— dù là tám trăm dặm khẩn cấp, tấu chương vẫn qua tay Sở Hiết.
Sở Hiết vài câu làm rõ sự việc: biên cảnh Tây Bắc tộc Khương quấy nhiễu, dân sinh bất . Nói y sang Chợt Sắc Nhĩ, ôn hòa mỉm : “Chuyện liên quan Bắc Cảnh của Đại Ngụy và cả phía Đông Bắc Hung Nô. Ta thấy phiền phức nên sáng sớm tới, Tả Hiền vương mặt, cũng tiện thương nghị đối sách.”
Nụ , Giang Yến Trì quen.
Chính là nụ từng thấy khi Sở Hiết giăng bẫy, chờ con mồi tự chui đầu lưới.
Binh Bộ thượng thư giành lời: “Ý chưởng ấn đại nhân thế nào? Hòa chiến?”
Sở Hiết nâng chén , thong thả đáp: “Không đang thương lượng ? Nghe Hung Nô và Khương vốn bất hòa, nay họ quấy nhiễu chẳng qua thăm dò khẩu khí. Đại Ngụy thể hòa, cũng thể chiến. nếu hợp , e rằng chư bộ lạc phía Tây Hung Nô sẽ đồng ý.”
Lời mập mờ, để đường lui, lộ then chốt.
Chợt Sắc Nhĩ vốn dã tâm lớn, liền chen : “Nếu hỏi ý , tất nhiên là chiến. Nếu cần, chúng thể xuất 5000 tinh binh hiệp trợ.”
Sở Hiết buông chén , nụ càng thêm ôn nhu: “Lời còn sớm. Hiệp trợ , chậm rãi bàn.”
Chợt Sắc Nhĩ là tướng lưng ngựa, khó hiểu lối vòng vèo của y, suy nghĩ chốc lát mới hỏi: “Ý chưởng ấn là, bán Bắc Hung một ân tình, ngày chúng trả ?”
“Không cần nghiêm trọng . Hôm nay mặt, hôm nay liền thể định đoạt.”
Sở Hiết thong thả rót .
Không khí tĩnh lặng, chẳng ai đoán y đang bày màn kịch gì.
Giang Yến Trì trầm mặc, nghĩ đến lời đêm qua Chợt Sắc Nhĩ , cũng dần đoán phần nào tính toán của Sở Hiết.
Thế , Sở Hiết khẽ, cúi , hương bách lan quen thuộc lan tỏa. Chợt Sắc Nhĩ bất giác nhớ đến ánh trăng, xương quai xanh … ánh mắt càng sâu.
Hắn mở miệng: “Nếu Bắc Hung thể chu cấp tiền bạc, trận chiến , chúng sẵn sàng Đại Ngụy xuất binh.”
Lời dứt, Giang Yến Trì ánh mắt lóe sáng, Tiết thượng thư biến sắc, định ngăn cản, nhưng chỉ kêu : “Chỉ sợ… …”
Ngược Binh Bộ thị lang lập tức phụ họa:
“Rất thích hợp! Hứa thị trấn thủ Bắc Cảnh ba đời, đều dũng mãnh thiện chiến, một đám Khương nhỏ nhoi chẳng đáng lo.”
Sở Hiết vuốt men ly, khẽ liếc Chợt Sắc Nhĩ, giọng trầm thấp: “Ba trăm vạn lượng bạc, đổi lấy mười năm yên bình ở tây cảnh. Nếu bản lĩnh, thậm chí còn đổi nhiều hơn. Rất đáng.”
Chợt Sắc Nhĩ giật .
Trước mắt thoáng hiện về thiếu niên bảy năm , mồm mép lanh lợi, lời nào cũng đ.á.n.h trúng tâm tư.
Chỉ tây cảnh bình , mới cơ hội thâu tóm các bộ lạc khác. Nếu cứ dây dưa với Khương, tổn hại càng lớn, lúc đó chẳng chỉ ba trăm vạn bạc thể giải quyết.
Còn Đại Ngụy…
Đại quân trăm vạn Bắc Cảnh chỉ cần khẽ động binh, dân tộc Khương át hẳn dám manh động thêm.
Tuy rằng lo kẻ giậu đổ bìm leo, nhưng xét đến cùng, đối với bản vẫn là lợi ích lớn.
Ánh mắt Chợt Sắc Nhĩ ánh lên tia dã tâm, hiển nhiên thuyết phục.
“Ngươi thể quyết định ? Ngươi thể điều động binh mã nhà Hứa?” Hắn cố nén kích động, trầm giọng hỏi.
“Ha ha.” Sở Hiết hiếm khi sang sảng, lập tức kéo Giang Yến Trì gần: “Vị chính là tân phong Thái t.ử điện hạ của Đại Ngụy. Việc vốn cũng chẳng ý riêng của . Hôm qua ngài điện hạ gửi thư tới báo, mới nảy kế sách đôi bên đều lợi … Đây là ý chỉ của thái t.ử chúng . Ngài xem, một đạo thánh chỉ truyền xuống, vị Hứa thị trăm năm trung nghĩa lẽ nào dám bất động?”
Giang Yến Trì Sở Hiết “ngầm” liếc mắt nhắc nhở, chỉ thể gật đầu: “Ừm, đúng là ý tứ.”
Vừa mới lập làm thái tử, lập tức đem lợi dụng.
Tâm cơ của tên hoạn quan , quả thực thâm sâu khó lường.
Rất nhiều đại thần chỉ lặng im , chẳng ai dám hé môi phản bác.
Có điều, Bắc Hung mấy năm nay nội chiến triền miên, e rằng ngân khố cũng hao hụt, ba trăm vạn lượng bạc sẽ lấy ở .
Sở Hiết hiểu rõ con mặt: kẻ dám mạo hiểm, gan lớn, ham tiến.
“Được. Ta cùng ngươi đổi.” Câu trả lời đúng như dự liệu, khóe môi Sở Hiết khẽ nhếch.
Chợt Sắc Nhĩ thế nào cũng ngờ, đến Tây Kinh Hoàng thành tái ngộ thiếu niên năm xưa từng lừa 150 vạn lượng bạc.
150 vạn thu , nay bỏ thêm 300 vạn.
Thật sự quá đáng!
Sở Hiết đẩy chén bàn tới mặt , mỉm : “Những ngày qua đều lấy rượu tiếp đãi chư vị, hôm nay đổi thử . Trà Đại Ngụy thanh hương thuần hậu, chẳng kém gì rượu mạnh thảo nguyên, chỉ là hương vị khác biệt. Mời nếm thử.”
Chợt Sắc Nhĩ lạnh, nâng chén uống cạn: “Trong mắt , Đại Ngụy còn lợi hại hơn cả rượu thảo nguyên.”
Sở Hiết chỉ , đáp.
Giang Yến Trì trong lòng lạnh buốt.
Chỉ vài lời qua , Sở Hiết khéo léo bán cho Bắc Hung một món nhân tình, rút về 300 vạn bạc cứu nguy Hộ Bộ, còn đẩy phiền phức sang cho Hứa thị trấn quốc hầu.
Bốn lạng đẩy ngàn cân, mượn hoa hiến Phật, thủ đoạn sắc bén khôn cùng.
Tổn thất thì Hứa Ấp gánh, lợi lộc chảy tay Sở Hiết cùng Hộ Bộ.
Ánh mắt Giang Yến Trì lặng lẽ quét qua hai vị chủ sự của Hộ Bộ.
Thì ...
Hộ Bộ vốn trung lập, sớm trong tay Sở Hiết.