Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:38:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tựa như Hứa Ấp xóa phận thật của Hứa Thuần Mục, đem giấu ở Bắc Cảnh.

Tô Minh An cũng xóa phận hoàng t.ử Nguyệt Thị của , nhờ thế lực Triệu gia mà giấu gã ở Tây Cảnh.

Triệu Linh Cù là em ruột của Đoạn Sắt, cũng là ruột của Giang Yến Trì.

Cho nên, Giang Yến Trì tuyệt đối sẽ giúp y. 

Dù cho rõ chân tướng, cũng nhất định sẽ về phía Triệu Linh Cù. Bởi vì Triệu Linh Cù là của .

Cũng chính vì sự tồn tại của Triệu Linh Cù, Tô Minh An mới hao tổn mấy chục năm trời, cắm rễ trong Đại Ngụy, nhẫn nhục hầu hạ hậu duệ của kẻ thù để đổi lấy vinh hoa quyền thế tột bậc.

Từ khi Giang Yến Trì sinh , lão định sẽ nâng đỡ đứa nhỏ trở thành hoàng đế.

Mượn tay Sở Hiết dọn sạch thế lực của cựu Thái tử, chấm dứt nghiệt duyên đời , nghịch mệnh đổi trời chỉ vì đứa trẻ giữ trong lãnh cung thể bước lên con đường làm Thái tử.

Thế nhưng khi tiên đế băng hà, Tuyên Cùng Đế bệnh nặng mà c.h.ế.t, tân đế chỉ là kẻ hữu danh vô thực. Bắc Cảnh Ninh Viễn Vương cùng Hứa Ấp chia binh quyền, lão cho dù sắp đặt hoàng đế vô năng , cũng thể thực hiện dã tâm.

Lão một vị hoàng đế mang huyết mạch Nguyệt Thị. Hơn nữa, vị hoàng đế đó thật sự nắm quyền hành trong tay.

Chỉ như , lão mới thể mượn quyền lực của hoàng đế, điều động binh mã hai cảnh Tây Bắc của Đại Ngụy từ đó thành mộng phục quốc cháy bỏng.

Lúc , Sở Hiết mới hiểu rõ thứ mà Tô Minh An thật sự là gì.

Lão để huyết mạch hoàng tộc Đại Ngụy hòa cùng m.á.u Nguyệt Thị mà chảy mãi.

Mà là Nguyệt Thị phục quốc.

Nếu y thể sớm hơn một chút giải khóa bộ cốt truyện, sớm những chuyện , y tuyệt đối sẽ rơi cảnh đường cùng bi t.h.ả.m như bây giờ.

Ngay từ khi Giang Cảnh Am diệt vong, y đoạn tiếp theo của cốt truyện là ám sát trong rừng.

tại , nhiều cơ hội, y thể hạ nhẫn tâm tay?

Thân phận của Hứa Thuần Mục, mục đích của Tô Minh An tất cả đều là những thông tin quan trọng đến mức thể đổi cả mạng!

Chính y đ.á.n.h mất tình báo trọng yếu đó, để về chỉ thể mù quáng mà nghĩ rằng g.i.ế.c Triệu Linh Cù là thể giữ mạng của Hứa Thuần Mục.

Đến cuối cùng, từng bước thụt lùi, thậm chí chỉ cầu xin nọ đưa Hứa Thuần Mục khỏi kinh thành.

hóa , điểm then chốt căn bản là Hồng Anh thương, cũng là Triệu Linh Cù.

Mà là Tô Minh An.

Y ép đến bước đường cùng thê t.h.ả.m như hôm nay, đều bởi vì thể g.i.ế.c Giang Yến Trì, thể giải khóa bộ cốt truyện.

Tất cả, là y đáng tội.

Sở Hiết cũng rõ tâm trạng giờ phút là gì. Giống như hối hận, mà cũng chẳng hẳn là hối hận.

Giờ nghĩ , tất cả vô ích.

Y bảo vệ mạng sống của Hứa Thuần Mục, thì nguyên chủ mới thể giữ Tiểu Âm.

Mà hiện tại, Đoạn Sắt là quân bài cuối cùng trong tay y.

Người phụ nữ năm đó khi y quyền thế đỉnh cao, chỉ vì một phút bốc đồng mà mạo hiểm cứu khỏi kinh thành, vốn là công chúa Nguyệt Thị chán ghét. Không ngờ đến giờ, trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất của y con đường c.h.ế.t chóc .

Giờ đây, y mới hiểu vì Tô Minh An nhất định khiến nguyên chủ chịu cảnh lăng trì.

Tô Minh An là kẻ chỉ vui khi g.i.ế.c tâm , vui khi hành hạ xác thịt. Trong nguyên tác, lão bắt Sở Hiết chịu thiên đao vạn quả cũng chỉ vì chọc giận Triệu Linh Cù, mà nguyên chủ từng đầu độc c.h.ế.t tỷ tỷ ruột của gã, Đoạn Sắt.

Cho nên, việc vẫn còn một đường sống.

Sở Hiết áp lưỡi d.a.o lên cổ Đoạn Sắt, cứa một giọt m.á.u đỏ tươi.

“Thế nào?”

Y , nụ khiến run sợ. 

“Hứa Thuần Mục rốt cuộc ở ?”

“Sở Hiết! Ngươi dám động đến a tỷ —”

“Triệu tướng quân!” Tô Minh An lập tức quát, “Đó chỉ là Nguyệt Thị, cẩn thận!”

“Tô Minh An!” Triệu Linh Cù rút ngay bội đao bên hông, chỉ thẳng lão, “Ngươi cứu nàng! Còn mau cứu nàng !”

Giờ phút , khi gương mặt Triệu Linh Cù, Sở Hiết mới nhận gã quả thực vài phần giống Giang Yến Trì.

Ngay cả tính khí nóng nảy cũng y hệt.

Thì , bọn họ là một nhà.

Tô Minh An hành sự cẩn trọng, giống như nguyên chủ, đến phút cuối cùng tuyệt để lộ phận của Triệu Linh Cù.

sớm muộn gì quan hệ cháu giữa gã và Giang Yến Trì cũng sẽ bại lộ. Đến lúc đó, đừng ba mươi vạn binh quyền, mà ngay cả tính mạng y cùng Hứa Thuần Mục cũng sẽ chẳng còn.

Đường sống duy nhất chỉ thể tự tìm lấy.

Giang Yến Trì sẽ giúp y.

“Ta đồng ý thả Hứa Thuần Mục khỏi thành, ngươi bỏ d.a.o xuống, giao nàng cho .”

“Ha... ha ha.” Sở Hiết bật , giọng dần trở nên điên cuồng, “Trước tiên cho thấy .”

Y nâng dao, khẽ nghiêng lưỡi, vẽ thêm một đường mảnh làn da mịn của Đoạn Sắt, m.á.u theo đó rỉ .

Tô Minh An nheo mắt: “Nàng là ruột của đương kim hoàng đế. Nếu nàng xảy chuyện, bệ hạ tất sẽ đau lòng khôn xiết.”

Sở Hiết dường như hiểu hàm ý trong lời lão, sắc mặt đổi, giọng bình thản: “Ngươi cho rằng, vì nhớ Giang Yến Trì sẽ động đến Đoạn Sắt ?”

“Chẳng lẽ đúng?” Tô Minh An thể đoán nổi Sở Hiết là đang giả bộ thật, “Năm xưa, khi Hứa Ấp tạo phản, chẳng ngươi gửi mật tin về kinh thành ?”

Y nhạt, chỉ thoáng qua một cái chớp mắt, than: “Ngày đó, quả nhiên là ngươi báo tin cho Hứa Trường Lăng, khiến Hứa Ấp mà tiến về Bộc Dương quận. Ngươi vội vã g.i.ế.c đến thế ? Bớt vô nghĩa , đừng kéo dài thời gian. Ta gặp Hứa Thuần Mục, ngay bây giờ.”

Nói xong, y lệnh đem dây thừng vòng qua cổ tay Đoạn Sắt, treo bà lên tường thành.

Triệu Linh Cù lập tức đỏ bừng mắt, gào lên: “Sở Hiết! Ngươi đồ cẩu súc sinh!”

“Cẩu súc sinh?” Sở Hiết xoay xoay tiểu đao trong tay, so với ngón út Đoạn Sắt còn mảnh hơn, “Vậy để làm cẩu cho ngươi xem một chút nhé?”

“Ngươi dám! Ngươi dám!” Triệu Linh Cù giận đến rút s.ú.n.g lưng, nhưng Sở Hiết nhanh tay đặt d.a.o lên sợi dây thừng treo Đoạn Sắt, chỉ cần một nhát, bà sẽ rơi xuống từ tường thành cao chót vót.

Triệu Linh Cù dám nhúc nhích.

Giằng co một hồi.

Hứa Thuần Mục rốt cuộc mang đến. Nhìn dáng vẻ mới chịu một trận tra khảo tàn khốc trong Chiêu Ngục, tuy còn hôn mê nhưng lồng n.g.ự.c vẫn khẽ phập phồng, đích xác là còn thở.

“Thả Hứa Thuần Mục khỏi thành, để tự hộ tống. Trong vòng hai canh giờ, để bất kỳ ai theo.” Sở Hiết , “Hai canh giờ , sẽ thả Đoạn Sắt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-88.html.]

“Không .” Tô Minh An lập tức bác bỏ loại điều kiện trao đổi bất bình đẳng , “Mười lăm phút. Nếu ngươi đổi ý, sẽ đuổi theo và g.i.ế.c Hứa Thuần Mục.”

“Vậy thì cùng c.h.ế.t .”

Sở Hiết bộ dạng lưu luyến, thật sự bắt đầu cắt dây thừng.

“Nàng chỉ là một nữ t.ử yếu ớt! Ở trong gió lạnh như thế mà treo hai canh giờ, nàng sẽ c.h.ế.t cóng mất!” Triệu Linh Cù gầm lên.

“Ta mặc kệ nàng c.h.ế.t .”

Ánh mắt y tối sầm, vẻ mặt như cạn hết kiên nhẫn: “Không nàng c.h.ế.t thì nhanh thả Hứa Thuần Mục khỏi thành.”

Bông tuyết tung bay, nhẹ rơi như lông ngỗng.

Gió lạnh thấu xương thổi tung vạt áo đen của Sở Hiết, mặt mày lạnh nhạt, trông chẳng khác nào một ác quỷ vô tình trong nhân thế.

Tô Minh An hiểu rõ Sở Hiết, y là con dã thú, c.ắ.n cổ con mồi thì tuyệt đối nhả .

“Thả khỏi thành.”

Hiện giờ Sở Hiết dồn đến đường cùng, như con thú vây, còn đường thoát.

Không dám đ.á.n.h cược, chỉ thể nhượng bộ.

Cung thành.

Khi Giang Yến Trì mơ hồ tỉnh , ngoài cửa Kỳ Tuế đợi suốt một canh giờ, cùng chờ còn Thượng thư Hình Bộ và Thủ tướng cửa thành.

“Hoàng hậu ……” Hắn lấy ý thức hỏi ngay.

Thống lĩnh cấm vệ Chu tiến lên , khi hỏi qua ngự y về tình trạng của bệ hạ, sắc mặt từng nghiêm trọng đến thế: “Bệ hạ, mau cửa thành phía tây .”

“Đã xảy chuyện gì?”

Không kịp tiếp kiến Thượng thư Hình Bộ và Phủ doãn Ứng Thiên.

Chỉ thấy cung nữ qua vội vã, hoàng đế bệ hạ kịp khoác đủ y phục vội mặc thêm áo choàng, lập tức lên xe ngựa phóng như bay khỏi cung.

Chu thống lĩnh , Sở Hiết treo nương nương ở cửa thành.

Sao thể chứ.

Trong đầu Giang Yến Trì ầm vang, chuyện rối tung thành một mớ, còn kịp phân rõ đầu đuôi thì biến cố mới ùn ùn kéo tới, khiến kịp phản ứng.

Căn bản ứng phó nổi.

Sở Hiết.

Ngươi làm gì.

Bên ngoài tuyết lớn, gió lạnh buốt.

Ngực Giang Yến Trì quặn đau, che vết thương, c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau thấu tim, chỉ mong ngựa chạy nhanh hơn chút nữa.

Thời gian trôi từng khắc.

Đoạn Sắt treo giữa gió rét thấu xương gần hai canh giờ, tay trắng đến pha chút xám chì. Triệu Linh Cù ở chỉ đau khổ rên rỉ, nhưng vẻ mặt vô cảm của Sở Hiết, dám mở miệng, sợ khơi dậy cơn phẫn nộ khiến y thật sự làm liều.

Hiện tại, Hứa Thuần Mục đưa khỏi thành.

Nếu Sở Hiết thật sự kéo Đoạn Sắt cùng c.h.ế.t, chỉ e họ chẳng kịp cứu bà.

Tuyết đọng đầu Sở Hiết và Đoạn Sắt, phủ dày mà chẳng tan. 

sắc mặt Sở Hiết còn tái hơn cả bà.

“Đã đến giờ .” Triệu Linh Cù dậm chân, nghiến răng , “Tới !”

“Còn kém nửa khắc.” Sở Hiết ngẩng đầu đồng hồ nước thành lâu, hiểu giọng y nhỏ nhiều, dường như sức lực sắp cạn kiệt: “Đừng nóng vội, tướng quân.”

“Ngươi đừng quá đáng!”

Sở Hiết dựa tường thành, phủi lớp tuyết mịn dây thừng, chậm rãi : “Đã , đừng ép .”

“Nói hai canh giờ thì là hai canh giờ, sớm một khắc cũng .”

“Nàng sẽ c.h.ế.t cóng mất!”

“A.”

Người nọ chỉ khẽ nhếch môi lạnh, chẳng chút biểu cảm.

Từ góc đường xa xa truyền đến tiếng động, khiến nét mặt Sở Hiết khẽ thả lỏng. Khi thấy dìu vội vàng từ xe ngựa xuống, hàng mi khẽ run, khẽ.

Là Giang Yến Trì.

Đầu ngón tay y vuốt nhẹ lên dây thừng, cảm giác bỏng rát như lửa thiêu, khiến lòng nôn nóng bất an.

Giang Yến Trì thương nặng lắm ?

Sở Hiết lúc lúc nghĩ tới điều đó.

Chỉ e trong bóng tối, cấm quân sớm bố trí xong…… Cũng may, cuối cùng y kéo đủ thời gian.

Cái gọi là phản kích trong tuyệt cảnh, đến bước , là cực hạn.

Ám vệ tâm phúc của y sẽ hộ tống Hứa Thuần Mục đến nơi an .

Lần , ngay cả Triệu Huyên y cũng cho —— chỉ mong tìm nữa.

“A, A Hiết……”

Sắc mặt Giang Yến Trì trắng bệch, hiển nhiên chuyện cửa thành đường tới. Hắn bước đến cổng thành, tay run rẩy đưa lên: “Ngươi… ngươi đang làm gì … Nàng là mẫu , nàng…”

Hắn đầu hỏi Triệu Linh Cù: “Đã bao lâu ?”

Tô Minh An đáp: “ hai canh giờ.”

Hai canh giờ, giữa trời lạnh buốt, treo tường thành giá băng.

Sắc mặt Giang Yến Trì cuối cùng cũng rút sạch máu, khẽ mở miệng nhưng dừng khi thấy ánh mắt Sở Hiết, lạnh lẽo đến cực điểm, trong đó thậm chí ẩn cả sự chán ghét mà từng thấy.

, là chán ghét.

Giang Yến Trì sâu mắt y, cảm thấy lớp chán ghét như một bức tường cao, ngăn cách hai vĩnh viễn thể chạm tới.

Mấy ngày , khi giam giữ Hứa Thuần Mục tuyên bố xử lăng trì, Sở Hiết mang đao tới n.g.ự.c giữa đêm khuya, nhưng cuối cùng đ.â.m xuống, chỉ một giọt nước mắt lạnh buốt rơi mu bàn tay .

Như thể ngay cả đáy lòng cũng rạch một vết thương.

Khi cứu khỏi trọng thương, Sở Hiết chẳng màng nghi ngờ thông đồng với thích khách, hoảng hốt mà gọi ngự y tới.

Thế nhưng bây giờ, tàn nhẫn treo mẫu hậu giữa gió lạnh để trút hận, cũng chính là y.

Giang Yến Trì thật sự, hiểu nổi Sở Hiết.

Loading...