Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 84
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:36:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thiếu niên trong giọng mang theo ý , dường như chẳng gì quan trọng cả: “Em sống sót... May mắn, thật may mắn. Tôi sẽ cứu em ...”
Thanh âm quen thuộc mà kiên định. Sở Hiết một trống trong đó—— đó chính là chính của quá khứ.
Trước mắt y, thứ dần trở nên rõ ràng, âm thanh của bút dần nhỏ , tiếng bước chân qua nơi hành lang, tiếng xe đẩy, giọng trao đổi của hộ sĩ, ngoài cửa sổ là tiếng chim sẻ ríu rít cây đa.
Mọi loại âm thanh vụn vặt ùa trong đầu y.
“Tiểu Sở, Tiểu Sở?”
Y đột nhiên ngẩng đầu.
“Bác sĩ, đứa nhỏ đôi khi cứ như , dễ ngẩn lắm.” Bên cạnh truyền đến giọng quen thuộc, y đầu bàn tay đang đặt vai , ngước theo thì thấy một khuôn mặt xa lạ, nhưng nét gì đó quen quen.
“Cô giáo?” y lẩm bẩm.
“Ây, Tiểu Sở, đừng ngẩn nữa, nghiêm túc bác sĩ .”
“Cô ơi, em về , buổi chiều còn ca làm thêm...”
“Bạn học, bạn học.” Bác sĩ gọi y , hỏi: “Cậu ?”
Khóc? Ta ?
Y bỗng thấy mơ hồ, chẳng hiểu vì bác sĩ hỏi như .
“Bạn học, gần nhất là khi nào, còn nhớ ?”
“Tiểu Sở, trả lời bác sĩ ...” Giọng nữ vang lên bên tai, ngừng thúc giục khiến lòng y bất giác nổi cáu.
“Tiểu Sở, Tiểu Sở...”
“A Hiết, A Hiết!”
Hai giọng đan xen .
Y đột nhiên mở mắt, thấy khắp đất là những vệt m.á.u loang lổ. Không là vết m.á.u nước trong phòng tắm hòa tan—— mà là m.á.u của Giang Yến Trì.
Như sắp c.h.ế.t đuối đột nhiên hít thở một , Sở Hiết thở hắt thật mạnh, vươn tay che lên miệng vết thương của Giang Yến Trì, giọng lạnh lùng: “Ta gọi ngự y...”
Giang Yến Trì y từ xuống , khàn giọng hỏi: “Ngươi tỉnh ? Không chứ?”
“Ừm.” Sở Hiết thấy sắc mặt trắng bệch, định đỡ lên giường, nắm chặt cổ tay.
“Đừng tìm ngự y... Ngươi tự băng bó cho là ...”
Sở Hiết nhận chút khác thường, đang định gì thì Giang Yến Trì tràn m.á.u nơi khóe miệng, giọng yếu ớt lặp : “Đừng kinh động khác... việc chỉ ngươi và ...”
Đùa cái gì , băng bó?
Vết thương xuyên tim thế , băng bó thì cũng c.h.ế.t .
Sở Hiết chằm chằm thanh đao , bỗng hiểu lý do Giang Yến Trì . Đó là đao của Sở phủ, chuôi còn khắc rõ ấn văn Sở gia.
Chó thật, đến nước mà còn lo mấy chuyện như thế.
Sở Hiết thầm rủa trong lòng, đồng thời kéo Giang Yến Trì lên giường , dám tùy tiện rút đao .
Khi dậy, y nắm c.h.ặ.t t.a.y áo: “A Hiết, ngươi...”
“Câm miệng.”
Sở Hiết lạnh lùng mở cửa.
Bên ngoài, ai báo tin, nhóm cung nhân thấy y dính m.á.u thì kinh hoàng thất thanh: “Nương nương!”
“Sững sờ cái gì, còn mau tìm ngự y!”
Sở Hiết lạnh mặt lệnh.
Giang Yến Trì mất m.á.u quá nhiều, nhanh liền rơi trạng thái mơ hồ.
Sở Hiết lập tức nghĩ—— đây chẳng là thời cơ nhất để đưa Hứa Thuần Mục khỏi thành ?
Y kịp tay, thì Giang Yến Trì ám sát. Rõ ràng là nhằm y, cố ý hãm hại y.
gì quan trọng ?
Hoàng thành hỗn loạn, Hứa Thuần Mục liền cơ hội thoát .
Nhân lúc trong điện Thừa Loan hỗn loạn, Sở Hiết lập tức sai đưa tin cung, dò xét tung tích Hứa Thuần Mục.
Lần , nọ giam ở Hình Bộ. Quả thật như thể đang đợi y đến cứu .
Hình Bộ khác với Chiêu Ngục, canh phòng nghiêm ngặt như thế.
Sở Hiết trực tiếp lệnh cho ám vệ đ.á.n.h Hứa Thuần Mục ngất , mang giấu trong phủ Triệu Huyên, chờ đến rạng sáng khi cửa thành mở thì theo kế cũ, bí mật đưa khỏi Tây Bắc môn.
“A Hiết, trong cung xảy chuyện, ngươi...” Triệu Huyên nhíu chặt mày, thôi: “Ngươi đang làm gì ?”
“Ngươi đừng lo.” Sở Hiết lạnh nhạt đáp, “Ngươi chỉ cần giúp đưa Hứa Thuần Mục khỏi thành là .”
“ Tô phủ liệu truy tra đến đây...”
Sở Hiết khẽ khẩy, trời đêm mây đen che khuất trăng, : “Ngươi yên tâm, Tô Minh An giờ chẳng rảnh mà truy Hứa Thuần Mục —— đang bận lấy mạng .”
Cáo già như lão, đột nhiên nôn nóng đến , nhất định tay ngay lúc ?
Trước rõ ràng vẫn giữ thái độ thản nhiên màn.
Trong tay lão nắm bí mật thể khiến Sở Hiết c.h.ế.t thây, chỉ cần vạch trần là đủ. Vậy tại còn bày mưu ám sát để giá họa?
Chẳng lẽ lão tin rằng, Giang Yến Trì bảo hộ, thì vô luận thế nào cũng g.i.ế.c ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-84.html.]
Hay là lão phát hiện thứ gì quan trọng, cần g.i.ế.c diệt khẩu, và Giang Yến Trì thể chuyện đó?
Sở Hiết âm thầm cân nhắc.
Hứa Thuần Mục rốt cuộc ẩn chứa thứ sát khí gì?
Hắn ám sát Giang Yến Trì.
Giờ trọng thương, càng thể ám sát nữa. Cốt truyện lệch hướng —— nếu Hứa Thuần Mục thể khỏi thành, y buộc nghĩ cách khác...
Phải dùng cách khác để .
Cấm quân ngoài cửa cung sớm báo động, thấy xe ngựa của Sở Hiết liền lập tức chặn , mời y đến Ứng Thiên phủ.
Tiếng bánh xe kẽo kẹt vang lên đều đều, Sở Hiết trong xe, chân trời dần hửng sáng, trong lòng đang tính toán điều gì đó.
Xuống xe ngựa, bước Ứng Thiên phủ, sắc trời dần sáng. Người đang chờ y chỉ là Ứng Thiên phủ doãn Kỳ Tuế, mà còn cả Thái phó Tô Minh An.
Sắc mặt Kỳ Tuế cực kỳ khó coi, lẽ thể ngờ rằng mới hôm qua thả Hứa Thuần Mục, hôm nay Sở Hiết dám ngông cuồng trở về kinh thành gây chuyện, mà còn to gan động tới cả hoàng đế.
Tin tức hiện giờ vẫn đang phong tỏa, may mà Sở Hiết tuy khỏi cung nhưng vẫn thoát khỏi hoàng thành. Nếu , e rằng bản Kỳ Tuế cũng mang tội nặng nề.
Ánh mắt Kỳ Tuế dần trở nên lạnh lẽo: “Hoàng hậu nương nương, lâu gặp, ngài quả nhiên vẫn lợi hại như . Hiện giờ ngay cả cũng kéo vụ .”
“Không hôm qua gặp ?” Sở Hiết nhàn nhạt , “Hôm nay Kỳ đại nhân tìm , chuyện gì đây?”
“Đêm qua giờ Dần một khắc, điện Thừa Loan xảy biến cố. Muốn thỉnh nương nương rõ một câu, rốt cuộc là chuyện thế nào.” Kỳ Tuế vội chất vấn, chỉ Sở Hiết .
Rõ ràng là đang tìm kẽ hở trong lời khai của y. Sở Hiết cũng trong tay họ nắm giữ chứng cứ gì, làm thể giải thích .
Tô Minh An là kẻ cáo già, làm việc từ đến nay cực kỳ kín kẽ. Sợ rằng chỉ là vụ ám sát, cả Sở phủ và điện Thừa Loan đều lão sắp xếp chu từ .
Chuyện thể dùng vài lời mà qua .
Sở Hiết vốn định im lặng, dù Kỳ Tuế và Tô Minh An cũng thể lập tức động đến y. Hứa Thuần Mục cần đến giờ Thìn mới thể rời thành, y kéo dài thời gian ít nhất nửa canh giờ.
Thế là y mở miệng, giọng lười nhác: “Điện Thừa Loan xảy chuyện gì cơ?”
“Điện Thừa Loan chuyện, Hoàng hậu vội vã rời cung làm gì?”
“Ta khỏi cung cũng lâu .” Sở Hiết cong nhẹ khóe môi, “Các điện khác đều bình yên cả, chuyện gì .”
Câu đơn giản mà khiến Kỳ Tuế thoáng đ.á.n.h vòng, hỏi tiếp từ .
“Kỳ đại nhân chuyện hỏi thì cứ hỏi thẳng. Ngài cứ vòng vo như , cũng chẳng rốt cuộc ngài gì.” Sở Hiết vẫn , ánh mắt liếc sang gương mặt Tô Minh An.
“Bệ hạ ám sát.”
“À, chuyện đó ?” Sở Hiết hề giả vờ , chỉ thản nhiên đáp: “Ừ, ? Ngự y chẳng đang chữa trị .”
“Lúc xảy ám sát, nương nương ở ?”
“Ta cùng thành hôn, phu thê đồng tâm, ngươi xem, còn thể ở ?”
Kỳ Tuế nhíu mày: “Phu thê đồng tâm? theo bản quan , lâu khi xảy chuyện, nương nương cùng bệ hạ một trận tranh chấp lớn. Không là vì chuyện gì?”
Sở Hiết khựng , mới : “À, ai chứ? Bệ hạ truyền khẩu dụ cho lui khỏi điện, ai dám tiến ? Người nào dám xách , sớm kéo xuống đ.á.n.h c.h.ế.t .”
“Thế còn thanh đao ám sát ? Trên đó ấn văn của Sở phủ!” Kỳ Tuế tức giận đập bàn, giọng lạnh như băng: “Ngươi còn thể chối !”
“Ôi chà, nếu thật g.i.ế.c , ngu đến mức dùng đao khắc ấn của chính ?” Sở Hiết bật , “Kỳ đại nhân quá xem thường .”
Kỳ Tuế thoáng giật —— lời đúng là lý. Sở Hiết hành sự xưa nay cẩn thận, thể để lộ sơ hở lớn như .
“Lời sai .” Tô Minh An rốt cuộc lên tiếng: “Chính vì tránh nghi ngờ, cho nên mới cố ý dùng đao của Sở phủ, cố ý chọn điện Thừa Loan. Đây là cách ‘lấy giả làm thật’, bày bộ dạng khác hãm hại.”
“Sở đại nhân tưởng chỉ cần vài câu là thể rửa sạch tội? Không thể nào. Nếu việc ngươi rõ, ngươi tay , chỉ cần Chiêu Ngục một phen thẩm tra là ngay.” Tô Minh An rõ ràng còn kiên nhẫn, trực tiếp lệnh áp .
Chiêu Ngục.
Nơi đó, dù là một vị tướng quân mạnh mẽ cũng khó thoát một tầng da.
Sở Hiết rõ thủ đoạn bên trong, giọng lạnh băng: “Tô Minh An, ngươi điên .”
Không ngờ lão vội vã mạng như thế.
Vì ?
“Ngươi, đồ tặc Nguyệt thị, còn dám ở đây...”
“Ta là Nguyệt thị, Sở đại nhân cũng đừng tùy tiện c.ắ.n ngược khác.” Tô Minh An lộ rõ vẻ nôn nóng, ánh mắt liên tục liếc bên ngoài, “Không , nhưng Sở đại nhân ngươi là thế nào, chẳng lẽ bản còn rõ?”
Lão đang chờ cái gì, đang lo cái gì.
Sở Hiết bỗng hiểu —— lão sợ Giang Yến Trì tỉnh .
“Tô đại nhân gấp gáp áp Chiêu Ngục làm gì? Chờ bệ hạ tỉnh , chẳng chỉ cần hỏi là ngay ám sát ...”
Lời còn dứt, sắc mặt Tô Minh An quả nhiên khẽ biến.
“Chỉ sợ đến lúc đó, Sở đại nhân chẳng còn thấy nữa. Dù ngươi thủ đoạn thông thiên, nếu giam giữ tại Chiêu Ngục, ai ngươi trốn thoát bằng cách nào.”
Lời lọt tai Kỳ Tuế thấy hợp lý, gật đầu tán thành: “Áp Chiêu Ngục, tạm thời giam giữ. Chờ bệ hạ tỉnh .”
“Kỳ đại nhân, nếu oan mà tại đây Ứng Thiên phủ điều tổn thương, khi vụ án , Tô đại nhân thể phủi tay sạch sẽ, còn ngài thì gánh bộ trách nhiệm. Ngài nên nghĩ kỹ.” Sở Hiết thẳng, nhưng chắc Kỳ Tuế luôn ngay thẳng hiểu lợi hại trong đó , “Lui một bước mà , dù tội, nếu thật sự trốn, chuyện cũng chẳng liên quan đến ngài, mà là do Binh Bộ trông giữ sơ suất. Kỳ đại nhân, chuyện vốn chẳng dính gì đến ngài...”
“Đủ .” Kỳ Tuế cau mày: “Ta so đo những lợi hại đó, chỉ phá án công bằng. Sở Hiết, mấy lời quanh co của ngươi chẳng lung lay . Nếu vì làm quan thanh liêm mà rước họa , thì c.h.ế.t cũng đáng.”
Một kẻ cứng đầu, thể lay chuyển.
Không nổi.
Chân trời dần sáng.
Sở Hiết ngầm tính thời gian, lên tầng cao nhất của tửu lâu cách đó xa—— một bóng quen thuộc đang đó, khẽ gật đầu với y.
Đó là tín hiệu việc sắp xếp thỏa, Hứa Thuần Mục chuẩn rời kinh.