Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 8 Hạ dược
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:43:59
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sở Hiết thật sự nể tình con ngựa .
“Được.”
Không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở, đều nghĩ lấy thủ đoạn của Sở Hiết, Trạng Nguyên cho dù c.h.ế.t cũng tàn phế.
Lại thấy Sở Hiết quả nhiên rút một thanh trường kiếm. Chỉ là cánh tay nhỏ bé yếu ớt, mới rút kiếm phân nửa chệch xuống, y liền : “Hại, quen dùng kiếm, vốn cũng chẳng mấy khi động đến.”
Nói xong còn bật .
chỉ y , khác đều nổi.
Y rút kiếm để làm gì?
Sở Hiết nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt về phía , hình Trạng Nguyên lang run rẩy, giống như lá khô trong gió, một cử động nhỏ cũng dám.
Khóe môi cong, một đao c.h.é.m xuống.
Máu tươi văng lên ống tay áo y, chỉ con ngựa hí vang một tiếng, ngã gục xuống đất.
“Kỵ .” Sở Hiết ném trường kiếm xuống đất.
Trạng Nguyên mới thi đậu, thượng triều mấy , chư vị đồng liêu cũng kịp quen mặt. Giờ phút gặp cảnh tượng như , lập tức sợ đến mức chân mềm nhũn, bệt xuống đất, run rẩy : “Ngươi, ngươi…”
Sở Hiết một chân đá văng trường kiếm, m.á.u đỏ thấm , lan một mùi tanh gay mũi.
Y bước đến mặt Trạng Nguyên lang, khẽ nở một nụ nhợt nhạt.
“Đổi đổi?”
Trạng Nguyên lang dám thốt lời nào.
“Người sống cưỡi ngựa sống, c.h.ế.t cưỡi ngựa c.h.ế.t.”
Sở Hiết nhe răng , lộ chiếc nanh nhọn như hổ, thoạt chẳng khác nào ác quỷ dữ tợn: “Đổi, là đổi?”
Trạng Nguyên lang dám lên tiếng, chỉ gắng gượng dịch vài tấc, dồn sức lắc đầu.
Sở Hiết thẳng dậy, xoay cổ, như thể một nhát kiếm hao tổn ít sức lực.
Không khí xung quanh càng thêm ngột ngạt.
Sở Hiết biếng nhác xổm xuống, chăm chú quan sát vị Trạng Nguyên .
Mọi chỉ thấy vị chưởng ấn cao hơn Trạng Nguyên nửa cái đầu, đột ngột đưa tay bóp chặt cằm , mạnh mẽ nâng lên.
“Ngươi thật thú vị.”
Tiếng cợt nhả vang lên ngay bên tai: “Không bằng đừng làm Trạng Nguyên lang, theo về phủ, làm phu nhân của .”
Lời nửa đùa nửa thật lập tức xua tan sự ngột ngạt, bầu khí chung quanh ồn ào vui đùa, một đám trêu chọc cợt.
Không ít quan viên âm thầm nhẹ nhàng thở . Đồng thời cũng nhận một chuyện vốn rõ —— thì Sở Hiết háo nam sắc.
Cũng may Trạng Nguyên tư sắc tạm , coi như hợp ý y, mới tránh một kiếp.
Mà tán cây, Giang Yến Trì móng tay cắm sâu vỏ cây, cảnh tượng hoang đường mắt, ánh mắt dần dần âm trầm hơn.
Tên hoạn cẩu Sở Hiết, dựa quyền thế xen chính sự. Trên y chồng chất bao nhiêu tội ác, sớm kể xuể.
Y còn hại c.h.ế.t mẫu .
Sớm muộn gì, cũng một ngày, sẽ băm vằm tên sống sờ sờ.
Cắt từng miếng thịt ném cho chó, đ.á.n.h roi nát xác, nghiền xương thành tro.
Suốt gần một tháng , Sở Hiết vẫn lười biếng, ít xuất hiện ở triều đình.
Chỉ là tấu chương vẫn ngày ngày cung kính dâng lên Sở phủ.
Đầu năm qua, khi kiệu liễn cung, y bất ngờ một tên cấm quân chặn .
“Làm càn, ngươi đây là ai ?!” Tiểu thái giám đá mạnh một cước thống lĩnh cấm quân . Tuy lay động , nhưng khí thế cực kỳ hung hăng: “Đây là Sở chưởng ấn!”
“Thần .” Tôn thống lĩnh trầm giọng, chút chần chừ : “ Sở đại nhân hiện nay trong đang mang án, theo luật quốc triều, trong vòng bảy ngày triều.”
Ánh mắt Sở Hiết khẽ nheo .
“Bổn tọa mang án? Án gì?”
“Sự việc tối hôm qua. Phủ Sở đại nhân vững chắc như thành đồng, Ứng Thiên phủ đến tra xét cũng là lẽ thường.” Tôn thống lĩnh tay nắm binh quyền, vốn dĩ năng cứng rắn, đối diện Sở Hiết vẫn hề nịnh nọt: “Là vụ án sòng bạc Kim Còn ở phía bắc thành, nghi liên quan đến hối lộ triều đình, mua quan bán chức.”
Ồ… thì là vụ sòng bạc Kim Còn.
Đây chính là quyển sách mang một bước ngoặt trọng đại.
Nói đến chính là việc dây dưa trăm năm giữa các gia tộc Đại Ngụy cùng với sự đổi quyền lực. Lúc nguyên văn, Sở Hiết chỉ lướt qua qua loa, thấy hứng thú. Hiện giờ y chải chuốt nắm rõ, cũng cách.
Có cơ hội nghỉ ngơi như , y cầu còn chẳng ! Vừa khéo thể ở nhà bảy ngày, làm.
Đừng nghĩ triều đình gì khiến y bận tâm hơn thế.
Sở Hiết lạnh một tiếng, hạ thủ đoạn , khiêng kiệu liền rớt đầu, y thoải mái khoan khoái mà dẹp đường trở về phủ.
Ngoài phủ, thế nhưng gặp vị Thái t.ử điện hạ trong bộ thường phục.
Quả là hiếm khi thấy.
Mấy ngày gặp, như cao thêm một chút.
Khi chuyện, bên khóe môi phả trắng, khóe miệng ẩn hiện một nét ôn nhu: “Chưởng ấn.”
“Chuyện gì?” Sở Hiết tiểu thái giám đỡ từ kiệu xuống.
“Là chuyện ngân sách của hành lang phía tây. Năm nay Hộ bộ dồn hết sức lo nạn châu chấu, mà quận Hà Tây đưa yêu cầu tu sửa cách đây ba tháng, cần tám mươi vạn lượng vàng. Hai vị đại thần trong triều vì chuyện ầm ĩ một trận……”
A, cho lên triều đường, bắt xử lý việc phiền phức.
Không quyền lực, thì nghĩa vụ từ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-8-ha-duoc.html.]
Sở Hiết lạnh nhạt : “Việc tự ngươi xem .”
“Vâng.”
Thiếu niên : “Còn một việc.”
“Nói.”
“Là chuyện Hung Nô Gia Nhĩ tộc Tả Hiền vương dẫn sứ thần đến yết kiến hoàng đô, sớm hơn dự tính ba ngày. Hôm nay buổi trưa sẽ tới.”
…… Kỳ nghỉ mà y mong đợi, hóa chỉ là bánh vẽ.
là tức c.h.ế.t mà.
Sở Hiết sắc mặt rõ ràng u ám.
Chậm rãi nhớ cốt truyện, y bảy năm từng ngầm bán chiến mã, binh khí cho Hung Nô, lừa mấy bộ lạc ít tiền bạc. Sau việc đó Hứa Ấp Bắc Cảnh trấn quốc hầu phát hiện manh mối. Dù ầm ĩ ngoài, nhưng ngầm thì vẫn chặt đứt tài lộ.
Bởi y tự tiện vi phạm ước định, nên mới cùng cháu trưởng của Thiền Vu Gia Nhĩ tộc, Chợt Sắc Nhĩ, kết thù từ đó.
Không ngờ chỉ 3 4 năm , cha của Chợt Sắc Nhĩ đoạt quyền lực từ tay ông nội , một bước lên nắm quyền thống lĩnh bộ lạc, trở thành Tả Hiền vương trong hàng ngũ các vương của Hung Nô.
Mà Chợt Sắc Nhĩ cũng theo đó trở thành Tả Hiền vương danh chấn.
Người Sở Hiết gặp nhất, chính là .
Sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Ta , giữa trưa ngươi mở tiệc khoản đãi là .”
Tiểu điện hạ vội chắn đường, khuyên nhủ: “Chỉ là… những chuyện am hiểu. Chưởng ấn vẫn nên thôi. Hiện giờ trong triều tiếng cũng chẳng còn mấy, sợ mặt ngoại bang mất quy củ……”
Chối từ , Sở Hiết đành gánh vác nhịp cầu hữu nghị, về phủ rửa mặt chải đầu, quần áo.
Giờ ngọ, Hung Nô cưỡi ngựa xe tiến thành.
Cách bảy năm, Tả Hiền vương Chợt Sắc Nhĩ liếc mắt nhận tường thành khoác áo choàng tuyết sắc, phảng phất như một dáng vẻ cô độc ngạo nghễ.
Nam nhân quả thực sinh một diện mạo tuyệt mỹ.
Sau bảy năm tái ngộ, vẫn khiến ngứa ngáy tâm can.
Ngay từ đầu gặp, Chợt Sắc Nhĩ liên tưởng y với hồ ly đỏ xảo trá thảo nguyên. Bộ lông sáng bóng đẽ, cực kỳ nhạy bén ——
Chính là con mồi khó săn nhất.
Trong yến tiệc, Thái t.ử tân phong cao, Sở Hiết ngay bên trái.
Tuy gấp gáp, nhưng chưởng ấn sắp xếp ca múa, cầm khúc, tiệc rượu đều cực kỳ chu đáo. Thảo nguyên vốn cằn cỗi, mà Đại Ngụy mỹ nhân nhiều, rượu ngon cũng ngọt, khiến Hung Nô khỏi hâm mộ.
Sở Hiết tự nhiên đề phòng vị , uống ba tuần rượu mà chiếc đũa còn động.
Đến khi gần hoàng hôn Tây Sơn, Tả Hiền vương an trí nơi ở ngoài cung, hàn huyên thêm chốc lát, Sở Hiết toan trở về tắm rửa nghỉ ngơi.
Vừa dậy, y chợt cảm thấy điều đúng.
Cúi mắt xuống , sắc mặt lập tức cứng , nhất thời phịch xuống.
Hắn…… nó.
Giang Yến Trì từ đầu đến cuối đều , cả buổi trưa Sở Hiết thẳng lưng, rõ ràng là phòng .
Hắn vốn định kéo Sở Hiết ghế , lợi dụng sứ giả mà g.i.ế.c y.
Chưa xong tiệc, thấy Sở Hiết khom , bộ dạng khó chịu, lặng lẽ rời .
Người Hung Nô quả thật thủ đoạn cao tay. Ngay cả hồ ly xảo trá như Sở Hiết cũng khó thoát.
Giang Yến Trì lập tức theo .
Đến khúc quanh hành lang, thấy rõ bước chân Sở Hiết loạng choạng, vài bước liền vững, dựa tường, thể chậm rãi trượt xuống.
Là trúng độc.
Giang Yến Trì nghĩ, c.h.ế.t như ngược chút quá tiện nghi.
Khóe miệng khẽ cong, ánh mắt thoáng hiện lên tia lạnh lẽo.
Hắn tận mắt Sở Hiết c.h.ế.t.
một bước chân mạnh mẽ từ đầu hành lang vang đến. Người thẳng đến mặt Sở Hiết, từ áo choàng tuyết sắc lôi cánh tay mảnh khảnh, kéo tay áo lên, lòng bàn tay vuốt ve làn da bên trong non mịn.
Hồi lâu thấy động tĩnh tiến thêm.
Hay là độc tác dụng chậm?
Giang Yến Trì khẽ gật đầu, ngẩng lên thấy tiểu vương t.ử nửa quỳ, nâng tay Sở Hiết lên, há miệng c.ắ.n cổ tay y. Một tay khác vòng qua eo, kéo y về phía .
Liền một tiếng rên khẽ bật .
Trong hành lang yên tĩnh, thanh âm vô cùng rõ ràng. Giang Yến Trì ngẩn .
Không độc dược.
Lập tức Tả Hiền vương bật trầm thấp, dùng tiếng Hung Nô hỏi: “Sở Hiết, Sở đại nhân.”
“Đại Ngụy ai ngươi thật sự là thái giám ?”
Tình huống ngoài dự liệu.
Chợt Sắc Nhĩ thủ đoạn lợi hại, Giang Yến Trì dám khinh suất tiến gần, chỉ đành cố kìm thở, bước nhẹ thêm một chút.
Hắn thấy Sở Hiết thở dồn dập, cằm giữ chặt nâng lên, buộc ngẩng đầu đối diện nam nhân cao lớn mặt.
“Bảy năm ngươi cùng Trần Khởi Mặc lừa nhiều tiền tài như , cho rằng trốn trong Tây Kinh hoàng thành là thể bình yên vô sự?”
“Thả…… buông ……”
Y c.ắ.n chặt răng, khó khăn phun hai chữ, cố sức áp chế âm điệu run rẩy. Loại nhẫn nhịn d.ụ.c vọng khiến cũng huyết mạch sục sôi.