Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:34:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sở Hiết Kỳ Tuế chỉnh tư thế , thắt lưng cong xuống, như thoái khí tiêu thần, chỉ còn việc rót ly rượu uống cạn.

“Kỳ đại nhân đừng uống rượu giải sầu.” Sở Hiết dựa bàn, một tay chống đầu thảnh thơi bên cạnh, Kỳ Tuế liên tiếp ngẩng đầu uống rượu, “So với việc triển hiện khát vọng trong thời thái thịnh… biến thế tục thành thịnh thế, chẳng càng thể biểu hiện tài năng của bậc hiền thần .”

Bưng chén rượu, tay dừng.

Trong ánh sáng, Sở Hiết, chỉ thấy khóe miệng luôn thoáng một nụ .

“Sinh loạn thế, tự nhiên thứ đều khó khăn hơn một chút.” Sở Hiết nhận chén rượu trong tay , uống cạn nửa chén còn , vị cay như lửa đốt trong cổ làm mặt nhỏ của y nhăn một chút.

“A Hiết, ngươi thể uống rượu!” Triệu Huyên vội đoạt lấy chén của y.

“Không , chỉ một chút thôi. Ráng chịu.” Sở Hiết thở một , mùi rượu ngọt thoảng mặt, Kỳ Tuế lên mặt y lập tức lóe lên một chút ửng hồng.

Sở Hiết khí sắc thoáng lan, nhắm mắt chớp nhẹ, con ngươi như tẩm thủy, chút sáng trong.

Hầu kết động, Kỳ Tuế lúng túng mà tránh ánh mắt.

Sở Hiết nắm chặt hàm , kéo sát, chằm chằm mắt : “Kỳ Tuế, cho ngươi một bí mật.”

“Ngươi chẳng lẽ c.h.ế.t, nếu ngại sẽ cho ngươi , ngươi cũng …”

“Sở Hiết!”

Triệu Huyên thấy Sở Hiết vẻ say rượu dù chỉ là một chút, hối hận vì đó kịp giật rơi chén rượu khỏi tay y, giờ chỉ thể chống tay lên bàn, lùi nhanh , che lấy mũi miệng Sở Hiết.

“Ta thật sự—ưm!”

Kỳ Tuế hiểu Triệu Huyên và Sở Hiết đang rối rắm chuyện gì, nếu tính tình mấy năm, suýt nghĩ hôm nay là một màn dàn cảnh, đến để hai đối đáp.

Sở Hiết né hai , Triệu Huyên nâng tay mạnh, liền Sở Hiết hừ một tiếng, bấy giờ mới phát hiện tay trái y đều từng lộ khỏi ống tay áo.

Kéo tay áo lên, thấy nơi đó vết thương tụ máu, sưng to thành một mảng.

“Ngươi , đây thương tới gân xương !” Triệu Huyên ngạc nhiên, “Ngươi rốt cuộc thế? Bệ hạ vì bỗng đổi mặt, tước chức của ngươi? Tất cả rốt cuộc xảy chuyện gì trong cung mấy ngày nay?”

Sở Hiết thu tay về trong ống.

Sắc mặt từ tới nay ít khi bình thản, giờ mang theo một nét đạm mạc từng thấy: “Bởi vì đối với Tô Minh An giá trị lợi dụng.”

“Hai vị nghĩ xem vì cố chấp triều, cố ý giao 30 vạn binh quyền cho Hứa Thuần Mục… Hứa Thuần Mục vì Hứa thị về công nhiều năm, danh tiếng hiển hách, tuy lòng khó lường nhưng bề ngoài tỏ chính trực. Người như dù nắm 30 vạn binh quyền cũng chẳng đáng sợ. Còn , hiện nay xương cốt mệt mỏi, bệnh nặng khó chữa, sống lâu. Kỳ đại nhân rốt cuộc băn khoăn điều gì…”

“Khụ… khụ khụ…”

Vừa rượu mạnh cổ họng kích thích ngực, Sở Hiết lấy tay áo che mặt bật ho dữ dội.

Kỳ Tuế kịp thời đưa tay đỡ nọ. Vừa định rút tay, nắm tay trái của Sở Hiết vết thương chặn giữ.

Lực lớn.

nếu vùng tránh mạnh, sẽ khiến tay trái thương càng nặng hơn. Hắn loại hành hạ chỗ đau của khác, chỉ giữ nguyên tư thế, : “Ta dù trái cũng chỉ là một phủ doãn Ứng Thiên, bệ hạ hạ lệnh giao Hứa Thuần Mục cho trông giữ, thể làm gì. Tô Minh An là thái phó quyền lực, chỉ là một phủ doãn nhỏ bé—”

“Ngươi chỉ cần vì đưa chuyển Ứng Thiên phủ.”

Triệu Huyên cau mày, “Chuyển như thế nào? Ngươi nghĩ thể lẻn thượng kinh ?”

“A Hiết, đừng vùng vẫy.” Triệu Huyên thấy sắc mặt y ho khan, tay run: “Ngươi phủ dưỡng một thời gian , ngươi yên tâm, sẽ để tìm tới ngươi…”

Sở Hiết khẽ , buông tay, đầu như tỏ vẻ hứng thú liếc sang bên.

“Triệu Huyên, ngươi từng ủ mưu c.h.ế.t một cách đau đớn, ngươi từng ở linh đường quất xác ba trăm roi. Rốt cuộc, ngươi chỉ là tiểu thế t.ử vô thực quyền ở Việt Quốc công phủ, làm trốn tránh . Giang Yến Trì , Tô Minh An cũng , ai mà chẳng thấu bộ mặt . Giờ đây cũng cần ở đây cùng những chuyện vô nghĩa… Nếu ngươi nhận phụ ngươi và gia phụ làm thế, thì giờ hãy giúp .”

Triệu Huyên cau mày sâu, trong lòng lời vô lý.

Nghĩ đến hành vi lắc lư đó của , thấy Sở Hiết vẫn tin , trong n.g.ự.c dâng lên một luồng nhiệt, gật đầu mạnh: “A Hiết, với ngươi mấy mươi năm tình nghĩa, hiểu ngươi nhiều, trong lòng ngươi nghĩ gì. ngươi thông minh, ở điểm thua ngươi.”

Nói xong, sang Kỳ Tuế, lễ nghi nhưng khẩn thiết: “Ta việc với Kỳ đại nhân là hiểm, nhưng mấy ngày nay Kỳ đại nhân cũng ít tìm uống rượu đêm khuya, Kỳ đại nhân chẳng ý liệu Hứa tiểu hầu gia ? Sao cùng Sở đại nhân liên thủ, đưa khỏi thành?”

Kỳ Tuế lúc mới hạ giọng, ôn nhu cũng tức giận, thẳng: “Không thể đưa .”

“Bệ hạ hạ lệnh đổi bố trí binh trấn cửa thành, Sở đại nhân nghĩ chút khống chế đối với Binh bộ, thì thể lén lút đưa Hứa Thuần Mục khỏi mắt bệ hạ … Không khả năng. Trên thượng kinh ai mà Sở Hiết là ai, nếu tính thể đưa Ứng Thiên phủ, hai cũng xuất giá lên thượng kinh.”

Sở Hiết lời thoái thác của , liền chắp tay hành lễ: “Đại nhân chỉ cần đưa Ứng Thiên phủ là đủ. Sau chịu tội cũng . Còn , còn tính toán riêng.”

Sau một hồi công phu, Sở Hiết chỉ uống một chút rượu, nhưng nét ửng mặt vẫn tan. Khi dậy lảo đảo, Triệu Huyên đỡ lấy, : “Ngươi cần trở về, sẽ đưa ngươi.”

“Trở về?” Sở Hiết tự mỉa mà , “Trở về chỗ nào?”

Hiện giờ, phủ của y Giang Yến Trì, Triệu gia, Binh bộ và cả đôi mắt của tiểu hoàng đế giám sát, y còn thể về ?

Tiểu hoàng đế hành động nhanh hơn y tưởng tượng. Chỉ vài canh giờ nữa là tước chức, giam trong phủ, đổi binh trấn cửa thành, chừa cho y một lối thoát.

Cách xử trí quyết tuyệt đến mức , dường như để cho y một cơ hội thở.

Hay là thật sự oán hận sâu đậm, dùng mạng của để giải hận?

Sở Hiết dám chậm trễ, thẳng mặt trời chói, ánh sáng chiếu sâu mắt. Đã quá buổi trưa, hôm nay trời tối sớm, cần đưa Hứa Thuần Mục lên thượng kinh thành công.

Chiêu Ngục tối tăm dày đặc như địa ngục. Triệu Linh Cù giam ở đây mấy ngày, tuy tra tấn nặng, nhưng nhiều ngày luận đều khiến lòng gã run rẩy.

Hôm nay thần trí mệt mỏi, Tô Minh An còn cố ý sai đưa tin đến, chỉ qua qua.

Trong lòng gã bỗng buông xuôi.

Giữa trưa nắng , Triệu Linh Cù mấy ngày ngủ, ban đêm luôn cảm thấy Chiêu Ngục âm lạnh, tiền triều thái t.ử đều c.h.ế.t ở nơi , c.h.ế.t trong tay Sở Hiết.

Gã tưởng Tô Minh An sẽ bảo hộ . ban đêm yên tĩnh, vẫn ngủ .

Giờ sáng sủa ban ngày, ngược càng rã rời.

——chỉ là giam sớm hôm nay.

Cửa sắt kêu kẽo kẹt, từ từ mở , bước chân từ xa đến gần. Triệu Linh Cù linh cảm, ngẩng mắt chỗ quanh khúc thấy bóng quen.

Sở Hiết hình gầy yếu bước , dáng vẻ trông như kiệt sức, vẻ mặt tiều tụy, bước chân hầu như sức. Ngay cả lúc mặt, rót , động tác cũng như một nho sĩ yếu đuối, chẳng chút khí phách công kích nào.

Triệu Linh Cù vẫn run sợ trong khoảnh khắc .

Sở Hiết bưng một ly nóng hổi, sắc mặt tái xanh, như một con quỷ hiện mắt.

Làn sương mỏng bay qua, Sở Hiết thấy sợ hãi trong mắt Triệu Linh Cù, cân nhắc đúng mực, vội dọa quá lộ liễu.

“Triệu Linh Cù, ngươi cùng Tô Minh An thật sự tính toán đối với tàn nhẫn.” Sở Hiết thái độ ung dung, khiến Triệu Linh Cù tâm thần chùng xuống.

Gã từ băng ghế bật dậy, đập lan can gọi ngoài cửa, nhưng ngoài ai đáp.

Sở Hiết tiến sát hơn: “Đừng ồn. Ồn ào quá, ngươi thật sự nghĩ Tô Minh An thể bảo hộ ngươi, theo lên thượng kinh?”

“Sở Hiết, ngươi dám động ! Ngươi—”

“Triệu Linh Cù, ngươi vì g.i.ế.c Hứa Thuần Mục?”

Gã cau mày hỏi : “Ta khi nào g.i.ế.c Hứa Thuần Mục… Ta chỉ g.i.ế.c ngươi, ngươi là dư nghiệt của Thẩm gia, năm đó đáng lẽ c.h.ế.t! Sao thể sống nhiều năm như ? Phụ ngươi dính đến bao nhiêu oan hồn của Nguyệt Thị, ngươi—”

Theo lời kể, Hứa Thuần Mục chính là c.h.ế.t bởi vụ ám sát liên quan tới y.

Sở Hiết còn thời gian, lúc chỉ ép thêm vài lời.

“Miệng đầy dối trá, chẳng cho rằng sẽ chẳng trừng phạt ngươi .” Sở Hiết lạnh, bộ dáng dọa tiến tới.

Vẫn là cách dọa nửa vời, nhưng đủ để hù dọa đối phương.

“Sở Hiết, ngươi dám! Rõ ràng chính ngươi cùng họ Hứa liên quan, lôi , giờ dồn lên đầu ! Hứa Thuần Mục dù c.h.ế.t, cũng bởi vì ngươi! Ngươi là phản quốc gian, tay dính huyết, Thẩm khí an sẽ nghiền xương ngươi thành tro!”

Sở Hiết hừ lạnh một tiếng, quăng mạnh ly rượu xuống chân Triệu Linh Cù.

“Ngươi ngươi định g.i.ế.c Hứa Thuần Mục, hôm đó ngươi vì đuổi tới Bắc Cảnh, còn đ.á.n.h trọng thương!”

Triệu Linh Cù dường như tỉnh ngộ, bỗng nhiên kinh hãi giận dữ: “Ngươi đó là ! Ngày vốn g.i.ế.c , chỉ g.i.ế.c ngươi! liều mạng che chở ngươi chạy trốn, nếu sớm trừ bỏ Hứa Thuần Mục……”

Sao thể như ? Vì Triệu Linh Cù chỉ g.i.ế.c ?

Theo nguyên tác, chính y là c.h.ế.t vì ám sát Giang Yến Trì thất bại, mà Hứa Thuần Mục là c.h.ế.t đường hồi kinh một trận đại chiến với Bắc Hung.

Kẻ ám sát cầm trong tay cây thương hồng lưu vân, xác thực là Triệu Linh Cù sai.

Nguyên văn trắng đen rõ ràng, Triệu Linh Cù thể sát ý với Hứa Thuần Mục.

Chẳng lẽ… chỉ vì chênh lệch hai tháng ? Hai tháng thật sự quan trọng đến mức thể khiến kẻ vốn sát tâm sinh ý g.i.ế.c ?

Đáng c.h.ế.t. Nếu thể giải khóa bộ cốt truyện thì bao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-78.html.]

Sở Hiết nghĩ mãi mấu chốt, mơ hồ cảm thấy điều gì cực kỳ quan trọng mà bỏ sót.

Canh giờ đến. Sở Hiết thấy ám hiệu bên ngoài, thể moi thêm lời nào từ miệng Triệu Linh Cù. Không dám trì hoãn, y đeo mặt nạ cất sẵn trong ngực, vội rời khỏi Chiêu Ngục.

Lúc là giờ Mùi canh ba, cửa thành sắp phiên, chỉ còn nửa canh giờ.

Sở Hiết đeo mặt nạ, thường thể nhận phận qua dáng vẻ y. Y rời liền thấy lửa lớn bốc lên từ Chiêu Ngục, ánh lửa ngập trời gió đông thổi càng bùng rực, khói lửa hỗn loạn bao trùm một vùng.

Y trông thấy lập tức thúc ngựa chạy về hướng Tô phủ báo tin, lâu liền thấy giọng Tô thái phó quen thuộc vang lên ở cửa ngục.

Sở Hiết khẽ siết mặt nạ, nheo mắt, ép sát tường, giả như vô tình lặng lẽ thoát .

Vừa mới đầu, cổ tay đột nhiên giữ chặt, cả kéo trong ngõ hẹp. Tim y thót lên, tiếng kinh hô một bàn tay lạnh buốt che : “Suỵt!”

Là Hứa Thuần Mục.

Hắn mà vẫn nhận dáng đeo mặt nạ.

Rõ ràng thoát khỏi ngục, chịu ít tra tấn, Hứa Thuần Mục gầy thấy rõ. Giờ phút thấy Sở Hiết, chỉ lo lắng đ.á.n.h giá khắp đối phương, khàn giọng hỏi: “Ngươi chứ, A Hiết.”

“Ta bảo ngươi đến biệt viện của Triệu Huyên, còn dám xuất hiện ở đây.” Sở Hiết kinh hãi, lập tức đẩy , “Nghe , Tô Minh An hiện giờ rảnh lo cho ngươi. Sau nửa canh giờ, cửa thành tây bắc sẽ quân, Triệu Huyên sắp xếp xong, ngươi mau rời khỏi thành .”

Hứa Thuần Mục kiên nhẫn xong lời y, mới hỏi: “Vậy còn ngươi?”

Lại quanh bốn phía, kéo Sở Hiết một viện nhỏ , giật tấm màn cửa xuống chắn tầm , thấp giọng chất vấn: “Ngươi định , ?”

Sở Hiết thừa nhận: “Giờ quá nhiều đang dòm ngó, thể cùng ngươi. sẽ ở yểm hộ, ngươi cứ . Chờ , sẽ…”

“Không, đưa ngươi cùng. Ta sẽ để ngươi ở một .” Hứa Thuần Mục nắm c.h.ặ.t t.a.y y, ánh mắt kiên định đến cố chấp, nhưng ngay đó nhận điều khác thường.

Nhìn thấy vết thương nơi cổ tay y, Hứa Thuần Mục sững , sắc mặt biến đổi, như chợt hiểu điều gì, hàm căng chặt, nghẹn ngào nổi.

Ánh mắt dần trầm xuống, cuối cùng đầy thương xót mà kéo lòng, “Đừng sợ. Ta sẽ nghĩ cách. A Hiết, đừng một gánh vác nữa. Lần , sẽ cứu ngươi…”

Ta sẽ để ngươi vì mà c.h.ế.t thêm một nào nữa.

“Nghe , kế hoạch của ngươi, Triệu Huyên qua. Theo cách đó, thể thuận lợi khỏi kinh, nhưng ngươi chỉ sợ chôn trong thành. Ngươi vẫn như , chẳng bao giờ để ý sống c.h.ế.t của bản , chỉ nghĩ cứu A Hiết, ngươi sống, chúng cùng sống…”

Sở Hiết nhớ đến kiếp , vội trấn an: “Ngươi nhắc đến mấy giấc mộng đó? Đừng mê , đều là giả hết……”

“Không, giả.”

Hứa Thuần Mục ôm chặt thể gầy yếu của y, giọng tràn đầy bi thương: “Không, đều là thật. Trong mộng , ngươi vì mà c.h.ế.t . Sau đó theo danh phận của ngươi mà điều tra… Ta hiểu vì ngươi cứu , nhưng chỉ trong mấy tháng cũng c.h.ế.t…”

Sở Hiết như bắt manh mối, vội hỏi: “Trong giấc mộng đó, ngươi c.h.ế.t thế nào?”

“Ta gạt ngươi.”

Hứa Thuần Mục gằn từng chữ: “Cho đến khi gặp Triệu tướng quân ở Hoài Kỳ quận, mới ý thức trong giấc mộng đó, Triệu Linh Cù g.i.ế.c c.h.ế.t.”

Vẫn là Triệu Linh Cù. Dù là trong nguyên tác cốt truyện rạn nứt, Hứa Thuần Mục đều c.h.ế.t trong tay gã.

Tiếng nổ vang từ xa, Sở Hiết trầm ngâm, suy nghĩ rối bời.

Vừa , vì Triệu Linh Cù g.i.ế.c Hứa Thuần Mục, mà là ?

Sát khí xoay quanh Hứa Thuần Mục, rốt cuộc là vì điều gì?

Y theo cốt truyện, cũng ám sát Giang Yến Trì. nếu ám sát, dường như y vĩnh viễn thể giải bí ẩn quanh Hứa Thuần Mục.

Sở Hiết rơi bế tắc. Hiện tại, y chỉ thể động lựa chọn, hết đưa Hứa Thuần Mục khỏi kinh.

“Thuần Mục, . Ngươi đừng lo cho , cứ . Ta hứa với ngươi, trong vòng bảy ngày nhất định sẽ tìm cách ngoài, ?” Sở Hiết dịu giọng khuyên nhủ.

“Ngươi cách gì để ngoài?” Hứa Thuần Mục cố chấp truy hỏi.

“Ta…”

“Ngươi căn bản cách, ngươi chỉ sống một .” Hứa Thuần Mục sự do dự trong mắt y, giọng khàn , “Ngươi đang gạt . Ta . Nếu ngươi mà , lẽ vĩnh viễn sẽ còn gặp ngươi nữa.”

Hắn nghẹn ngào: “Ngươi sẽ c.h.ế.t ở đây. Sở Hiết, ngươi trốn thoát, ngươi sẽ c.h.ế.t ở thượng kinh thành……”

“Ta sẽ .” Sở Hiết ngờ Hứa Thuần Mục nhạy cảm như , vội trấn an, “Thật đấy, cách. Ngươi , , ?”

Hứa Thuần Mục lắc đầu, cố chấp nắm lấy tay y, nhưng dường như nhận bản chạm trúng chỗ đau. Sở Hiết đau đến run rẩy, khẽ tránh .

Hứa Thuần Mục hoảng hốt buông tay, chỉ còn nắm lấy khuỷu tay y. Nhìn thấy vết thương chi chít tay, đoán còn bao nhiêu thương tích đang giấu kín.

“A Hiết, tiểu hoàng đế đối xử với ngươi đúng ? Hắn bắt nạt ngươi ?”

Sở Hiết im lặng.

“Ta , cùng hổ tranh da vốn là tự tìm đường c.h.ế.t. Ngươi nên gả cho . Là sai… Chúng vốn dĩ nên về, là hại ngươi… là kéo ngươi trở kinh thành , tất cả đều do …”

“Hứa Thuần Mục.” Sở Hiết ngẩng đầu sắc trời, thời gian còn nhiều, liền gỡ mặt nạ xuống, dán lên mặt , “Không còn thời gian, mau , đừng phụ công sắp xếp. Nhớ kỹ, từ nay về , dù là thượng kinh Bắc Cảnh, mặc kệ xảy chuyện gì, cũng đừng . Mãi mãi, vĩnh viễn rời khỏi nơi !”

Y dùng sức đẩy Hứa Thuần Mục , “Đừng đầu !”

“Còn ngươi thì ?” Hứa Thuần Mục khẽ nắm lấy bàn tay yếu ớt của y, giọng khàn , “Ta , còn ngươi thì ?”

“Ta sẽ tìm cách gặp ngươi.”

“Không, ngươi gạt .”

Sở Hiết chỉ khẽ , như dỗ dành một đứa trẻ, tiến lên một bước, cởi áo choàng dày khoác lên vai , buộc chặt dây, trùm mũ lên đầu.

“Hứa Thuần Mục, ngươi nên , tính kế khắp thiên hạ.”

“Duy chỉ ngươi, từng lừa dối.”

Ngay lúc , bên ngoài vang lên một tiếng động lạ. Sở Hiết kịp phản ứng, nhưng Hứa Thuần Mục lập tức cảnh giác: “Ai!”

Không , nơi vẫn gần Chiêu Ngục, nên ở đây quá lâu.

Nếu Tô Minh An đủ nhanh trí, hẳn sẽ men theo hướng Chiêu Ngục mà tìm .

Sở Hiết khẽ kéo ống tay áo , hạ giọng: “Đi mau, thể là quan binh.”

Sở Hiết rõ, nhưng Hứa Thuần Mục nhận , chỉ trong vài câu ngắn ngủi, cả sân nhỏ bao vây.

Tiếng kim loại va loáng thoáng vang lên ngoài tường viện.

Không thể nào… Tô Minh An còn đang lo dập lửa cứu ngục, thể điều binh nhanh như .

Chẳng lẽ… Tô Minh An.

Sở Hiết lập tức nghĩ điều gì, cả lạnh ngắt. Y đẩy mạnh Hứa Thuần Mục cửa, thấp giọng: “Đi! Lập tức khỏi thành ngay!”

“A Hiết, ngươi—”

Không thể để liên lụy. Chỉ một Hứa Thuần Mục, Triệu Huyên làm ứng viện, chắc chắn dễ thoát hơn.

Sở Hiết còn kịp thì một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa gỗ mục c.h.é.m vỡ, mảnh gỗ văng tung tóe khắp nền đất.

Cửa đẩy bật , bụi bay mù mịt.

Người bước Tô Minh An.

Mà là tân đế Giang Yến Trì, kẻ chỉ mới kế vị vài ngày.

Trong ba bốn canh giờ ngắn ngủi, chỉ giám sát Việt Quốc công phủ và Binh Bộ, nhanh chóng tước chức Sở Hiết, đổi quân trấn cửa thành mà còn quên để mắt tới cả Chiêu Ngục. Không chỉ , mà phản ứng còn nhanh đến kinh .

Đến mức chu thế , là y tính sai .

Không ngờ lửa đốt Chiêu Ngục vốn để ngăn Tô Minh An, khiến Giang Yến Trì kéo đến.

Chẳng lẽ , y thật sự thua trong tay tên tiểu hoàng đế .

Sở Hiết mặt cắt còn giọt máu, còn kịp làm gì, thì Hứa Thuần Mục chắn y, che ánh mắt khó dò của Giang Yến Trì.

Giang Yến Trì mặc áo dài huyền sắc, dáng cao gầy, từng bước tiến .

Ánh mắt lướt qua Hứa Thuần Mục, dừng gương mặt che nửa của Sở Hiết.

Ánh lạnh lùng cũng chẳng phẫn nộ, yên tĩnh đến lạ, tĩnh hơn bất kỳ ngày nào đó.

Tựa như cục diện sụp đổ, nhưng lòng y gợn sóng.

“A Hiết.”

Đôi môi mỏng khẽ mở, giọng trầm tĩnh: “Lại đây.”

-----

Tác giả lời

Đừng bảo ngắn nhé.

Loading...