Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:15:13
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cổ thon dài vũ khí sắc bén cứa rách, trắng như hạc sắp c.h.ế.t, đến thê lương.
“Ngươi là hạng gì ? Vậy mà dám thích . Giang Yến Trì, ngươi rốt cuộc thích cái nào? Sở Hiết mắt , ngươi thích ?”
Một sợi tóc mai rũ xuống, khóe môi y khẽ cong, nụ quỷ quyệt dần hóa thành nhu hòa giả dối.
Sở Hiết, cùng A Mục.
Cổ họng Giang Yến Trì khẽ động, suýt nữa y dẫn dắt mất. Chỉ thêm hai , ánh mắt liền trở nên quá mức mê hoặc.
Cây kéo trong tay Sở Hiết như thể đ.â.m thẳng n.g.ự.c Giang Yến Trì, khiến tim khựng trong khoảnh khắc.
Sở Hiết đúng là một kẻ điên, điên đến triệt để!
Trong chốc lát hoảng hốt, Giang Yến Trì đành lựa chọn tạm lùi một bước: “Chuyện gì cũng thể từ từ , ngươi buông cây kéo xuống .”
Buông xuống? Còn ?
Sở Hiết khẽ , trầm thấp mà lạnh lẽo.
“Hiện tại, lập tức hạ chỉ ngăn Giang Cảnh Am, để rời khỏi thành.”
“Được, hạ chỉ.” Giang Yến Trì ép đến đường cùng, đành cầm bút , tờ chiếu vàng phủ quốc ấn, đưa cho Sở Hiết xem qua lập tức truyền xuống.
Không nhiệm vụ thành thế nào mới thể đạt năm phần. Thật sự tự tay g.i.ế.c Giang Cảnh Am ? Nếu mượn tay Thái t.ử g.i.ế.c , liệu tính ?
Sở Hiết âm thầm tính toán trong lòng. Giang Yến Trì chuẩn thời cơ, tung chân đá bật cây kéo khỏi tay y. Mũi kéo sượt qua cằm, để một vệt đỏ nhợt.
Y xoay , cây kéo đập văng góc tường, “choang” một tiếng vỡ vụn.
Thấy khí thế bức tiến hai bước, còn vẻ thận trọng như , Sở Hiết lập tức cảnh giác, theo bản năng rụt , miệng vẫn cứng cỏi uy hiếp: “Ngươi nghĩ kỹ , chỉ cần c.h.ế.t, cũng sống nổi, ngươi—”
“Ư!”
Câu dứt, Giang Yến Trì sợ y c.ắ.n lưỡi, liền lấy vải nhét miệng y, hai lời, đè ngã xuống giường, tay chân dài duỗi trói chặt.
Sở Hiết thể gầy yếu, chỉ khẽ giãy thoát nổi, nên dây lưng chỉ buộc chặt đủ, để y thương quá khó chịu.
Tiểu Hỉ T.ử mang y phục tắm rửa tới, cửa khép, từ xa thấy cảnh trong phòng liền hoảng hốt, đồ trong tay rơi xuống đất.
Này …
Cảnh tượng , thế nào cũng thấy… hương diễm quá mức.
“Sở Hiết.”
Giang Yến Trì kéo chăn , kiểm tra vết thương ở cổ, thấy cũng sâu, bảo Tiểu Hỉ T.ử mang t.h.u.ố.c đến.
Thái t.ử đè vai y, cúi bôi thuốc, mái tóc đen rũ xuống n.g.ự.c đối phương, giọng trầm thấp: “Ngươi thử động một chút xem.”
Y quả thực dám động.
Trói chặt như thì khó kiểm tra thương thế, nhưng nếu buông , sợ Sở Hiết sinh chuyện.
Giang Yến Trì bèn tháo ủng, chui trong chăn đầy mùi thuốc, tay từ cổ y trượt xuống, cẩn thận dò xét, xác định chỗ nào rách thêm mới thở phào.
Vải lạnh dán lên da, phía truyền đến xúc cảm khiến rùng , mềm mại, ấm nóng, xen chút thẹn thùng.
Giang Yến Trì để ý, chỉ tiếp tục dò cho đến tận đuôi vết thương, xác nhận m.á.u ngừng.
Không đợi Tiểu Hỉ T.ử mang quần áo mới đến, nghĩ hai gần bằng , liền lấy áo trong của mặc cho Sở Hiết, nhẹ nhàng luồn tay qua tay áo, buộc dây chỉnh tề, tỉ mỉ như đang giúp búp bê y phục.
Xong xuôi, Sở Hiết chỉ vùi đầu trong chăn, một lời.
Cuối cùng, y cũng chịu yên tĩnh .
Giang Yến Trì xuống bên cạnh, lặng lẽ cảm nhận thở nóng phả bên tai, tim liền đập loạn.
Yết hầu khẽ trượt, đầu, cách giữa hai gần đến nỗi thở hòa làm một.
Người rõ ràng ngủ, chỉ nhắm mắt, dáng vẻ như chẳng buồn quan tâm thế sự.
Ở cách gần như , từng hàng mi, từng sợi tóc đều rõ ràng trong tầm mắt.
Làn da trắng mịn ửng sáng, bên cổ còn lờ mờ thấy mạch m.á.u xanh nhạt.
Hương bách lan dìu dịu như thấm xương cốt y, ôn nhu, mềm mại, khiến lòng rối loạn.
Thấy Sở Hiết vẻ mệt, Giang Yến Trì tháo miếng vải trong miệng y.
Chóp mũi y khẽ phập phồng, đôi môi t.h.u.ố.c xông đến càng đỏ thắm hơn thường ngày.
Gương mặt suốt bốn, năm năm, mà giờ mới phát hiện đến kinh tâm động phách.
Rõ ràng trời sang thu, nhưng trong phòng như nóng lên khác thường.
Lật trở mấy , chợt giọng trầm thấp vang lên lưng: “Ta đêm qua cũng ngủ. Ngươi thể cởi ? Ta ngủ một giấc cho ngon.”
Giọng như bình thản, mang theo mấy phần nhẫn nhịn cùng ủy khuất khó .
“Ngươi cột thế , ngủ .”
Thấy đối phương im lặng, Sở Hiết bình tĩnh nhắc : “Ta thật sự mệt.”
Giang Yến Trì xoay sang chỗ khác, nghiêng sườn mặt y hỏi: “Ngươi tự sát?”
“Ta vốn cũng định tự sát.” Sở Hiết hừ nhẹ một tiếng mũi, “Chẳng qua là lợi dụng ngươi một chút thôi. Mau buông , ngươi đừng quên, trói chính là trói .”
Cũng là câu cuối tác dụng , Giang Yến Trì do dự một chút, buông lỏng sợi dây cột quanh chân y.
Sở Hiết nếm chút lợi, lập tức đầu, trong nửa cơn mê man mở mắt : “Tay cũng cởi .”
Giang Yến Trì ánh mắt gần trong gang tấc thẳng, sống lưng bất giác căng lên.
Yên lặng mà cởi trói cho y.
Rõ ràng buộc chặt, nhưng cổ tay y vẫn hằn hai vệt đỏ nhạt. Sở Hiết bất mãn xoa xoa, trở ngủ.
Giang Yến Trì nhớ đến đôi tay trắng nõn cùng dấu hồng hồng cổ tay, trong đầu một chút buồn ngủ cũng còn.
Hắn bỗng thấy vô cùng hoang mang.
A Mục tựa như vầng trăng sáng giữa đêm, khiến hướng tới mà thể chạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-45.html.]
Còn Sở Hiết như đóa mai đỏ giữa tuyết, rực rỡ mà câu hồn.
Rõ ràng là một , tách thành hai cực thiện và ác. Rõ ràng là hai tính tình, mà vẫn khiến cảm thấy điều tương tự.
Ở một phương diện nào đó, cả hai đều chẳng chút cảnh giác.
Chính bên cạnh y như , mà y vẫn thể an tâm ngủ .
Một khắc còn c.h.ế.t sống uy h.i.ế.p , mất thế liền thuận theo, ngoan ngoãn mà cuộn tròn bên cạnh .
Giang Yến Trì nọ, vạt áo hé mở để lộ đoạn cổ trắng mịn.
Quả thật giống hệt A Mục ngày nào dạy đ.á.n.h đàn tấu nhạc.
Sở Hiết cũng , Giang Yến Trì cũng , như ở địa vị cao, nhưng đều chỉ là một linh hồn cô độc, nơi nương tựa, cuốn vòng xoáy tranh đấu của kinh thành, chật vật tìm đường sống.
Chỉ ngừng bò lên trong tuyệt vọng, mới đổi chút cơ hội sống sót.
Có lẽ, vốn dĩ là cùng một .
Nếu sự tàn nhẫn của Sở Hiết, thì làm A Mục thiện lương thể sống đến hôm nay.
Đáy lòng bỗng mềm , đỡ Sở Hiết uống xong t.h.u.ố.c giảm đau, ngủ mơ màng, Giang Yến Trì nhẹ nhàng ôm lấy, vòng eo mảnh khảnh dán trong lòng ngực.
Thân thể quá yếu, vẫn nên nghỉ ngơi cho mới .
Người sợ lạnh, chỉ cần cảm thấy chút ấm liền rúc sát , chui thẳng trong n.g.ự.c , khác hẳn vẻ xa cách khi tỉnh.
Sở Hiết ngủ suốt một buổi trưa, đến tận nửa đêm mới tỉnh .
Vừa mở mắt, liền thấy Thái t.ử ở gần trong gang tấc. Người mày chau, trong mộng dường như vẫn an . Sở Hiết lập tức thấy tim như trống đánh, trong lòng thấp thỏm bất an.
Ngoài cửa sổ ánh trăng lạnh lẽo chiếu , là ban đêm.
Tay chân tự do, y nhớ , dường như lúc dồn đến cực điểm, y vài câu mềm giọng với Giang Yến Trì, liền tháo trói cho y.
Tiểu Thái t.ử trông khí thế dọa , thực là loại “ăn mềm ăn cứng”.
Sở Hiết khẽ nhướn mày.
Hảo thuyết, hảo thuyết.
Tuy rằng y vốn thích nam nhân, nhưng chỉ cần thể thành nhiệm vụ, dù là dỗ dành uy hiếp, y đều nguyện ý thử.
Hiện giờ đang ban đêm, thích hợp. Chỉ là, nếu theo lộ tuyến thiện lương, thì dĩ nhiên thể kêu đ.á.n.h kêu g.i.ế.c.
Thử một con đường khác .
Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Y cử động dậy, cánh tay đang vòng ngang eo liền siết , bên cạnh tỉnh kéo y trở về trong ngực, đó mở mắt, ánh trong thoáng chốc liền sáng hẳn, giọng khàn khàn pha chút nghẹn và đe dọa: “Đi .”
“Ta, ……”
Sở Hiết lắp.
Giang Yến Trì như chợt nhận điều gì, ngẩng đầu ánh trăng ngoài cửa. Rồi ánh mắt dịu xuống, nới lỏng tay, ôm lòng như ôm một nắm bông, thấy y kháng cự.
“Ngươi ? Ta cùng ngươi.” Giọng Giang Yến Trì ôn hòa, như một con ch.ó con ngoan ngoãn mà bám .
“Ta … tiểu…”
Sở Hiết thật sự sắp nhịn nổi nữa. Mấy chén t.h.u.ố.c liên tục uống , ai mà chịu nổi chứ.
“Ta gọi mang chậu —”
“Ta ở đây, …”
Nơi đầy nô tỳ hầu hạ, tiểu thật quá hổ.
Giang Yến Trì sắp xếp xong, mới vén chăn dậy, giúp Sở Hiết mặc thêm một lớp áo ngoài dày hơn.
Khi y còn dậy, nhanh tay đá những sợi dây và mảnh áo dính m.á.u rách rưới vương đất sang một bên.
Hắn cởi áo khoác xanh đậm của , choàng lên Sở Hiết, cẩn thận buộc dây ở cổ áo. Ngón tay vô ý chạm vết th·ương cổ y.
Ánh mắt Giang Yến Trì thoáng tối .
“Ngươi uống thuốc, tiện, để ôm ngươi.”
Giang Yến Trì đỡ tay y vòng qua cổ , thể nhẹ như cánh diều ôm liền nhấc : “Ngươi yên tâm, sẽ .”
Ánh trăng như sương, rơi lên mái ngói xanh.
Sở Hiết Giang Yến Trì dìu chậm rãi qua hoa viên, vận động chút cũng thấy dễ chịu. Nếu là ban ngày, Giang Yến Trì e rằng cho y bước khỏi cửa, chứ đừng buông thế .
Giang Yến Trì quý trọng vô cùng giây phút bình yên , hận thể cứ thế đến bình minh.
“Điện hạ, ngươi thích ?”
Dưới ánh trăng, hai bóng sóng đôi.
Sở Hiết dừng bước, nước lạnh thấm qua giày, loang một mảng tối nhỏ.
“Ừm.”
“Điện hạ thật sự hiểu ?” Ánh mắt Sở Hiết né tránh, giọng mềm mà ẩn cứng. “Điện hạ đối với cảm tình , thật sự là thích ?”
Giang Yến Trì tựa như đoán y gì, chắc chắn đáp: “Đương nhiên là.”
“Không .”
Sở Hiết lắc đầu, “Điện hạ sinh trong lãnh cung, từ nhỏ ai đối đãi t.ử tế. Ta chẳng qua hiếm khi quan tâm đến ngươi, điện hạ liền tham luyến chút thiện ý đó, hiểu lầm là thích.”
“Thấy liền chiếm lấy, chiếm chịu buông.”
Ánh trăng mây che khuất, bóng đất trở nên mờ nhạt, ngay cả gương mặt mắt cũng dần chìm tối.
“Điện hạ, loại thích căn bản là yêu, chỉ là thấy vật liền giữ bên mà thôi.”
Giang Yến Trì ngẩn .
“Không đúng.” Hắn vội phản bác, “Ngươi thể nghĩ như ? Ta ngươi từng chịu nhiều khổ, hiện tại chiếm hữu ngươi, chỉ bảo—”
“Điện hạ đối với như , chẳng khác nào yêu thương một con mèo con, ch.ó nhỏ.”
Giọng Sở Hiết mang theo vài phần thanh quý, mà bóng y phản chiếu mặt nước gợn sóng đ.á.n.h tan.