Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:13:51
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trấn an Giang Yến Trì xong, trong lòng Sở Hiết thầm nghĩ lời hẳn thể khiến mềm lòng, đến mức kinh trở mặt đòi g.i.ế.c . Buồn ngủ nặng trĩu, đầu gục xuống, Sở Hiết liền chìm giấc ngủ.
Xe ngựa một đường dừng dừng. Không Giang Yến Trì khống chế d.ư.ợ.c lượng , mà nào Sở Hiết tỉnh cũng đều là ban đêm.
Rốt cuộc, đến đêm khuya ngày thứ tám, bọn họ chạy tới thành Thượng Kinh.
Sở Hiết tỉnh đúng lúc, thấy Giang Yến Trì hồi cung mà trực tiếp bế y ôm Sở phủ.
Đào Li thấy y từ xa òa : “Đại nhân… Đại nhân ngài còn sống? Không ngài chôn …”
Quản sự ngại nàng xui xẻo, liền đuổi nàng xuống bếp sắc thuốc, còn thì vội vàng gọi Chu Kỳ đến xem thương thế.
Chu Kỳ cũng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng lúc mang về là một cỗ thi thể, chỉ trong chớp mắt, sống sờ sờ mặt.
Sở Hiết chỉ đành đẩy hết chuyện lên Hứa Thuần Mục: “Là và Tiểu Hầu gia sớm động chút tay chân, nhát d.a.o thật lệch khỏi tâm mạch, đến mức mất mạng. Ta cũng định ở Thượng Kinh lâu, chỉ đành dùng hạ sách .”
“Thì là .”
Ánh mắt Giang Yến Trì đảo qua gương mặt y, sai mang cháo nóng đến đặt bên giường: “Về việc, ngươi cần tìm Hứa Thuần Mục. Tìm là .”
Chưa đợi Sở Hiết mở miệng, cầm quạt xếp phe phẩy cho nguội bớt tiếp: “ mà ở Thượng Kinh , ngươi cần ở yên trong phủ. Bên ngoài loạn lắm, chớ ngoài.”
Sở Hiết đáp, chỉ hỏi bao giờ .
Giang Yến Trì dừng tay, ngẩng đầu lên: “Uống t.h.u.ố.c . Ngươi nghĩ khi nào thì .”
Sở Hiết thầm nghĩ: Ta còn g.i.ế.c , ngươi thể nhanh chút thì nhanh chút.
Y bèn nhận bát thuốc, nhăn mặt uống một , đưa cho Giang Yến Trì: “Thuốc uống xong, ngươi thể .”
Thấy sắc mặt Giang Yến Trì thoáng khó coi, y trấn an: “Tàu xe mệt nhọc, ngươi là Đông Cung Thái tử, nên bảo trọng thể.”
Thái t.ử lúc mới dịu đôi chút, mắt đỏ. Nửa tháng nay quả thật từng ngủ ngon.
Sắp xếp thỏa cho Sở Hiết xong, còn để một đội cấm vệ canh giữ Sở phủ, mới phong trần mệt mỏi trở về Đông Cung.
Giang Yến Trì khỏi, Sở Hiết lập tức gọi quản sự: “Giang Cảnh Am còn ở Thượng Kinh chứ?”
“Có, Thái t.ử điện hạ giữ , hiện đang ở Việt Quốc công phủ.”
Không ở Vinh Quốc công phủ, mà là ở Triệu gia.
Lạ thật.
cũng , Việt Quốc công phủ dù cũng dễ hơn.
Không kịp nghỉ ngơi, trời hửng sáng Sở Hiết y phục, mở toang cổng lớn Sở phủ.
Y tự tay dặn dỡ xuống hai chiếc đèn lồng trắng treo cửa, cùng dải lụa tang, tất cả đều cắt bỏ.
Tia nắng đầu tiên của sớm mai chiếu lên y.
Tin tức lan nhanh, chẳng mấy chốc Thượng Kinh đều , vị đại nhân của Sở phủ vốn c.h.ế.t nay sống dậy.
Trong lúc dân tâm còn hoảng loạn, nỗi bất an càng lan rộng.
Sở Hiết để lỡ thời gian, mang theo mấy tên ám vệ, canh đúng giờ ăn sáng, ung dung đến gõ cửa Việt Quốc công phủ, vẻ mặt như lui tới nơi mười mấy năm, chỉ là đến làm khách thường lệ.
Quản sự hoảng hốt chạy bẩm báo: “Lão… lão… lão gia!”
“Hoảng hốt cái gì! Nhìn xem bộ dạng ngươi kìa!”
Việt Quốc công quát lớn, bóp gãy đôi đũa trong tay rắc một tiếng.
Quản sự run rẩy chỉ ngoài: “Sở… Sở… Sở chưởng ấn…”
Đã hơn nửa tháng thấy cái tên , Triệu Huyên bên cạnh còn tưởng nhầm, lẩm bẩm theo: “Sở chưởng ấn…”
Rồi chợt như sực tỉnh, hỏi: “Sở Hiết ?”
“Sở chưởng ấn ở ngoài cửa!” Quản sự dậm chân, lời lắp bắp, “Ngay… ngay bây giờ… đang ở phủ!”
Triệu Huyên tay run, bát cháo trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
Đám nha kêu khẽ, chạy thu dọn, thấy chân ướt liền vội giày tất, còn hỏi: “Công tử, cần mời đại phu đến xem …”
Triệu Huyên sững sờ một thoáng, bật dậy: “Ngươi bậy gì thế, Sở Hiết thể—”
“Kẽo kẹt” cửa lớn đẩy .
Dưới ánh trăng mỏng như sương sớm, thấy một bóng cao gầy, vai rộng, mặc y phục trắng tinh, sạch sẽ đến chói mắt.
Tóc búi cao, cài trâm ngọc, vài sợi bên thái dương rối loạn, che nổi đôi mắt đào hoa sáng rực.
“Sở…”
Triệu Huyên suýt tưởng đang mơ, lảo đảo lùi định đóng cửa, nhưng chỉ một ánh của Sở Hiết, đám phủ binh lập tức ép cửa, buộc mở .
Sở Hiết nay khác xưa, quyền thế y chẳng còn như .
Nếu Triệu Huyên ngoan ngoãn giao , tiên dọa cho sợ.
Y khẽ bật quạt xếp, che nửa nụ , giọng nhẹ mà lạnh: “Triệu Huyên, thì ngươi bất mãn với đến .”
Triệu Thế t.ử run lên, ngẩng mắt trong kính bát quái.
Chỉ nghĩ chẳng lẽ thật sự là yêu tinh, rõ ràng c.h.ế.t , giờ còn □□ mà ngay mặt.
“Muốn c.h.ế.t yên lành đúng , thì , bất tử.”
Triệu Huyên thấy giọng cùng ngữ điệu quen thuộc , lưng liền túa một tầng mồ hôi lạnh, cổ áo ẩm đẫm, chỉ tay Sở Hiết run giọng : “Ngươi… ngươi thể… xác c.h.ế.t vùng dậy…”
“Thế t.ử đùa, đây há là thi thể, giả bộ thi chính là ngươi đấy.”
Sở Hiết nhấc chân bước , thấy lão Hầu gia ở phía , liền nâng giọng, đủ để lão cũng : “Ta thật , thì Triệu gia, cũng là ch.ó của Ninh Viễn Vương.”
“Ta… , A Hiết, ngươi… ngươi …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-42.html.]
“Đáng tiếc , Tây Bắc chiến loạn, Ninh Viễn Vương nay c.h.ế.t thấu, đáng tin cậy nữa .” Ánh mắt Sở Hiết quét qua khắp phủ, như đang tìm ai đó.
Triệu Huyên dường như đoán điều gì.
“Sở Hiết, ngươi đắc tội Thái t.ử điện hạ, cho dù chúng sống , ngươi tưởng ngươi thể hơn chắc? Hiện nay thời cuộc rối ren, thêm chuyện chi bằng bớt chuyện, theo thấy, chẳng bằng chúng —”
“Loạn?” Sở Hiết rầm một tiếng khép cây quạt, nện lòng bàn tay. “Càng loạn càng , thích nhất là rối loạn.”
Quốc công gia bước đến mặt, thấy mắt quả thực là Sở Hiết, trong lòng lập tức hiểu , Ninh Viễn Vương t.ử vong ở Tây cảnh vốn trùng hợp, thì là do y thao túng.
Tên dám lợi dụng tiểu Thái t.ử mà làm càn, hành vi phản nghịch, còn toan g.i.ế.c biên tướng, quả là tội lớn tày trời.
Trần Liên Châu c.h.ế.t cũng coi như thôi, giờ còn kéo theo Ninh Viễn Vương, nắm trong tay hai mươi vạn binh quyền, e rằng cũng khó thoát.
Thiên hạ , chẳng lẽ sắp đổi họ Sở ?
“Muốn khơi chuyện cũ, nối tình xưa?” Sở Hiết nhếch môi , đáy mắt như gợn nước, “Được thôi, ngươi giao Giang Cảnh Am cho .”
“Ninh Viễn Vương một mạch ba con đều c.h.ế.t nơi chiến trường, nay chỉ còn một sống sót. Hiện giờ Lăng Thành vương chẳng còn chỗ dựa, thể lay chuyển địa vị của Thái tử, chưởng ấn coi như làm một việc thiện, như —”
Sở Hiết thế bật , tựa như thấy chuyện nực nhất đời.
“Ta làm việc thiện?”
Chỉ một câu chế giễu khiến sắc mặt Triệu Huyên tối sầm , hỏi: “Vậy chưởng ấn của ngươi Lăng Thành vương làm gì? Dù cũng nên cho chúng một lời công đạo, chúng mới thể đáp .”
Sở Hiết cụp mi, ánh mắt lạnh lẽo, khóe môi khẽ cong, từng chữ rõ ràng: “Ta xẻo .”
Lời dứt, cả sảnh đều kinh hoàng.
Thấy Triệu Huyên vẫn động đậy, Sở Hiết lạnh giọng : “Sao , Triệu Huyên? Ngươi thể ngay mặt quất 300 roi, nay dám ngay mặt , để sống mà xẻo ? Ngươi đúng là cỏ đầu tường, gió thổi bên nào ngả bên đó, thật khiến khinh thường.”
“Chuyện đó thể giống !” Sắc mặt Triệu Huyên xanh trắng luân phiên, “Ngươi đây là cướp mạng sống , còn … chỉ làm nhục t.h.i t.h.ể của ngươi thôi!”
“À.” Sở Hiết như chợt hiểu điều gì, chậm rãi : “Vậy thì để biến thành thi thể. Sau đó ngươi làm nhục cũng , đấy.”
“Ngươi! Ngươi cố ý vặn lời !” Triệu Huyên nhăn chặt mày, vài phần hoảng loạn, “A Hiết, với ngươi vốn thù oán, cần gì vì chút chuyện nhỏ mà làm kẻ hẹp hòi, thù tất báo. Nói cho cùng—”
Sở Hiết sợ chuyện kéo dài sinh biến, liền lạnh giọng cắt ngang: “Giao đây.”
Nhìn thấy sự tàn nhẫn trong mắt y, Quốc công gia rõ thủ đoạn của Sở Hiết thuở .
Giờ dẫu tàn lực kiệt, vẫn thể khinh thường, chẳng bằng tạm thời nhẫn nhịn, sai sương phòng “thỉnh” Lăng Thành quận vương .
Dù Giang Cảnh Am c.h.ế.t, Sở Hiết tất sẽ chọc giận nhiều , đến khi đó, trời tự sẽ trừng phạt y.
Còn bản , chỉ cần tận nhân sự, thiên mệnh là .
Sở Hiết thấy Giang Cảnh Am đưa tới, liền sai vệ binh phủ Việt Quốc như nhà : “Ấn xuống.”
Triệu Huyên nỡ , quỳ sụp xuống, run rẩy đỡ tay Sở Hiết, giọng lạc : “Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, hiểu rõ lẽ đó. Chỉ cầu ngươi, cho c.h.ế.t gọn, đừng để chịu khổ.”
Sở Hiết thêm, xoẹt một tiếng rút trường đao, nhắm thẳng n.g.ự.c Giang Cảnh Am mà đâm.
Triệu Huyên nhắm chặt mắt, dám .
“Ngươi dám g.i.ế.c , Sở Hiết! Ngươi dám!” Giang Cảnh Am gầm lên, giọng đầy phẫn nộ, “Ta cho ngươi , thành quỷ cũng sẽ tha cho ngươi!”
Hắn thấy hết thảy, chỉ khẽ hừ một tiếng mũi: “Vậy thì ngươi cứ thành quỷ . Ta chờ.”
Dứt lời, lưỡi đao đ.â.m thẳng về phía —
Vút!
Một mũi tên dài xé gió lao đến, tuy lực mạnh, nhưng vẫn đủ hất lưỡi đao trong tay Sở Hiết chệch vài tấc, cắt sượt qua cánh tay Giang Cảnh Am, m.á.u phun ào ạt.
Sở Hiết đầu , chỉ thấy ngoài cổng lớn Triệu phủ, tiểu Thái t.ử tay cầm trường cung, bước qua ngạch cửa son, sắc mặt trắng bệch, chạy thẳng về phía y.
Triệu Huyên cùng tổ phụ như thấy cứu tinh, phủ phục quỳ xuống: “Điện hạ! Điện hạ!”
Thái t.ử sắc mặt tái nhợt, vội lao tới, đoạt lấy thanh đao trong tay Sở Hiết, ném xa, gọi đại phu, sai đỡ Giang Cảnh Am xuống băng bó.
“Ngươi!”
Thái t.ử đôi mắt đỏ ngầu, mấy ngày nay nghỉ ngơi lấy một khắc.
Vừa mới xuống ở Đông Cung, liền thám t.ử ẩn trong Sở phủ báo tin Sở đại nhân vẻ như ngoài.
Hắn lập tức đuổi theo, quả nhiên trông thấy Sở Hiết đang về hướng phủ Việt Quốc công.
Chuyện sai hạ độc Triệu Huyên thể giấu Sở Hiết, với tính tình ngoan độc , ắt là trả thù.
Chỉ ngờ Triệu Huyên còn c.h.ế.t, y g.i.ế.c Giang Cảnh Am .
Y g.i.ế.c nhiều đến thế? Chỉ cần một chút ý, là g.i.ế.c mới hả ?
Giang Yến Trì nhớ tới đêm khuya hôm , y run rẩy đưa tay, giọng khàn khàn : “Ta g.i.ế.c .” Thế mà giờ đây, tay gọn gàng dứt khoát, chỉ một nhát đao nữa là xuyên thẳng n.g.ự.c đối phương.
Giang Yến Trì thấy , lòng quặn thắt đến cực điểm.
Hắn đột ngột giữ chặt cổ tay Sở Hiết, kéo mạnh vài bước, lôi thẳng khỏi phủ Quốc công.
“Điện hạ làm gì ?!”
“Dẫn ngươi gặp đại phu.” Giọng Giang Yến Trì khàn đặc, nặng nề mà thấp xuống.
Sở Hiết dùng sức giãy một cái, chạm đến vết thương nơi cổ tay, bật một tiếng rên khẽ, Thái t.ử lập tức buông tay.
Chưa kịp , Giang Yến Trì bắt lấy cánh tay y, kéo mạnh lòng, vòng tay qua eo, phi chui cỗ xe ngựa chờ sẵn ngoài phủ.
Để đề phòng y vùng vẫy, Giang Yến Trì cởi dải lụa mỏng ở eo Sở Hiết, tránh phần sưng, quấn vòng quanh cổ tay, thắt nút thật chặt, trói cả hai tay y xuống ghế xe, giọng nghẹn mang theo nặng nề: “Hồi Đông Cung!”
“Sở Hiết!”
“Giang Yến Trì!”
Sở Hiết khó thở, chỉ thiếu một chút nữa thôi, y thể giải khóa bộ cốt truyện!
Giờ Giang Cảnh Am kinh động, chỉ sợ sẽ tìm cách chạy khỏi phủ Việt Quốc công. Cơ hội g.i.ế.c gã như , e khó mà .
“Sở Hiết!” Giọng Giang Yến Trì gần như nghiến từng chữ, đáy mắt vằn đỏ, khàn khàn mà uy hiếp: “Ngươi còn dám g.i.ế.c , liền…”
Sở Hiết tức cực mà bật : “Ngươi liền thế nào? Giang Yến Trì, g.i.ế.c , ngươi yên ngai vàng. Sao mở một con mắt, nhắm một con mắt, để cả hai chúng đều thoải mái…”