Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:07:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thu tâm tư, gã kéo tay Sở Hiết vẫn còn ấn ở cổ áo, giọng mềm một chút: “Ta cho ngươi xem xem.”
Lại thấy cổ y dài, cứng trong thoáng chốc, dậy lùi vài bước, khoác áo ngoài lên : “Ngươi bảo hóa trang thành Bắc Hung, cũng theo , giờ một tấc đòi tiến một thước?”
“Ừm, .”
Chợt Sắc Nhĩ liền thuận miệng phụ họa một câu, như chẳng mấy để tâm.
Sở Hiết bắt chước gã hừ nhẹ, cũng dám cãi nữa, lặng lẽ chỉnh mũ nỉ cho khỏi trướng.
Chỉ thấy khi y ngoài, mấy tiểu binh vốn đang vây quanh lửa trại uống rượu đều dừng tay, những kẻ gần đó liếc y một cái liền trợn tròn mắt.
Y nhướng mày, đang định tìm một góc khác sưởi ấm thêm chút, Chợt Sắc Nhĩ bất ngờ theo , vòng tay qua eo y, ấn lên bụng kéo trở trong trướng tối.
Bên ngoài lờ mờ truyền đến tiếng trò chuyện khe khẽ, xen lẫn tiếng lửa trại nổ lách tách hỗn loạn, Sở Hiết rõ.
“Tối nay, nghỉ sớm một chút.”
Tay gã theo sống lưng Sở Hiết trượt xuống, men theo lớp vải áo tìm đến chỗ vết thương băng bó thật dày, gỡ , nhẹ nhàng bế ôm ngang, đặt nghiêng bên cạnh bếp sưởi đang ấm.
Lại vì y tháo mũ nỉ, đặt lên đầu giường.
—— Thật sự là quá nhẹ nhàng.
Vừa thấy y chẳng mấy gần đám lính Bắc Hung, cứ vây quanh một lò sưởi, co trong góc mà ôm chén nóng, lẽ thật sự sợ lạnh vô cùng.
Có lẽ cũng do thích thông gió, y chẳng bao giờ chịu đóng kín cửa sổ, gió liền thường xuyên ùa ào ào.
Gã bèn dặn đốt một chậu than hồng trong trướng, sai lính trắng đêm canh giữ.
Sau khi đắp chăn cho y xong, Chợt Sắc Nhĩ cũng thêm hành động nào khác.
Sở Hiết lúc mới khẽ yên lòng.
Lần xuất binh là một nước cờ hiểm, thành bại đều xem sắp xếp của Hứa Thuần Mục .
Thành Thượng Kinh.
Quân báo tám trăm dặm truyền đến, thẳng gõ vang cửa cung, tiến Đông Cung.
“Giằng co?” Giang Yến Trì nghi hoặc tờ quân báo trong tay, “Không đánh, mà giằng co ở chân núi Lang Gia suốt bảy ngày, tiến một bước?”
“ .”
Tiểu sử trạm dịch dẫn Bắc Cảnh mang tin đến khẽ gật đầu, mới : “Thật sự đình , cũng thể đ.á.n.h tiếp .”
Lạ thật.
Chợt Sắc Nhĩ thủ đoạn lôi đình, từ rời Thượng Kinh ba năm liền thống nhất nam bắc Hung Nô, nâng đỡ lão Thiền Vu định vị trí thủ lĩnh.
Là kẻ dã tâm, tiến nhanh.
Sao giờ quân Trường Minh chặn ở chân núi Lang Gia, đến một bước cũng dám tiến?
“Nghe ……”
Người Bắc Cảnh mang tin đến, thôi, liếc dịch sử một cái, gật đầu mới tiếp: “Có tin chắc đáng tin, rằng vị tướng quân Trường Minh Hứa Thuần Mục ở Bắc Cảnh tìm một tuyệt sắc mỹ nhân, đem dâng cho Tả Hiền Vương, đổi lấy an bình .”
Dịch sử bật .
Đại Ngụy mỹ nhân nhiều vô , hùng cuối cùng vẫn khó qua ải mỹ nhân.
Trước trận đ.á.n.h dễ dàng như thế, nay trướng ấm hoa nở, Chợt Sắc Nhĩ chắc mê đến hồ đồ phương hướng .
“Đưa là tiểu thư nhà ai? Nếu thể nhờ mà hòa , cũng xem như chuyện ……” Dịch sử thử hỏi.
“Không tiểu thư, là một nam tử.” Người quả quyết, “Không Hứa Thuần Mục ở tìm tuyệt sắc như . Ngày đưa đến, Chợt Sắc Nhĩ liền vui đến nỗi dời trại lui ba mươi dặm, từng bước chân Bắc Cảnh nữa.”
Không đúng.
Chợt Sắc Nhĩ Giang Yến Trì từng gặp qua, vốn chẳng kẻ sắc làm mờ trí.
Một mỹ nhân, dù tuyệt sắc đến , thể khiến gã bỏ qua cơ hội chiếm mười ba quận Bắc Cảnh dễ như trở bàn tay?
Không hiểu , Giang Yến Trì bỗng nhớ đến chuyện bốn năm , trong yến tiệc cung đình, Sở Hiết cùng Chợt Sắc Nhĩ từng dây dưa một phen nơi hành lang dài.
Không —— lẽ gã thật sự thích.
Thích loại mỹ nhân thông minh giảo hoạt như Sở Hiết.
“Ta ,” đưa tin , “Chợt Sắc Nhĩ vì tiểu mỹ nhân mà khắp nơi cướp đoạt lá thượng hạng, suýt nữa thì lật cả chín quận Tây Cảnh lên trời…… Nếu thích kiểu mỹ nhân đó, Đại Ngụy chúng còn nhiều! Không bằng điện hạ gửi thêm mấy qua?”
Giang Yến Trì mơ hồ cảm thấy gì đó đúng.
Trà.
Sở Hiết thích nhất là .
“Vị mỹ nhân còn đặc điểm gì khác ?”
Người đưa tin tưởng rằng Thái t.ử theo lời , liền hớn hở đáp: “Gầy gầy yếu yếu, trắng. Nghe một đôi mắt đào hoa cực , là hồ ly tinh núi biến thành …… À đúng , hình như còn thương, Sắc Nhĩ vì thế mà bắt hết danh y Tây Cảnh doanh để chữa cho ……”
“Nguyên lai, thích như .” Tiểu sử trạm dịch sờ cằm như đang suy nghĩ, “Thích kiểu yếu đuối như liễu gió, cái khó, dễ tìm, dễ tìm!”
Sắc mặt Thái t.ử lúc đỏ lúc trắng.
Hắn khoanh tay qua mấy vòng, bỗng : “Đi đến đồi thành tây, đào mộ Sở Hiết cho !”
“……?”
Giọng chân thật chút do dự, phía chỉ thể nhận lệnh mà làm.
Mưa thu như kim châm, lạnh buốt.
Giang Yến Trì khoác áo choàng đen, thúc ngựa núi, khi đến nơi, mộ phần đào mở, thợ thủ công đang dùng xà beng gỡ từng chiếc đinh, cạy lẩm bẩm: “Cái quan tài … nhẹ quá……”
Lòng Giang Yến Trì trầm hẳn xuống.
‘Điện hạ, thần thật sự thích hợp làm Thái t.ử phi của ngài.’
‘Thần thích cuộc sống tự do ràng buộc ở Bắc Cảnh, đêm nay liền định rời kinh trở về.’
Những ngày qua Giang Yến Trì sống phần mơ hồ, chẳng mấy bận tâm mấy chuyện nhỏ nhặt.
Giờ nghĩ , càng cảm thấy thứ thật quái lạ.
Trước Hứa Thuần Mục trong sáng ngoài tối đều xem trọng Sở Hiết như thế, mà Sở Hiết mất đầy bảy ngày, lập tức rời kinh Bắc Cảnh, ngoảnh đầu .
“Loảng xoảng” một tiếng, quan tài cuối cùng cũng bật mở.
“Ơ?” Thợ thủ công kêu khẽ, “Bên trong trống ……”
Giang Yến Trì kịp , câu đó liền nhảy xuống ngựa, hai chân mềm nhũn suýt ngã, loạng choạng vài bước tiến tới, thấy rõ bên trong chỉ bông lót cùng vài món áo liệm liền trong khoảnh khắc, lòng mừng như điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-38.html.]
Vui mừng đến đỏ hoe cả mắt.
nghĩ , niềm vui dần hóa thành khổ đau, trong giây lát, vịn lấy quan tài, ngẩn nổi một lời.
Hứa Thuần Mục.
Quả thật là quen Sở Hiết từ !
Hắn hai họ dàn cảnh c.h.ế.t giả , tóm là họ làm ầm lên một màn kịch lớn, vẫy tay áo hướng Bắc Cảnh rời .
Giấu kín trong kinh thành. Nếu hôm nay khai quan, lẽ sẽ mãi mãi Sở Hiết còn sống.
Trấn quốc hầu phủ, thủ ấn sở hữu, thật là thủ đoạn tinh vi.
“Đi, lập tức rời .”
“Điện hạ ?” Giang Yến Trì giấu một sợi đỏ khóe mắt: “Đi Bắc Cảnh.”
Đêm khuya, Sở Hiết ngủ sâu, tâm thần vẫn cảnh giác như , nhiều ngày nay vẫn luôn đề phòng.
Nửa đêm thấy ngoài doanh trướng tiếng bước chân lạo xạo, trong lòng lập tức phấn khởi. Sau đó giọng nhỏ ở phía : “Sở đại nhân……”
Không giọng Hứa Thuần Mục.
“Hư…… Sở đại nhân, là phó tướng Hứa tiểu hầu gia, họ Dư. Đây là lệnh bài của Hứa tiểu hầu gia chứng minh thật giả. Tiểu hầu gia bảo nếu ngài gặp chuyện thì sẽ để đưa ngài .”
Sở Hiết nhận lệnh bài trong tay, sờ gật gật đầu: “Ngươi tới cứu ?”
“ . Tiểu hầu gia tối nay sẽ hành động, tin nhanh nhất sẽ đến lúc canh ba, cần giờ Dần đưa ngài doanh trướng.”
Dư phó tướng Sở Hiết, vén mành trướng lên, bên trong là một bộ y phục Bắc Hung, thấy mũ nỉ đầu giường và đôi ủng da trâu bên mặt đất.
“……”
“Không kịp quần áo, đại nhân theo .”
Dư phó tướng kéo Sở Hiết qua cửa sổ lẻn , né tránh lính canh Bắc Hung, trốn mấy doanh trướng phía , khẽ đ.á.n.h ngất một lính nhỏ, cầm quần áo nhanh chóng mặc lên cho Sở Hiết. Lúc đó thấy Sở Hiết trói tóc tết bím, trán còn vệt son buộc ngang.
“……”
Không chỗ nào sơ hở, chỉ nửa chén nguội, bóng đêm doanh trướng bỗng rực sáng đuốc, khắp nơi cầm đuốc chạy như tìm thứ gì.
Chợt Sắc Nhĩ trong doanh trướng ưa, lẩn ở nơi thấy tiếng vật ngã, tiếng động chát chúa, khiến Sở Hiết căng thẳng: “Hắn phát hiện , chạy! Quay đầu thì Hứa Thuần Mục đ.á.n.h lén là động thủ.”
“Được.” Dư phó tướng thủ nhanh nhẹn, thể chần chừ, liền cõng Sở Hiết lẩn qua nhiều chỗ, gặp đường mòn là lao nhanh, tranh thủ tốc độ mà rời doanh.
Gió thổi mạnh, lạnh cắt da, Sở Hiết nắm chặt bả vai Dư phó tướng, khi vượt hàng rào vẫn đầu vài , thúc giục: “Nhanh lên, nhanh lên.”
“Ngươi còn thương……” Dư phó tướng lo lắng.
“Bị đuổi theo sẽ c.h.ế.t.” Sở Hiết giọng trầm nặng, “Hắn lúc tàn nhẫn lắm, tuyệt đối tha cho .”
Dư phó tướng trong lòng nghĩ, họ Sở quả thật gan lớn, mặt ai cũng dám mạo hiểm đ.á.n.h cược mạng sống.
Hóa Sở Hiết cũng thể mạng, cũng lo sợ, nhưng vẫn dấn bước.
Dư phó tướng dám trì hoãn, chân bước nhanh hơn.
Băng qua vài ngọn núi, lâu tiếng truy đuổi bên , Dư phó tướng : “Đại nhân đừng lo, chân núi xe ngựa, phía bắc năm dặm tám nghìn kỵ binh tiếp viện. Chúng sẽ an nhập địa phòng tuyến……”
Sở Hiết lòng yên chút, chắc là tin lương khô ở Hằng Sơn lan đến doanh trại, Chợt Sắc Nhĩ cả đêm kịp dời trại, rút lui về phía bắc 270 dặm, nhường tam quận, lùi đến Nam Sơn hiểm yếu để phòng thủ.
Mọi việc tưởng chừng thuận lợi.
Khi Sở Hiết cùng Dư phó tướng thấy một chiếc xe ngựa cuối đường c.h.é.m g.i.ế.c, m.á.u b.ắ.n con ngựa phía , sắc mặt Sở Hiết tái như tuyết. Tay siết chặt bả vai Dư phó tướng, móng tay cào da thịt.
“Đại nhân đừng sợ.” Dư phó tướng rút dao, lưỡi d.a.o lóe lên như tuyết.
Sở Hiết buông tay: “Buông .”
“Gì cơ?”
“Buông , ngươi về phía bắc viện binh.” Trong tình thế gấp gáp, giọng Sở Hiết bình tĩnh hơn. Dư phó tướng vốn hoảng, dừng một chút, hỏi: “ mà……”
“Ta chính là cái móc chân, truy theo thì thoát. Nếu tiến thêm một bước cả hai chúng đều c.h.ế.t. Mau ! Càng nhanh càng .”
Dư phó tướng do dự một thoáng, giao cho Sở Hiết con d.a.o sắt, chặn một cái lên n.g.ự.c y: “Một chén nhỏ, ngươi cố giữ một chén nhỏ.”
Rồi Dư phó tướng ngoảnh , biến mất màn đêm như một bóng gieo rừng.
Sở Hiết bất động, thấy bóng Dư phó tướng định lui, chỉ chốc lát , Chợt Sắc Nhĩ xuất hiện mặt y. Trên mặt Chợt Sắc Nhĩ dính mùi m.á.u tanh, gã túm cổ tay Sở Hiết thật mạnh, làm con d.a.o trong tay y rơi xuống.
Sở Hiết đau đến mất cảm giác bộ tay, tiếng d.a.o rơi vang xa.
Toàn cánh tay y gập , vặn lưng, cả ép xuống cỏ bẩn, một chân đạp lên ống chân gã, tiếng la dữ dội từ đầu vang xuống: “Sở Hiết, ngươi thật dối !”
“Ngươi còn dám chạy về phía bắc, ngươi……”
Tay vặn đau đến trật khớp bả vai, Sở Hiết dám biện bạch nhiều, chỉ kêu yếu: “Ngươi đừng nóng giận.”
“Ngươi là ngươi lý tính!”
“Ta làm việc đều tính toán, lừa ngươi.” Sở Hiết lấm tấm mồ hôi lạnh, liều mạng phủ nhận: “Sự tình thế , cũng ……”
Lời của y, vốn dĩ lúc nào cũng tính toán.
Nếu tính toán, thì chuyện tiêu đời.
“Chạy cái gì?!” Chợt Sắc Nhĩ lật y qua, một tay bóp cổ, ép y xuống bụi cỏ, miệng vết thương bật máu, đau đến mắt Sở Hiết lăn tăn tối sầm.
“Lẽ nên g.i.ế.c ngươi thảo nguyên, lẽ nên g.i.ế.c ngươi!” Chợt Sắc Nhĩ gào lên trong cơn thịnh nộ, thấy Sở Hiết như vẫn còn lén sờ vùng hông, tay rút nhanh con d.a.o nhỏ kề sườn.
Nắm lấy tay y, so đo: “Đây là tay trộm ?”
Sở Hiết đau đến cuồng, lắc đầu: “Không, ……”
“Đó là tay trái.”
Đổi tay, như chém, Sở Hiết hoảng đến giãy giụa: “Cũng ! Nghe ……”
“Hừ!”
Tiếng gằn gừ, tay Sắc Nhĩ giơ lên, ánh kiếm lóe trong đáy mắt Sở Hiết.
Bỗng một mũi tên lao vút tới, đ.á.n.h rơi con d.a.o đất, khiến tay Chợt Sắc Nhĩ tê dại, gã về hướng sườn núi đối diện.
Trong tầm mắt chỉ thấy một bóng mờ ảo.
Chợt Sắc Nhĩ kịp buông ý, lập tức túm Sở Hiết, nhấc lên vai, Sở Hiết lưng rách toả đau, mấy bước thì hai mũi tên vụt tới một mũi bay sượt qua tai trái Chợt Sắc Nhĩ, một mũi chệch qua đầu gối, cắm xuống phía chân gã.
Đó là lời cảnh cáo.
---
Tác giả lời :
Sở Hiết: suýt nữa thoát c.h.ế.t.