Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:06:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Đừng, ngươi cho . Tin , Hứa Thuần Mục, ngươi cứ ở yên đây thôi. Ngàn vạn đừng chiến trường. Dù thương lượng thành, cũng bảo đảm thể mà lui……” Sở Hiết liên tục xua tay, sợ Hứa Thuần Mục chạy theo gây thêm rắc rối.

“Vậy thể cải trang làm tiểu binh, cùng ngươi.”

Sở Hiết kiên quyết lắc đầu: “Ngươi cứ ở yên đây. Chờ trở .”

Lang Gia quận.

“Vương, phía là Tuyết Lĩnh Lạch Trời của Lang Gia. Chỉ cần phá chỗ , chúng thể thẳng tiến Trường Dã quận thuộc Bắc Cảnh, từ đó men theo đường Tây mà đ.á.n.h xuống Kinh Nam.”

Chợt Sắc Nhĩ uống một ngụm rượu mạnh, trong ánh sáng nhạt buổi sớm, gã dãy núi xa xa trập trùng mà trầm ngâm.

Binh mã Ngụy Bắc dù mạnh, nhưng vẫn dễ đối phó bằng quân trong tay Ninh Viễn Vương.

Lần sở dĩ thuận lợi, cũng là vì Đại Ngụy đang nội loạn, chính gã nhân cơ hội đó, liên kết với thế lực phản quốc thông đồng với ngoại địch, mới thể tiến xa như . Ngụy Bắc nên thừa thắng xông lên, cần tạm dừng cân nhắc thêm, thì vẫn còn tính kỹ.

Đại Ngụy hiện giờ đang rơi đại loạn.

Chỉ vì tranh đoạt ngôi vị Thái tử.

Không ngờ tên tiểu Thái t.ử năm xưa thì ngoan ngoãn lời Sở Hiết, dám là kẻ đ.á.n.h cược cả vận nước.

Dám mượn ngoại địch để gây nội loạn.

Chẳng lẽ sợ một nước sai là mất cả giang sơn ?

Lúc , bên ngoài chợt truyền tin sứ giả Đại Ngụy đến cầu hòa, mà một .

Chợt Sắc Nhĩ nhíu mày.

Ở vùng giáp ranh giữa Ngụy Bắc và Ngụy Tây, gã dám manh động. Suy nghĩ một lúc, gã đặt mạnh chén rượu đồng xuống bàn, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt: “Nói với , gặp. Chờ bản vương chiếm mười ba quận Ngụy Bắc .”

“Người đó , Vương gặp qua .”

Người hầu dâng lên một cây roi ngựa cũ.

Chén rượu trong tay khẽ nghiêng, Chợt Sắc Nhĩ cây roi sờn rách, ánh mắt lóe lên: “Dẫn .”

Là Sở Hiết.

Y, c.h.ế.t ?

Hiện Đại Ngụy rối loạn, chẳng là vì Sở Hiết c.h.ế.t, tiểu Thái t.ử mất chỗ dựa mà thành thế ?

Rốt cuộc chuyện gì xảy ?

Khi thấy một bóng dáng cao gầy bước trướng, Chợt Sắc Nhĩ chỉ cảm thấy tim căng lên, trướng run như lông chim nhẹ nhàng quét qua, chịu nổi.

Bốn năm xa cách, dung mạo Sở Hiết chẳng đổi bao nhiêu, chỉ là gầy hơn, sắc mặt cũng nhạt hơn vài phần.

Y còn mang theo khí thế quý tộc kiêu ngạo năm , mà chút ôn hòa, điềm tĩnh của kẻ từng trải.

“Sở Hiết, ngươi thế mà vẫn c.h.ế.t.” Chợt Sắc Nhĩ nhiều hơn, cuối cùng chỉ thốt một câu như .

“Ồ, ngươi mong c.h.ế.t ?” Sở Hiết vẻ mỏi mệt vì đường xa, mắt đỏ lên, cố gắng gượng tinh thần để lộ yếu đuối, nhạt mà chẳng : “Thất vọng ?”

“Nào .”

Chợt Sắc Nhĩ ngoài miệng nhường nhịn, cợt : “Ta là tiếc cho ngươi thôi.”

Biết Sở Hiết võ công, Chợt Sắc Nhĩ hiệu cho lui khỏi trướng, chỉ để hai kẻ rót rượu.

“Này, rượu Bắc Hung của chúng , nếm thử ?”

“Không cần.”

Sở Hiết từ chối khéo.

“Ta đến đây hôm nay là để hỏi ngươi một câu dứt khoát, mười ba quận Ngụy Bắc, ngươi định đ.á.n.h tiếp ?”

Câu hỏi thẳng thắn như thế thật giống tính cách quanh co thường ngày của Sở Hiết.

Chợt Sắc Nhĩ thoáng sửng sốt, trong lòng tuy do dự, nhưng ngoài miệng chịu nhường, cố hù dọa : “Ta đ.á.n.h tới tận đây , tất nhiên là sẽ đ.á.n.h tiếp.”

Quả nhiên, thấy sắc mặt Sở Hiết nghiêm , Chợt Sắc Nhĩ càng thêm khoái chí.

“Thế nào? Ngươi đ.á.n.h ? Ngươi chẳng vẫn luôn mong Đại Ngụy đại loạn ?”

Gã dừng một chút, như đang cân nhắc điều gì, đặt chén rượu xuống: “Sở Hiết, ngươi rốt cuộc Nguyệt Thị ?”

“Ngươi đoán xem.” Sở Hiết cầm một miếng bánh sữa bàn, c.ắ.n nửa miếng. 

Vì suốt đêm qua chỉ ngủ hơn một canh giờ, ăn gì sáng, y nhai, giọng khàn vì mệt.

Thấy y khách sáo, Chợt Sắc Nhĩ bật , bảo dâng thêm đĩa bánh. Sở Hiết dùng ngón tay mảnh khảnh đẩy đĩa xa: “Thôi, ngươi đừng dâng nữa, cũng chẳng dám ăn. Ai ngươi bỏ gì trong đó.”

Chợt Sắc Nhĩ bật sảng khoái, cảm thấy vị khách cố chấp mặt thật thú vị: “Sở đại nhân, nếu ngươi thật sự là Nguyệt Thị, ngươi g.i.ế.c tên Ninh Viễn Vương ở Ngụy Tây, ngươi chẳng nên cảm tạ ?”

Rồi nửa đùa nửa thật mà thử: “Nếu ngươi thật sự cảm ơn , ngươi g.i.ế.c cả nhà Trấn Quốc hầu Hứa thị, cũng thể.”

“Cái gì mà Nguyệt Thị với chẳng Nguyệt Thị, Đại Ngụy.”

Sở Hiết hư hư thật thật mà đáp: “Ta Đại Ngụy phái tới hòa đàm, tất nhiên là mong cùng chiến. Không bằng Tả Hiền vương hãy suy xét kỹ xem, điều gì mới thể buông tha cho mười ba quận phía bắc Đại Ngụy . Về tiền bạc, đều thể bàn cả.”

“Giờ Đại Ngụy đều coi ngươi như kẻ c.h.ế.t , ngươi còn tiền ở ?”

Chợt Sắc Nhĩ bật , liếc y một cái đầy giễu cợt. “Cũng khá bản lĩnh.”

“Nói đùa, làm gì tiền. Là điện hạ của chúng nhiều tiền chứ.”

“Nghe vị tiểu Thái t.ử g.i.ế.c ngươi , ngươi còn thể từ tiền ?” Chợt Sắc Nhĩ mỉa mai thêm một câu.

“Ai, đòi tiền, là ngài đòi tiền đấy. Ngài bản lĩnh đ.á.n.h hạ chín quận phía tây Ngụy, phá hai cửa ải Ngọc Hành Nam Sơn, sắp đ.á.n.h đến chân núi Lang Gia, tiền cho , bao nhiêu cũng lấy thôi.”

Sở Hiết lời trong lời ngoài đều là khen ngợi, rõ ràng vị hồ ly da đỏ mặt vốn giảo hoạt trơn miệng, nhưng vẫn cố làm gã vui vẻ đôi chút cho dễ chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-36.html.]

Mỹ nhân môi hồng răng trắng, tinh tế ăn hai miếng bánh, vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ qua khóe môi .

Y bỗng thấy cổ họng khô rát.

“Ta bỏ thuốc, ngươi cứ ăn thêm .”

Chợt Sắc Nhĩ sai dâng thêm chút thức ăn cùng sữa dê, nhưng Sở Hiết mùi tanh liền nhíu mày, vội vàng dịch xa ba thước.

Đành bảo dọn xuống, cho khắp châu phủ tìm .

Doanh trại dựng tạm liền trở nên nhộn nhịp, lính tráng nửa bước cũng chẳng dám nghỉ.

Đây nào sứ giả quốc gia bại trận đến cầu hòa, rõ ràng là đến cả tổ tông cũng nghênh đón.

“Ta cần tiền.”

Chợt Sắc Nhĩ sai mang lên một bầu rượu, “Ta bộ lãnh thổ Đại Ngụy.”

“Cơm ăn từng miếng một. Ngài xem tình thế mắt ……”

“Sở đại nhân là trời cao cũng chẳng ngăn nổi ư. Giờ đúng là thời cơ hiếm , Đại Ngụy nội loạn, tiểu Thái t.ử mắt thấy ngai vàng giữ nổi, mượn tay để diệt Bắc Cảnh chư hầu, chấm dứt cục diện cát cứ suốt bốn, năm chục năm nay của Đại Ngụy…… Ngươi xem, ai cũng ăn cơm từng miếng, tin sẽ c.h.ế.t đói .”

Sở Hiết ho nhẹ một tiếng: “Ngài cũng lý.”

Chợt Sắc Nhĩ hiếm khi cảm thấy chiếm thế chủ động Sở Hiết, tâm tình vô cùng sảng khoái: “Nói cho cùng, ngươi ở kinh thành cũng chẳng sống nổi nữa, còn lo chuyện Đại Ngụy làm gì. Ta sớm , ở trướng Tô Minh An ngươi chẳng bao giờ việc . Giờ Đại Ngụy nhà cao cửa rộng đang nghiêng ngả, ngươi chi bằng……”

Trong tay gã cầm chén đồng, đặt mạnh xuống bàn, “đinh” một tiếng thanh thúy: “Cùng về Bắc Hung .”

“Ta quen sống ở Đại Ngụy ……”

“Không , ngươi thích quận nào của Đại Ngụy, sẽ đ.á.n.h cho ngươi .”

Chợt Sắc Nhĩ lạnh một tiếng.

Lời thật sự còn cách nào để tiếp .

Trán Sở Hiết khẽ rịn mồ hôi mỏng, sắc trời bên ngoài mỗi lúc một sáng, lo rằng chỉ cần sai nửa câu, Chợt Sắc Nhĩ sẽ lập tức nhổ trại về phương Bắc. Y chỉ thể lui một bước: “Chuyện , chúng để hãy bàn.”

“Điện hạ cũng , hai mươi ba năm từng Hồ từ phía tây kéo sang đông, thẳng đến tận kinh thành. Khi Đại Ngụy nội loạn, ba tộc cùng tiến, quấy nhiễu suýt nữa khiến nước mất nhà tan.”

Còn chẳng là loạn Vĩnh An đó .

Khi , hoàng đế và Thái t.ử Đại Ngụy đều c.h.é.m đầu, thật là t.h.ả.m hại vô cùng.

“Ngươi gì, ám chỉ Bắc Hung cũng sẽ trả thù diệt quốc như Nguyệt Thị ?” Chợt Sắc Nhĩ khẽ hừ mũi, “Đó là Nguyệt Thị bản lĩnh, làm so với chúng . Nói nữa, các ngươi Đại Ngụy chẳng câu: Không hang cọp bắt cọp con, Sở đại nhân chẳng lẽ hiểu?”

“Ai, Tả Hiền vương đ.á.n.h ở Tây Cảnh thuận lợi, nhưng chẳng lẽ cho rằng binh Đại Ngụy chúng đều yếu ớt như hoa trong giàn . Đó là Tô Minh An mượn tay ngài để g.i.ế.c Ninh Viễn Vương, ngài mới tay, bằng đ.á.n.h thuận lợi đến ……”

Chợt Sắc Nhĩ ngu, chậm rãi : “Thế ngươi nghĩ, Tô Minh An khi cũng mượn tay , g.i.ế.c cả Hứa gia? Thịt đưa đến tận miệng, ăn thì thật với .”

“Sau loạn Vĩnh An, Hung Nô chia làm hai, đến hơn hai mươi năm, mãi năm ngoái mới thống nhất. Ngài hiện chỉ là Tả Hiền vương, gấp gáp lập công, điều đó Thiền Vu Bắc Hung thể hiểu . Đại Ngụy một hai tháng là thể đ.á.n.h hạ, lão Thiền Vu tuổi cao, nếu đầu xảy biến cố……”

“Ta thể đ.á.n.h hạ Đại Ngụy, còn sợ gì mấy chuyện nhỏ ở Bắc Hung.”

“Sợ là sợ trong tay binh đều hao hết, phía còn làm càn. Kết quả là chỉ giúp khác làm áo cưới, thành danh tiếng vang dội sử xanh, mà bản thì thành trò , buồn buồn ?”

Sở Hiết nheo nheo mắt, giọng chẳng hề gấp gáp: “Ta quen những chuyện như thế , gạt ngươi . Giang Yến Trì thể lên làm Thái tử, cũng là nhờ những thủ đoạn như mà thành. Tả Hiền Vương một mảnh trung tâm sắt son, e rằng từng thấy qua mấy trò âm hiểm như thế. Hãy hoãn , lấy công lao hiện tại, về Bắc Hung yên ngôi vị hoàng đế của ngươi, đừng để chính rơi đầu nữa.”

“Thật cùng Trường Minh quân động đao thương, kết quả , ngươi nghĩ thật ? Dẫu thể đ.á.n.h tới kinh thành, g.i.ế.c sạch hoàng tộc, cuối cùng vẫn sẽ tân hoàng đế khác xuất hiện. Cái khó thật sự, căn bản trong kinh, mà là binh lính nơi biên cảnh. Đại Ngụy nghỉ ngơi dưỡng sức hơn hai mươi năm, ngươi thật vì nội chính hỗn loạn mà chọc đám hùng binh sớm rục rịch ?”

Chợt Sắc Nhĩ nhếch khóe miệng, song trong mắt chẳng ý .

lời Sở Hiết , quả thật chính là điều gã mấy ngày nay vẫn suy nghĩ.

“Ngài cũng năm đó chiến mã cuối cùng chứ?” Sở Hiết thần sắc , sâu kín : “Cũng đưa cho Đại Ngụy, mà là cho chính ngài Sát Mộc Gia. Hắn khi bỏ bốn trăm vạn bạc mua từ tay , so với Hứa Ấp đến sớm một đêm. Kỳ thật, vụ làm ăn ngươi là kẻ thua, còn thì chẳng mất gì. Còn chúng Đại Ngụy giàu , xem, e là dân du mục các ngươi mới thật sự đông đúc và phú mạnh.”

Khóe môi y mang theo nụ nhạt, đủ khiến khác hận đến nghiến răng.

Sở Hiết từ trong lòng lấy một tín vật, quả nhiên là ngọc bội tùy của gã, điêu khắc tinh xảo.

“Ta lừa ngươi . Nếu tình thế mắt như lửa cháy đến chân, cũng chẳng dám bán lão chủ nhân của .”

“Ngươi tự cân nhắc , mười mấy năm nay, rốt cuộc ôm tâm tư gì.”

Chợt Sắc Nhĩ đột nhiên phắt dậy, suýt nữa hất tung cả mâm thức ăn mặt, bàn tay siết chặt, cố nhịn quăng cả bàn, chỉ nện một quyền thật mạnh xuống mặt bàn: “Được lắm! Ngươi đúng là đồ Ngụy gian trá! Dám hai mặt tính kế cả hoàng tộc Bắc Hung !”

Thở hổn hển một hồi, gã thở dài, dằn cơn giận xuống, dường như đang tự hỏi điều gì.

“Sở Hiết, ngươi tưởng vài ba câu thể dọa ! Giờ binh đến thành, cho dù , ít cũng đ.á.n.h một trận mới rút! Chỉ bằng cái miệng của ngươi, lừa gạt dễ thế ! Nếu đánh, cũng , bảo Hứa Thuần Mục cầm đao thật kiếm thật đây mà đấu! Ta xem cái gọi là Trường Minh quân xương cốt cứng cáp đến mức nào!”

Sở Hiết mặt ngưng , cầm miếng bánh cuối cùng lên, chậm rãi ăn một miếng nhỏ, môi khẽ mím, nhấm nuốt xuống. Cổ y thon dài, hầu kết khẽ động, động tác tinh tế đến mức lạ thường.

“Được, thì đánh.”

Y như chẳng mảy may hoảng loạn, bộ dáng đầy tự tin Trường Minh quân: “Chỉ mong hai bên thế lực ngang , thể đều lùi một bước.”

Những lời rõ ràng mang ý khác.

Nếu thật sự động đao thật kiếm thật, vạn nhất binh Bắc Hung thất thế, đến khi đó cầu hòa e rằng muộn, chẳng còn do định đoạt.

Có lẽ ưu thế trong tay cũng sẽ mất sạch.

Thật khôn khéo, rõ ràng là đang uy hiếp.

“Tô Minh An lão cáo già , quả thật dạy dỗ một con tiểu hồ ly như ngươi. Chỉ là hiểu, ngươi thông minh đến thế, chịu để lợi dụng? Còn dám uy h.i.ế.p ? Ta cho ngươi , hôm nay cho dù là lão già Hứa Ấp ——”

Chợt Sắc Nhĩ chuyển lời, đột nhiên sải bước đến mặt Sở Hiết, một chân đạp lên bàn, tay quét mạnh làm ly chén rơi xuống, loảng xoảng một trận dọa .

Sở Hiết ngờ tới chiêu , như kinh sợ, nghẹn khí mà khẽ ho khan mấy tiếng.

Không tỏ yếu thế, y che miệng , song dường như chút kiệt lực, tay vẫn chống lên tấm nỉ lông dê bàn, nghẹn đến đỏ cả vành tai.

“Ngươi…”

Chợt Sắc Nhĩ bỗng im bặt, liền xổm xuống, một tay đỡ lấy y, giọng bỗng dịu hẳn: “Ngươi ?”

 

 

Loading...