Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:59:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Từ đêm qua suýt nữa nhân thiết sụp đổ, sáng sớm tinh mơ Sở Hiết làm một giấc mộng kinh hồn táng đảm.

Y mơ thấy trong cơn mưa thu mịt mờ, đôi tay trói, áp giải lên pháp trường. Dưới đài là biển đen nghịt. Giang Yến Trì cao khán đài xa, ánh mắt lạnh lẽo xuống.

“Hành hình.”

Sở Hiết thấy bên cạnh giơ lên một lưỡi d.a.o nhỏ sắc bén, mũi d.a.o đ.â.m thẳng ngực, m.á.u tươi phun trào.

Lăng trì.

Máu ào ạt chảy xuống, y quỳ rạp mặt đất, thấy từ đỉnh đầu truyền đến thanh âm lạnh băng của Giang Yến Trì.

“Đau .”

“Ta ngươi từng chút từng chút, chậm rãi mà c.h.ế.t.”

Choàng tỉnh, mặt trời lên cao. Sở Hiết phát giác cả ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển từng nặng nề.

Gió lùa phòng thổi qua cẳng chân trần, mang đến một trận lạnh buốt. Y co chân trong chăn mỏng, gọi Đào Li tiến hầu hạ lau .

“Nha, đại nhân toát nhiều mồ hôi như , thấy khó chịu? Nô tỳ giúp ngài đổi một t.h.u.ố.c nhé?”

Sở Hiết chống đầu nghỉ ngơi thật lâu.

“Gọi quản sự tới.”

Thanh âm của y lộ rõ mỏi mệt: “Bên Hình Bộ, vẫn động tĩnh .”

“Chưa . Bất quá chắc là sắp , đêm qua Vinh Quốc Công phủ chút rối loạn, tám phần là lục soát cái gì.”

“Ừ.”

Mặc kệ Đào Li cầm khăn ướt vén tay áo lau cánh tay cho , Sở Hiết chút tinh thần mà gục đầu, hỏi: “Đoạn Sắt bên khỏe .”

“Rất , theo tin mới nhất gửi về thì gần đây nàng khai khẩn thêm một mảnh đất hoang, trồng ít trái cây. Còn hỏi gửi cho ngài ít… Ách, nhưng xem ăn ngon cho lắm.”

“Thôi khỏi, gửi tới cũng chỉ bốc mùi. Ngươi thư cho nàng, bảo tám ngày đưa tín vật thông qua t.ử Hứa gia nhập Đông Cung. Chỗ gặp mặt cần chọn trong kinh thành, để tránh bắt nhược điểm… Về thế nào thì cũng quản , giao cho Giang Yến Trì lo .”

Đào Li xong, khúc khích : “Đại nhân đây là cáo lão hồi hương , quản nữa.”

Quản sự thì sắc mặt ngưng trọng.

Chu đại nhân nhiều nhắc, thể của đại nhân giờ chỉ là cung nỏ hết đà. Gần đây liên tục gặp biến cố, e là ngày chẳng còn bao lâu.

Đào Li thì hiểu rõ tình trạng , vẫn hồn nhiên: “Đại nhân nếu về quê, xin mang theo Đào Li cùng . Đào Li ở kinh thành cũng chán ngán , chẳng gì thú vị.”

Sở Hiết mơ mơ hồ hồ ứng một tiếng, khi t.h.u.ố.c xong liền mệt mỏi đến cực điểm, trở ngủ .

Bốn ngày chớp mắt trôi qua. Đảo mắt đến ngày chuyện Vinh Quốc Công phủ bại lộ.

Một ngày cung yến, Đại Lý Tự khanh trình lên tiến triển của vụ án độc sát Đông Cung —— mũi nhọn trực chỉ Vinh Quốc Công phủ. Nghe trong phủ tra loại độc giống hệt với độc bỏ thức ăn của Đông Cung.

Chứng cứ vô cùng xác thực, động tĩnh cực lớn.

Hình Bộ làm việc như sấm rền gió cuốn. Một nhà tám khẩu của Vinh Quốc Công phủ tông tộc dòng chính đều bỏ ngục đợi thẩm. Những còn giam lỏng trong phủ.

Ngủ đông nửa tháng, đến chiều hôm đó Sở Hiết chậm rãi xuất hiện, như cũ trở thành tiêu điểm cả triều văn võ. Ai nấy đều suy đoán tiếp tục là trò quỷ kế của y .

Sáng nay, vị cháu đích tôn duy nhất của Vinh Quốc Công gia từ Hình Bộ chuyển giao đến Chiêu Ngục, chắc chắn sẽ chịu đủ khổ hình.

Sở Hiết vẫn là dáng vẻ lười nhác thường ngày. Nửa tháng qua đủ loại tin đồn, phần nhiều truyền rằng y từng Thái t.ử đ.á.n.h suýt c.h.ế.t trong ngục Chiêu, giờ xem tám phần là giả.

Xem y giờ dương dương đắc ý, nơi nào giống trọng thương.

Hứa Thuần Mục ở hàng thứ hai bên trái, bên là thái phó Tô Minh An. Sở Hiết thì ở hàng đầu bên trái, một ghế.

Phó tướng theo Hứa Thuần Mục mới kinh, hiện giờ phía , nghiêng mắt vị mà nửa năm nay triều đình ngớt đàm luận.

Quả thật là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Đây là đầu thấy nam t.ử còn hơn cả tiểu hầu gia nhà .

Một đại mỹ nhân gầy yếu như thế thể bò lên vị trí cao thế ?

Phó tướng đang thầm đoán thì bỗng thấy ngón tay út của tiểu hầu gia vương một vệt son đỏ.

Cả lập tức .

“Tiểu hầu gia, tay ngài…”

Bị ngoài thấy chẳng sẽ thành trò . Vậy mà Hứa Thuần Mục làm như chẳng hề để tâm.

Có nữ nhân.

Phó tướng đ.ấ.m một cái xuống đùi, trong lòng chắc mẩm: tiểu hầu gia nhà nhất định cô nương ái mộ ở kinh thành!

Thứ trò chơi ngoài mấy cô nương hoa liễu thích bày trò quyến rũ thì còn ai làm .

Tiểu hầu gia ở Bắc Cảnh mắt cao hơn đỉnh, chẳng ai lọt mắt. Vậy mà mới lên kinh một thời gian ngắn nữ nhân lừa gạt!

Hắn buồn bực uống một chén rượu cho hạ hỏa.

Thái t.ử điện hạ vắng họp, tới Hình Bộ coi chừng Vinh Quốc Công phủ. Không , Thái t.ử dường như vô cùng chắc chắn rằng vụ ám hại Đông Cung tuyệt đối do Trần thị làm, vốn còn bảo . Nào ngờ chứng cứ hết sức xác thực.

Hôm nay tiến đến thẩm, cũng là để thể làm rõ trong quá trình thẩm vấn, phòng khi kẻ gian trá đem vô tội oan c.h.ế.t.

Sở Hiết vị trí trống , khóe mắt lướt qua chính diện Tô Thái phó.

Thái phó nâng một ly rượu mạnh, uống một cạn sạch, hướng y gật nhẹ đầu, khó mà nhận .

Rất .

Đá tảng trong lòng Sở Hiết rơi xuống.

Tô Minh An - thái phó qua bốn triều, từng giữ chức tể phụ. Ông từng đảm nhiệm đến hai đế sư.

Ông gật đầu, án t.ử Giang Yến Trì cho dù cũng thể xoay chuyển nổi.

Yến hội quá nửa, quả nhiên thấy Thái t.ử mang theo vài phần khó chịu bước , liền uống liền hai chén rượu hoa quế để áp lửa, ánh mắt liếc về phía Sở Hiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-24.html.]

“Sở đại nhân thật hứng thú.”

Sở Hiết đoán Thái t.ử bảo hộ Vinh Quốc Công phủ, giống như giữ Lại Bộ Thượng thư Tiết thị.

Thái t.ử rõ ràng, độc d.ư.ợ.c chính là Sở Hiết hạ.

y bản lĩnh thoát tội sạch sẽ, ngược còn giá họa cho Vinh Quốc Công phủ —— nghĩ , khi Sở Hiết Chiêu Ngục, Vinh Quốc Công phủ từng mặt bảo lãnh cho y.

Vậy mà chẳng kể tình nghĩa, trở tay liền c.ắ.n ngược như ch.ó dữ.

Loại như , thể dung thứ.

Còn kịp thêm, đem chứng cứ thẩm vấn mới của vụ Vinh Quốc Công phủ độc hại Đông Cung trình lên.

Sở Hiết thuộc lòng kịch bản, đây chính là quản sự của Vinh Quốc Công phủ nhận tội, tự khai báo để lĩnh hình phạt. Giang Yến Trì xem tấu chương, sắc mặt ngày càng đen.

Ánh mắt quét qua, như móc sắt lướt qua da thịt Sở Hiết.

Một khúc vũ dứt, Tiết Thượng thư cất giọng trầm , lời như nhắm thẳng Sở Hiết: “Ngũ mã phanh thây? Hình Bộ xử án qua loa , nhưng hình phạt quá mức tàn khốc. Chi bằng sửa thành lưu đày, còn tộc……”

Sở Hiết lạnh giọng bác bỏ: “Độc hại Đông Cung, mưu hại trọng thần, c.h.ế.t hết tội.”

Giang Yến Trì siết chặt tay, móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay.

Độc hại Đông Cung là ai?

Mưu hại trọng thần là ai?

Ngươi chẳng lẽ trong lòng !

Chưa kịp đợi Thái t.ử mở miệng, bên đối diện Hứa tiểu hầu gia lên: “Như ! Bốn ngày xét xử qua loa, thật sự . Việc liên lụy đến trăm năm danh tộc quốc công phủ, thể vội vã c.h.é.m đầu như thế……”

“Chỉ cần mạng, tước tước vị. Đã là khoan hồng đến cực điểm.”

Sở Hiết khẽ nâng mí mắt, ánh sáng lạnh lóe lên: “Như thế nào, Hứa tiểu hầu gia cho rằng tội hành thích vua đều thể nhắm mắt cho qua? Hay là, trong mắt ngài, hành thích vua vốn chẳng trọng tội.”

Câu cuối mang ý châm biếm quá rõ ràng.

Ai mà Hứa gia công cao lấn chủ, luôn khiến triều đình kiêng kị.

Hứa Thuần Mục sắc mặt trắng bệch, còn kịp đáp lời thì bên cạnh một vị tướng quân theo Hứa gia nhiều năm bỗng dậy, chỉ thẳng Sở Hiết: “Ngươi dám lời như ! Chúng m.á.u xương chiến trường, c.h.é.m đầu đổ m.á.u đều là vì xã tắc! Nghĩa khí trung can như thế, thể để một kẻ từng bước khỏi kinh thành như ngươi hiểu nổi!”

Từng chữ leng keng, cả điện lập tức tĩnh lặng.

Sở Hiết nâng tách nhỏ, nhấp một ngụm, thong thả đặt xuống, ngón út khẽ đỡ đáy chén, phát nửa điểm thanh âm.

Phong thái điềm tĩnh, ung dung, cùng sự thô lỗ xúc động của võ tướng tạo thành đối lập rõ rệt.

“Tướng quân nhiều năm chinh chiến, cực khổ công lao.”

“Chỉ e rằng vì ở biên cảnh lâu ngày, xa cách triều đình, dần dà quên quy củ kinh thành…… Hành thích vua nếu nghiêm trị để răn đe, tương lai điện hạ đăng cơ, dám đem hàng vạn binh quyền giao cho loại trung can nghĩa đảm như tướng quân đây?”

Một phen lời lẽ, võ tướng lập tức dẫn xoay vòng. Trái Hứa Thuần Mục thì càng thêm tỉnh táo.

Hắn lập tức phản bác: “La tướng quân ý kẻ hành thích vua nên xử tử, mà là tội thể phán bừa! Vinh Quốc Công phủ quả thực lục soát độc dược, nhưng chứng cứ hiển nhiên đủ, chưởng ấn thể vội vã xử t.ử Vinh Quốc Công!”

“Chẳng lẽ tự chuốc họa, cậy là trăm năm quốc công phủ, nâng đỡ chất nhi đăng cơ làm hoàng đế? Ý đồ tày đình, c.h.ế.t cũng đáng, tội nên chém.”

“Kia thì giam cầm! Chung giam cầm, ——”

“Lạch cạch.”

Chiếc ly trong tay Sở Hiết rơi xuống, như cạn sạch kiên nhẫn, thanh âm chẳng còn chút giả bộ khách khí.

“Án t.ử định, tiểu hầu gia.”

Ánh mắt rõ ràng mang theo cảnh cáo, quỷ quyệt như rắn độc leo quấn, lộ nanh vuốt.

Sao thế .

Hứa Thuần Mục gương mặt lãnh khốc tuyệt tình của Sở Hiết, nhớ đến mấy ngày y còn tỉ mỉ mang một chậu hoa đến cho , loáng thoáng thấy cực kỳ khó chịu.

Nhìn ánh mắt đối phương, Hứa Thuần Mục cúi xuống, hạ giọng: “A Hiết, ngươi …… Ngươi như thế……”

“Kêu Sở đại nhân.”

Sở Hiết chậm rãi dậy.

Một bữa cung yến náo loạn, chẳng còn bình yên.

Mà nguyên nhân, chỉ bởi vì Sở Hiết.

y, nơi đó khói mù ngút trời.

Giang Yến Trì ánh mắt u ám, thấy ôm quyền hành lễ: “Điện hạ, ngài cho rằng nên phán quyết thế nào.”

Lời qua cung kính, nhưng hàn quang trong mắt và khóe môi nhếch lên tràn ngập khiêu khích.

Như thể cảnh cáo Giang Yến Trì ——

Ta c.h.ế.t trong Chiêu Ngục, thì nhất định sẽ bẻ gãy từng cánh tay ngươi, kéo ngươi khỏi ngôi vị hoàng đế, khiến ngươi vĩnh viễn siêu sinh.

Nghe một màn tranh chấp , Thái t.ử chỉ thấy n.g.ự.c như đè ép, lửa giận như bùng cháy trong gió.

Tay siết chặt tấu chương, gần như vò nát, mà cơn phẫn nộ sinh cảm giác bất lực mãnh liệt.

Đang phản bác, ánh mắt bỗng dừng bàn tay ôm quyền hành lễ .

Tay trái giấu ống tay áo, ngón út quấn một lớp vải bố trắng, như thương.

Lời sắp thốt nghẹn nơi cổ.

Ánh mắt từ tay lên , thấy Sở Hiết làm liều, tim Giang Yến Trì khựng trong khoảnh khắc.

Sắc mặt thoắt trắng thoắt xanh.

---

Tác giả lời : Chương tối mai 11 giờ, sẽ càng nhiều thêm một chút, hoặc thể canh ba ~!

Ta sẽ nhanh, các bảo bối đừng thúc giục, đang gấp rút đây ô ô ô ô ~

 

 

Loading...