Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 115 Ngoại truyện 6 - END
Cập nhật lúc: 2026-03-20 09:01:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Bóng đêm dần dần dày đặc. Hứa Thuần Mục ngoài cửa cung cấm, chờ đến thời khắc cuối cùng mới phép trong. Hắn dừng hồi lâu, tuyết bắt đầu rơi, lặng lẽ đọng xuống mặt đường lát đá xám như than chì.
Vừa đến Thanh Loan điện, liền các cung nhân dẫn đến phòng bếp nhỏ.
Tiểu Thái t.ử Giang Diệp vất vả lắm mới nặn xong mấy viên bột, lúc đang hết sức cẩn thận mà lăn tròn từng viên bánh.
Trên lông mi và chóp mũi đều dính đầy bột mì, tay áo xắn cao, cánh tay nhỏ trắng nõn như ngó sen chậm rãi lắc qua lắc , trông vô cùng đáng yêu.
Đôi mắt nghiêm nghị của Hứa Thuần Mục cũng vì thế mà dần dịu .
Gần đây, Giang Yến Trì đang dốc sức lật vụ án cũ của Thẩm gia năm xưa, triều đình vì thế mà tranh chấp ngừng. Từ lúc nhập kinh nửa tháng , bên tai Hứa Thuần Mục một ngày yên tĩnh.
Người ngoài vẫn mối quan hệ thật sự giữa và Sở Hiết.
Chỉ cho rằng vị hoàng đế hoàng hậu mê hoặc đến mất hồn, đến cả thể diện tổ tông cũng chẳng màng giữ nữa.
Hoàng đế gánh vác ít áp lực, song ngày nào cũng tươi vui vẻ. Còn Hứa Thuần Mục thì khác, vốn da mặt mỏng, cố chấp, giỏi che giấu tâm tư. Vì chuyện mà bảo vệ hoàng hậu, chẳng ít chịu ánh mắt lạnh lùng từ khắp nơi.
Người khiến thấy khó xử nhất chính là bạn cũ Kỳ Tuế, Tông chính đại thần.
Cũng may Triệu Huyên giữ thế trung lập, nhờ vẫn còn chỗ dung nơi kinh thành .
Về chuyện của Sở Hiết, Hứa Ấp từng ngàn dặn dò, vạn cảnh báo Trấn Quốc Hầu phủ tuyệt đối dễ dàng tỏ thái độ. Hứa Thuần Mục vẫn tin, đúng là đúng, sai là sai.
Hứa Ấp khuyên mãi cũng lay chuyển .
Giờ đây, bàn tay nhỏ bé của Giang Diệp đang xoa nắn từng viên bánh trôi, nỗi bực dọc trong lòng cũng tan dần. Hắn tới bên tiểu Thái tử, cầm một viên bánh tròn dính bột hỏi: “Cái ngươi làm cho ai thế?”
“Cho đó.” Giang Diệp mím môi , giọng như khoe chiến tích: “Chỉ bỏ một chút đường thôi. Cái là cho cha, cái là cho tổ mẫu, còn cái làm, là cho phụ hoàng.”
Hứa Thuần Mục khom lưng ôm tiểu Thái t.ử lên, bé trong lòng nắn vo viên, nhẹ nhàng lau bột mặt , hỏi: “Ngươi còn nhớ ăn ngọt ?”
“Là cha nhớ kỹ đó. Cậu thích gì, thích gì, cha đều rõ.” Giang Diệp nắn xong một viên liền bỏ khay, đếm từng cái một, níu tay áo Hứa Thuần Mục, để mấy dấu tay nhỏ trắng xóa: “Giờ làm cho phụ hoàng nhé, thích ngọt lắm, niết mười cái , thêm mấy muỗng đường.”
Nói nhóc ngẩng lên, đôi mắt đầy nghi hoặc .
Hứa Thuần Mục chỉ đành lắc đầu.
thật, vốn là tướng quân nơi sa trường, đ.á.n.h thắng đó, khiến quân địch kinh hồn bạt vía, mấy chuyện trong bếp thế , mà nhớ nổi.
Giang Diệp bĩu môi, ngẫm nghĩ một hồi lâu, nhỏ: “Nếu , hỏi cha thì hơn.”
“Cậu chờ ở đây nhé, về ngay.”
Cậu nhóc vỗ vỗ tay dính bột mì, chẳng may hít , ho khan vài tiếng nhanh như chớp chạy khỏi phòng bếp nhỏ.
Trong tẩm điện, cửa sổ khép chặt, một luồng gió len . Từ xa vọng tiếng các cung nữ chơi tuyết đêm, xen lẫn tiếng pháo hoa nổ rộn ràng.
“Chờ tuyết tạnh, cùng dùng bữa tối nhé…”
“Không vội, Diệp nhi còn xong .”
Pháo hoa ngoài xa lóe sáng, chiếu lên gian phòng tối đen, phản chiếu dáng mềm mại tấm màn lụa.
Sở Hiết thở dốc, bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy cánh tay : “Chậm… chậm một chút…”
Cổ trắng ngần như cổ hạc khẽ nghiêng, thỉnh thoảng kiên nhẫn mà lắc qua lắc . Giang Yến Trì cúi xuống, hôn lên giữa hàng mày khẽ nhíu của y, kéo hai chân y mở thêm một chút, để ý đến lời van cầu khe khẽ .
Giang Yến Trì tối nay lạ, tựa hồ bất an hơn khi.
Ngay cả lời cũng ít nhiều.
“Giang… Giang Yến Trì…” giọng Sở Hiết khẽ run, mang theo chút nghẹn ngào.
Những , mỗi khi y gọi như , dù Giang Yến Trì thoả mãn, vẫn sẽ kiềm chế mà dừng . hôm nay chẳng hiểu vì , tiếng gọi dường như chỉ càng khiến thêm rối loạn, như ngọn lửa bén dầu, khiến gần như chịu nổi.
Tiếng rên khẽ của Sở Hiết dần dần lấn át.
Nhịp thở dồn dập xen lẫn trong tĩnh lặng của đêm tuyết.
Sau mấy điên cuồng, vẫn chịu dừng .
Hơi thở của Sở Hiết mang theo âm điệu khàn khàn, giọng mũi vướng chút buồn nặng, mắt ửng đỏ. Y c.ắ.n môi, thở dốc: “Ngươi… ngươi thật là…”
“Làm ?”
Giang Yến Trì khẽ , tiếng khàn trầm mang chút ý trêu chọc. Hắn cúi đầu hôn lên khoé mắt ướt át của y, nhẹ giọng : “Không ngươi bảo, dối là sai lầm lớn ?”
“Ngươi lừa bao nhiêu , tổng cũng nên cho tính một .”
Câu rõ ràng là ông gà, bà vịt.
Đầu ngón tay trắng muốt của Sở Hiết bóp chặt cánh tay , vô thức để vài vệt đỏ.
Rõ ràng Giang Yến Trì chỉ đang làm càn một hồi, tiện miệng tìm cớ. Sở Hiết lờ mờ nhận , định tỏ chút giận dỗi, nhưng hiện giờ thể giam hãm, ánh mắt dù trừng cũng chỉ càng khiến đối diện thấy quyến rũ hơn.
Trong cổ họng khô nóng như lửa thiêu.
Lần , Giang Yến Trì rõ ràng còn dữ dội hơn .
Đôi mắt Sở Hiết chỉ đỏ lên, mà còn phủ một lớp sương mỏng trong suốt. Y hiếm hoi mấy lời yếu ớt: “Ngươi… ngươi dừng… Buổi tối… buổi tối còn …”
Hắn dịu dàng dùng lòng bàn tay vuốt qua khoé mắt y, thấy y thực sự thở nổi, mới chịu tạm dừng một chút.
Người như mới lấy thở, liên tục hít sâu mấy , giọng đứt quãng: “Ngươi… ngươi hôm nay rốt cuộc làm …”
Lời còn dứt, Giang Yến Trì cúi xuống, khiến y chẳng thể nổi thêm câu nào.
Thịch, thịch, thịch.
Tiếng đập cửa vang lên, kèm theo giọng Tiểu Hỉ T.ử hốt hoảng: “Điện hạ! Điện hạ!”
Tiếng Sở Hiết lập tức nghẹn .
Giang Yến Trì vẫn dừng, khiến y sợ hoảng.
Là Giang Diệp trở về.
Sở Hiết cố nén phát tiếng, kinh ngạc xô đẩy .
May mà Tiểu Hỉ T.ử kịp thời chặn tiểu điện hạ sắp mở cửa bước : “Điện hạ, bệ hạ cùng nương nương ở trong điện. Hai Nghị Chính điện, một lát mới về. Điện hạ qua thiên điện nghỉ ạ.”
“… nhưng quên mất, nhân bánh trôi của phụ hoàng thêm mấy muỗng đường cơ…” Giang Diệp sốt ruột, “Ta tìm cha, Nghị Chính điện cũng xa, cho cùng .”
“Bệ hạ cùng nương nương đang việc trọng yếu, khẩu vị của bệ hạ nô tài đều rõ. Hay là, nô tài cùng điện hạ xem trong phòng bếp nhỏ?”
Giang Diệp cuối cùng cũng dỗ , tiếng bước chân dần xa.
Sau một hồi nín nhịn, Sở Hiết mới thể mở miệng, giọng đầy tức giận mà yếu ớt: “Ngươi… ngươi rốt cuộc làm thế … Ngươi điên …”
“A Hiết.” Giang Yến Trì khẽ gọi, dịu dàng hôn lên môi y, đáp lời, như chỉ cầu điều gì đó.
“Tối nay… tối nay là đêm giao thừa… Thuần Mục cũng tới, còn cả mẫu ngươi. Giang… Giang Yến Trì, lát nữa còn … còn ăn cơm đoàn viên…”
Sở Hiết kiệt sức, giãy giụa yếu ớt: “Ngươi… ngươi dù … cũng… cũng…”
Y chỉ cảm thấy hôm nay Giang Yến Trì thật sự khác lạ.
Chẳng lẽ triều chuyện khiến phiền lòng?
Đến khi thứ cuối cùng cũng dừng , Sở Hiết cảm thấy chẳng còn chút sức lực nào, cố gắng lắm mới ngất .
Giang Yến Trì vẫn ôm chặt y, siết rời.
“Đêm giao thừa… ngày đoàn viên .”
Hàng mi Sở Hiết khẽ run, đôi mắt đột nhiên mở to.
“Là ngày giỗ của ngươi.”
Một giọt nước mắt nóng rơi lặng lẽ xuống cổ y. Giọng Giang Yến Trì khàn khàn, đầy bất an: “Ngày đó, tuyết cũng rơi lớn thế . Đêm … chẳng lấy một vì .”
Sở Hiết đêm đen tĩnh lặng ngoài cửa sổ, như hiểu điều gì, khẽ vòng tay ôm lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-115-ngoai-truyen-6-end.html.]
“Ta sẽ vì Thẩm gia mà lật bản án. A Hiết, chuyện đều sẽ làm cho ngươi. Ta sẽ phạm sai lầm thêm nào nữa. Lần , nhất định sẽ cứu ngươi.”
Từ khi hai sống đến nay, Giang Yến Trì từng chủ động nhắc đến chuyện khi c.h.ế.t kiếp , rằng sống tiếp thế nào.
chỉ qua những lời , Sở Hiết mơ hồ đoán đôi phần.
“Kiếp , khi c.h.ế.t… ngươi vì Thẩm gia mà lật bản án?” Sở Hiết kinh ngạc, “Ngươi… làm mà…”
Chẳng lẽ giờ phút , trong lòng vẫn còn đang nghĩ đến chuyện lật bản án của Thẩm gia.
Việc liên quan đến bí mật khi tiên đế đăng cơ, chạm đến mặt mũi hai đời tổ hoàng đế cùng uy nghiêm của hoàng thất. Hy sinh một Thẩm gia, mới giữ vững ngai vàng. Nay khơi án cũ, há chẳng việc khó như dời non, tất sẽ đời chê trách là bất trung bất nghĩa, trở thành kẻ ngàn chỉ trích.
Người c.h.ế.t , vì còn khơi bản án.
Sở Hiết chỉ khẽ nâng tay, nhẹ nhàng xoa đầu Giang Yến Trì, hỏi thêm, chất vấn.
Y im lặng thật lâu, chịu đựng cơn buồn ngủ nặng trĩu cùng đau nhức khắp như tháo rời, khàn giọng : “A Dư.”
“Đêm giao thừa, là ngày đoàn viên.”
Giang Diệp tự bưng bát bánh trôi còn nóng hổi, nhón chân vượt qua ngạch cửa son cao, hớn hở gọi: “Cha! Cha ơi!”
Nền tuyết trơn trượt, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Chỉ thấy Sở Hiết áo mới, khoác tấm áo nhung trắng dày, cổ áo quấn kín.
Cha sợ lạnh, chắc thấy đêm nay tuyết gió rét buốt. Giang Diệp vội dâng bát bánh trôi lên cho cha, hiểu cha chẳng mỉm , chỉ yên án, hình nhúc nhích. Vẫn là phụ hoàng cẩn thận đón lấy, múc một viên, thổi thổi cho nguội mới đưa đến mặt cha.
Không hoa mắt , Giang Diệp cảm thấy khóe mắt và chóp mũi cha đều đỏ.
Sắc mặt cha cũng tiều tụy hơn nãy.
Quả thật là đêm nay lạnh quá.
Không bao lâu, bàn bày đầy món nóng hổi. Cậu và tổ mẫu cũng đến. Phụ hoàng chỉ lo che chở cho cha, còn sai lót cả bàn ghế bằng lông cáo, sợ cha lạnh.
Xem lời Kỳ thúc thúc cũng chẳng sai, thiên hạ , thật đúng là của họ Sở.
Sau khi gắp món cho tổ mẫu, Giang Diệp ngẩng đầu cha và cạnh , giọng non nớt: “Cha và lớn lên giống thật đấy.”
Lời dứt, cả bàn bật vui vẻ.
“ là giống.” lên tiếng đầu tiên là phụ hoàng.
Cha cũng chậm rãi gắp cho nhóc miếng thịt, ôn tồn: “Cậu ngươi là đại tướng quân dũng, bảo vệ quốc gia, cha so với .”
“Không !” Giang Diệp đỏ mặt, hăng hái cãi, “Cả thiên hạ là của cha, bảo vệ quốc gia tức là bảo vệ cha mà!”
Hứa Thuần Mục lập tức sầm mặt, động tác gắp thức ăn cũng khựng . Một câu ngây ngô khiến nhớ tới những lời đồn vô căn cứ triều, cho rằng Thẩm thị họa quốc, thật ngờ lọt đến tai tiểu điện hạ.
Để đứa trẻ câu “Thiên hạ là của cha” như thế.
Hứa tiểu hầu gia lo lắng toát mồ hôi, Giang Yến Trì cũng khẽ biến sắc.
Hai lén , đều hiểu ý.
Sở Hiết khẽ nhíu mày.
Chỉ Đoạn Sắt , vẫn ung dung gắp thức ăn cho tiểu điện hạ, múc thêm canh cho Sở Hiết: “Canh hầm ba canh giờ, thơm lắm.”
“Thật sự thơm, ngươi mau nếm thử.” Giang Yến Trì , trong lòng thầm nghĩ, nhất định gần đây quá nóng vội với vụ án Thẩm gia, khiến Sở Hiết lo lắng. Hắn chuyển chủ đề cho qua chuyện.
Nào ngờ những lời ngây thơ chạm đúng điểm yếu trong lòng Sở Hiết.
Sở Hiết sang hỏi: “Ngươi gì, thiên hạ là của ai?”
“Là… của cha…” Giang Diệp ấp úng, cảm thấy khí chút đúng.
Hứa Thuần Mục khẽ ho một tiếng, liếc Sở Hiết: “Đêm giao thừa mà.”
Tiểu thái t.ử run lên một cái, đảo mắt tìm chỗ nương, vội phụ hoàng cầu cứu. Phụ hoàng chỉ lắc đầu. Cậu nhóc , khẽ nháy mắt.
Cuối cùng, Giang Diệp trốn lưng tổ mẫu, lí nhí: “Là phụ hoàng với .”
Hứa Thuần Mục sững sờ, kinh ngạc hoàng đế.
Giang Yến Trì nhất thời chối .
“Phụ hoàng đấy.” tiểu điện hạ còn bổ sung thêm, chui hẳn lòng tổ mẫu.
“Thiên hạ là phụ hoàng, phụ hoàng là cha, sai ?”
Hứa Thuần Mục nghẹn lời, chỉ thể ho khan một tiếng.
Sở Hiết cũng lúng túng, cầm chén canh uống hai ngụm, thêm.
Đoạn Sắt thong thả gắp miếng thức ăn cho tiểu thái tử, : “Nói cũng đúng. Nhà hòa thì vạn sự hưng, Đại Ngụy còn câu như thế mà.”
Tiểu thái t.ử lập tức rạng rỡ, ăn vội viên bánh trôi nóng hổi, suýt bỏng cả miệng.
Ngọt lịm.
Sở Hiết đưa tay kéo nhóc , dùng khăn lau vệt mè đen ở khóe môi: “Lại lắm lời.”
Tiểu thái t.ử thấy tình thế liền chui lòng cha, cuộn tròn như cục bột nếp, dụi dụi n.g.ự.c : “Cha ôm một cái, ?”
Năm , khi thành hôn một năm, Giang Yến Trì từng cùng y đến Dự Bắc đón tiểu thế t.ử về phủ, khi đó y còn : “Đứa nhỏ sẽ trầm , chững chạc, giống hệt cha ruột Giang Tự Lam. Sau nhất định là vị thái t.ử thích hợp.”
trầm ở , chững chạc ở ?
Sao nuôi thành dáng vẻ ?
Chẳng lẽ là ở .
Sở Hiết khẽ ấn giữa mày, cố chịu cơn đau mỏi trong , ôm lấy đứa nhỏ, dịu dàng dỗ dành: “Được , cha ôm. Diệp nhi ăn thêm chút nữa, lát còn uống thuốc.”
Nghe đến thuốc, Giang Diệp lập tức nhăn mặt, suýt , hai tay nhỏ nắm chặt lấy tay Sở Hiết, như cầu xin.
“Không làm nũng. Bị bệnh thì uống thuốc.”
Giọng điệu nghiêm khắc khiến nhóc ngoan ngoãn hơn chút.
Giang Diệp vẫn yên, khiến Sở Hiết đau âm ỉ mà dám . Giang Yến Trì thấy định bế con, song tiểu thái t.ử quấn chặt lấy cha, chịu rời.
Đêm khuya, vẫn bám lấy áo Sở Hiết, lí nhí : “Cha, ngươi ngủ với nhé.”
Nghe , hoàng đế nheo mắt, linh cảm chẳng lành, liền hiệu cho Tiểu Hỉ T.ử mang con .
Nào ngờ Hoàng hậu ôm tiểu điện hạ, lạnh giọng : “Nó bệnh đến thế , còn định mang ?”
“……”
“Đào Li, thu xếp một chút. Vài ngày tới sẽ tự trông tiểu điện hạ.”
“……”
Giang Yến Trì sững , vội đuổi theo, ghé sát tai y hạ giọng: “Ngươi nãy… rõ ràng buổi tối sẽ…”
Sở Hiết trao con cho Đào Li, cố chịu cơn nhức mỏi khắp , ở cùng thêm phút nào. Y liếc một cái, điềm nhiên đáp: “Không tính nữa.”
Giang Yến Trì kéo tay y hành lang bên, giọng hạ thấp, mang ý đe dọa: “Ngươi nghĩ cho kỹ, nếu dám thất hứa… tới sẽ…”
“Ngươi gì cũng vô ích.”
Không Giang Diệp nhầm , qua cách , nhóc chỉ thấy tai cha đỏ ửng lên.
Do dự một lúc, nhóc bèn : “Diệp nhi lớn , tự ngủ .”
Nói xong òa , ngước cha, phụ hoàng ngoài mặt bình tĩnh mà trong mắt ánh lên nụ ranh mãnh, ủy khuất mà lau nước mắt.
Sau đó, nức nở Tiểu Hỉ T.ử dắt .
Cuối cùng, căn điện chìm yên tĩnh.
Mây tan, trăng sáng.
Lại thêm một năm trôi qua. Ngoài tẩm điện, dải lụa đỏ treo từ sáu năm vẫn còn bay phấp phới đầu hiên.
Bóng đêm lạnh lẽo, tĩnh mịch vô cùng.