Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:56:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhắm mắt , y dựa những kích thích linh tinh ngoài cửa sổ, mà trong sinh hoạt hằng ngày, đầu tiên thử cảm nhận trong ký ức những điều ngoài lý trí và logic.

Nỗ lực tìm chính .

Ngăn cản bản g.i.ế.c .

Giống như một vụ mua bán lỗ vốn, cùng chính làm ăn. Buồn bực với chính , lấy thể để trao đổi lấy lợi ích.

Hắn đôi khi ôn nhu đến mức thể tưởng tượng, lúc bạo nộ đến chẳng thể lý. 

Hắn đem hỉ, nộ, ai, lạc của bản đều đ.á.n.h vỡ. Sau khi tổn thương vô , vẫn như cũ, lựa chọn đến gần y thêm một nữa.

“Hắn là, thể buông bỏ quá khứ, một nữa vui vẻ.”

. Lần , chắc chắn chứ?”

Chắc chắn .

Chắc chắn .

Thẩm Sở dường như chút do dự.

. quá trẻ, lẽ trong đó cũng phần của . Nói tóm , khi chúng thật sự tiến gần , chúng luôn cãi , thậm chí là…”

Bác sĩ khẽ nhướng mày, như chợt hiểu , “Hai yêu ?”

Thẩm Sở lắp bắp, nghĩ rằng cũng quá thiết, từng xảy quan hệ mật: “Tính, tính , xem như .”

Khóe miệng bác sĩ Trần nhếch, khẽ thêm vài dòng, “Không học sinh của đấy chứ? Nhỏ hơn một vòng?”

“Mười… tám tuổi…”

Ngòi bút bác sĩ dừng một chút.

Ông bỗng ho nhẹ, cau mày: “Học sinh cấp ba ?”

“Kém, cũng… gần như .”

Thẩm Sở hiểu bắt đầu lắp.

Bác sĩ mỉm , dây dưa chuyện riêng tư, vấn đề bệnh tình, khiến Thẩm Sở thoáng thở phào nhẹ nhõm.

“Như thì, thật may mắn, Thẩm . Cô gái dũng cảm.”

“Cái gì?”

“Người mắc rối loạn cảm xúc thường thể nhận rõ ràng phản hồi cảm xúc từ khác, nên dễ hiểu lầm. Khi giao tiếp mật với khác, xuất hiện cảm giác thoải mái là điều bình thường.

Người yêu là mối quan hệ mật nhất, cảm xúc biến hóa trong tình yêu là thứ dễ đối phương nhận nhất. Nếu rối loạn nhận thức cảm xúc, trong mối quan hệ , phản hồi của thể yếu. Cô gái hẳn lâu ở trong trạng thái cực kỳ thiếu cảm giác an , thường xuyên gặp vấn đề trong giao tiếp.

vì thế mà hiểu lầm, rời xa từ bỏ . Có lẽ chính vì những ‘xung đột’ đó, cảm xúc d.a.o động vượt ngưỡng, mới thật sự tạo nên bước ngoặt cho tình trạng của .”

“Từ một góc độ nào đó mà , Thẩm , là cô gái giúp . Có lẽ, cô nên sớm dẫn đến gặp bác sĩ tâm lý mới đúng.

lạ, theo lời Thẩm tiểu thư, suốt mười mấy năm qua vẫn luôn trong trạng thái bình thường, …”

Thẩm Sở xoa chóp mũi, dời ánh mắt nơi khác.

“À… vì vẫn luôn ở trong trường học, hơn nữa bề ngoài qua bình thường, nên nhiều khi em gái cũng thật sự nhận . Còn chứng sợ giam cầm, đúng là gần đây mới tái phát…”

“Ra . cũng cần quá lo lắng. Tình trạng của hiện giờ đang dần tiến triển hơn.”

Bác sĩ gật đầu, mỉm : “Còn chúc mừng nữa, tìm một bạn gái trẻ xinh .”

“Không , …”

“Cô xinh ?”

Thẩm Sở im lặng.

Bác sĩ bật , “Mười tám tuổi, làm gì cô gái nào xinh. Thoải mái chút , Thẩm , đạo đức nghề nghiệp, sẽ tuyệt đối bảo mật bệnh tình và chuyện riêng tư. Ngay cả em gái cũng .”

Bằng mắt thường cũng thể thấy, tai y đỏ bừng lên.

Nghĩ kỹ , Giang Yến Trì quả thật .

Sống mũi cao, làn da trắng nõn. Nét mặt sắc sảo nhưng ôn hòa. Khi còn mang chút lạnh nhạt.

Y dùng sức lắc đầu, đập nhẹ ót: “Đệt, đang nghĩ cái gì chứ.”

Uể oải bước khỏi bệnh viện, bầu trời xanh thẳm vài cụm mây trôi lững lờ. Thẩm Sở thở dài một .

“May mà chuyện với bác sĩ tâm lý ai thấy.” Y lẩm bẩm.

“Làm gì , rõ mà.”

Giọng vang lên trong đầu khiến y giật nảy .

“Ngươi… ngươi thấy !”

“Ừm. Ta chẳng thấy .”

“Con bé mười tám tuổi, ai da, Thẩm Sở, ngươi đúng là kẻ ăn cỏ non. Người , đều sẽ cho rằng ngươi là đồ biến thái đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-106.html.]

Trên mặt y thoáng ửng đỏ, “Ta !”

“Rốt cuộc ngươi làm thế nào mà lên con thuyền của Giang Yến Trì thế, thật sự khiến vô cùng nghi hoặc.” Nguyên Sở , “Không thể tưởng tượng nổi.”

“Hẳn là… do gương mặt .”

Thẩm Sở ngẫm nghĩ một chút, “Hắn vốn dĩ cũng khá hời hợt mà.”

“À, gương mặt?”

Trong đầu Nguyên Sở bật lạnh, “Ta chính là cái tên dê con họ Giang đó hành hạ đến c.h.ế.t đấy.”

“……”

“Hời hợt? Hừ. Một hoàng t.ử xuất lãnh cung, thể sống sót giữa khe hở của những thế lực lớn, cuối cùng mượn tay Tô Minh An g.i.ế.c để báo thù cho , thuận thế vững vị trí Thái tử. Tên ch.ó Thái t.ử đó qua giống như loại gió chiều nào theo chiều , nhưng thực tế thì cực kỳ xảo quyệt. Từ đầu đến cuối, mục tiêu của chỉ ngôi vị hoàng đế.

Ta từng đấu với , nên khi c.h.ế.t cũng , dù , sớm muộn gì Tô Minh An cũng sẽ bại trong tay con ch.ó Thái t.ử thôi.”

Hắn… chính là Giang Yến Trì?

Thẩm Sở cảm thấy, y thấy khác?

Vô cùng trẻ con, chẳng chút khôn ngoan, còn nữa.

“Ngươi hiểu lầm …”

“Ta c.h.ế.t t.h.ả.m trong tay một , ngươi xem hiểu lầm ?”

Thẩm Sở nhớ , trong nguyên tác, hậu kỳ Tô Minh An quả thật Giang Yến Trì lợi dụng. Sau khi giúp đăng cơ, đầy ba năm tước quyền, đừng phục quốc, ngay cả chức Thái phó trong tay cũng giữ nổi.

Hắn chỉ mất bảy năm để đề bạt một loạt tân thần trung thành, kết thúc cục diện quyền thần thao túng suốt ba mươi năm của Đại Ngụy.

Đó mới là hình tượng Giang Yến Trì trong sách.

Thẩm Sở cố lắc đầu, luôn cảm thấy chỗ đúng.

thấy Giang Yến Trì… thật sự như .”

Nguyên Sở thản nhiên , “Đó là bởi vì mẫu c.h.ế.t. Từ khoảnh khắc ngươi cứu Đoạn Sắt, vận mệnh của đổi .”

Thẩm Sở do dự, trong lòng chua xót tự trách: “Có nếu gặp , Giang Yến Trì sẽ thuận lợi cả đời, sẽ giống như trong sách , trở thành một vị minh quân muôn đời lưu danh?”

“Thật ? Không cha , từ nhỏ mang thù hận mà sống giữa bầy sói hổ, đến cuối đời, ngoài quyền thế lạnh lẽo và cái gọi là tiếng thơm muôn thuở, chẳng gì cả.

Ta cảm thấy đó là một cuộc đời . Gặp ngươi, mới là may mắn.”

Thẩm Sở ngạc nhiên hỏi: “Ngươi ngươi từng lột da sống, cứ tưởng ngươi hận lắm chứ.”

“Hắn g.i.ế.c , cũng sẽ kẻ khác g.i.ế.c thôi. Chỉ nhờ , Hứa Thuần Mục mới thể sống sót trong ván cờ vốn c.h.ế.t . Chỉ cần còn sống, hận ai nữa.”

Thẩm Sở hiểu cảm giác đó.

Cái loại cảm giác như trút gánh nặng trói buộc nửa đời , cuối cùng nhẹ nhõm.

Chỉ cần Tiểu Âm thể sống, y cũng sẵn lòng buông bỏ quá khứ nặng nề, cố gắng ôm lấy cuộc sống mới.

Ánh nắng ấm áp chiếu lên đỉnh đầu một , tựa hồ cũng soi sáng hai linh hồn.

“Thẩm Âm, giao cho ngươi.”

“Ngươi thật sự trọng sinh?”

“Ừ. Như . Ta , giờ là thuộc về ngươi. Ngươi cứu em gái , chính là cứu . Ta sẽ để ngươi biến mất. Thuần Mục chắc chắn cũng hy vọng ngươi thể thoát khỏi kiếp sống lối thoát đó, một nữa hạnh phúc và niềm vui.”

Không hiểu , lời dường như khiến Nguyên Sở xúc động sâu sắc.

Hắn im lặng lâu.

“Thuần Mục… là đứa trẻ như thế nào?”

“Đời chỉ gặp qua hai , thật từng với mấy câu.”

Thẩm Sở khựng , khẽ mỉm ôn hòa.

“Hắn giống cha các ngươi. Là thiếu niên kiêu hãnh, nhiệt huyết, trời sinh tướng tài, dụng binh như thần, đó là tận mắt chứng kiến. Chỉ là tính hiền hậu, chẳng chút sát khí. Hứa Ấp đặt tên cho như , quả thật là một đứa trẻ thuần lương, chính trực.”

“Hắn là một em đáng để ngươi kiêu ngạo.”

Trong bóng tối, tiếng thở khẽ run lên một chút.

“Vậy là .”

Dưới tán cây, chim tước ríu rít, hai cùng chìm trầm mặc.

Trước đó Nguyên Sở từng , khi nhường thể, linh hồn sẽ dần dần tiêu tán, nửa tháng sẽ biến mất.

Hiện tại, đúng là ngày thứ mười lăm kể từ khi y xuyên về thế giới hiện tại.

Y .

-----

Tác giả lời

Hắc, hôm nay cảm xúc tệ.

Ta tranh thủ canh ba nhé, nhưng dám chắc là thật sự .

Loading...