Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:55:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ánh d.a.o chợt lóe qua, thể mất sinh khí rạch xuống một vết thật dài.

Giang Yến Trì dáng đĩnh bạt, tựa như ngọn núi trầm mặc cuối đông, dáng lạnh lẽo mà tĩnh mịch, ánh mắt xanh thẳm, toát sát khí nặng nề.

Mũi kiếm nhỏ xuống một giọt máu.

Sắc đỏ thẫm phản chiếu trong đôi mắt tro tàn của Tô Minh An.

Lão và vị tiểu hoàng đế mắt đều hiểu rõ—

Trong trận chiến hao tổn vô sinh mạng , rốt cuộc ai là chiến thắng.

Giang Yến Trì trực tiếp g.i.ế.c Tô Minh An, nhưng mấy ngày, tin tức Tô thái phó bệnh nặng nguy kịch truyền . Cái c.h.ế.t của Triệu Linh Cù dập tắt tia sáng cuối cùng trong lòng Tô Minh An.

Bệnh đến như núi đổ.

Trong cơn mê, lão mơ thấy hơn hai mươi năm , vùng hoang mạc băng nguyên Bắc Cảnh, một vị hoàng t.ử sa sút lưu đày, tuổi trẻ khí thịnh, tay cầm trường đao khắc xuống mặt đất đông cứng như sắt, vẽ hình dáng cõi Đại Ngụy.

Hắn : “Ngươi tin , sẽ một ngày khiến Đại Ngụy trở thành như .”

Vừa , dùng đao kéo dài những đường biên giới, mở rộng ngoài.

Lại : “Nếu cơ hội làm hoàng đế, nhất định, nhất định sẽ làm .”

Tô Minh An hiểu vì , trong giờ phút nhớ tới thiếu niên năm xưa, khoác mảnh vải thô giữa gió lạnh, dáng thẳng tắp như tùng.

“Nếu như ngươi thể làm hoàng đế thì ?”

Thiếu niên bật khẽ trong cổ họng: “Ta thể.”

“Ngươi chỗ dựa, nay Thái t.ử đang như mặt trời ban trưa, tước binh quyền, lưu đày nơi biên ải khổ hàn . Ngươi định làm thế nào……”

“Ta sẽ trở về Thượng Kinh.”

Ánh dương mùa đông ấm áp chiếu lên

“Ta sẽ để trong sử sách một nét bút đậm rực rỡ. Ta để Đại Ngụy thấy vùng băng nguyên rộng lớn, sa mạc mênh mông, núi non vươn tới tận mây xanh. Ta sẽ trở thành vị hoàng đế muôn đời ghi nhớ, vạn thế ngưỡng vọng.”

Khi , Tuyên Cùng Đế mới mười sáu tuổi.

Ai thể ngờ , thiếu niên khí phách , về khơi mào loạn Vĩnh An kinh thiên động địa.

Hắn diệt trừ Nguyệt thị, làm rung chuyển hoàng quyền Đại Ngụy, khiến dân tộc Khương mất hơn nửa lãnh thổ, và khiến Bắc Hung phân liệt thành mười ba bộ lạc, từ đó vĩnh viễn nội chiến.

Hắn thông minh ?

Thông minh.

Hắn làm

Hắn kéo dài cương thổ Đại Ngụy đến độ rộng từng trong lịch sử.

Chỉ là, cái giá trả, quá đắt.

Bao nhiêu phận từ đó đổi , bao nhiêu nỗi thống khổ dây dưa qua muôn đời.

Năm thứ hai Cảnh Cùng đầu xuân, lão thần bốn triều Tô Minh An bệnh nặng.

Cảnh Cùng Đế đích đến thăm.

Khoảnh khắc hấp hối, chỉ thấy hoàng đế ghé sát tai Tô Minh An điều gì đó, khiến lão lập tức phun một ngụm máu, đoạn tuyệt thở.

Liễu xanh đ.â.m chồi, cọc cũ mọc rêu.

Lại thêm một mùa xuân mới, phồn hoa nở rộ.

Trong hoàng lăng, bên ngoài mộ mới của tân hậu mọc đầy cỏ non xanh mướt, nở rải rác từng đóa hoa trắng như .

Đây là thứ chín Hứa Thuần Mục đến viếng y.

Hắn dắt theo con chiến mã theo suốt mười năm, mặc áo tang trắng, bày một ấm xanh mộ.

“Thì , ngươi là ca ca .”

Hắn khẽ rũ mắt, dùng tay phủi lớp bụi bia mộ.

“Vì , ngươi sớm với ?”

Ta … đối với ngươi…

Móng tay khẽ quệt qua bia đá, để một vệt trắng bạc.

“Ta nhớ gì về những chuyện đó. Ta với Thẩm gia, cũng gì… Ngươi cả đời thù hận hủy hoại, còn sống nơi Bắc Cảnh, mang phận họ Hứa vô ưu vô lự. Thực xin , ca. Giờ mới hiểu vì gia gia cho Thượng Kinh, vì giao tước vị trưởng hầu cho trưởng, trao ba mươi vạn quân quyền tay . Vì đời ngươi rõ ràng từng gặp , chịu gánh tội mà c.h.ế.t. Vì đời ngươi làm nhiều điều tàn ác, mà chỉ riêng với , ôn nhu đến thế…”

Hứa Thuần Mục gỡ túi rượu bên hông xuống, ngửa đầu uống liền mấy ngụm.

Vị cay nồng tràn cổ họng, như một luồng băng lạnh xuyên thấu, khiến ngũ tạng lục phủ đều như đông cứng.

Khóe mắt tú mỹ vương chút ướt át.

“Sở Hiết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-105.html.]

“Nếu khi , trong trận lửa lớn , Hứa gia ôm là ngươi, còn kẻ Tô Minh An cứu …”

Hơi ẩm nơi đáy mắt dần ngưng tụ, khiến sống mũi cay xè.

“Liệu đời , ngươi sẽ sống vui vẻ hơn một chút .”

Cảm giác men say dần dâng lên đỉnh đầu. Hứa Thuần Mục cúi đầu, đau buồn uống thêm hai ngụm, từng , mà giờ để hai giọt lệ trong suốt rơi xuống.

“Vì Tô Minh An nhặt về thể gầy yếu của ngươi? Hắn chẳng lẽ ngươi sống bao lâu ? Vì vẫn cố chấp nuôi ngươi lớn lên…… Khi ngươi chỉ là đứa bé năm tuổi, mà mới đời…… Chúng làm sai điều gì, vì hai đời chỉ thể sống thành bộ dạng . Vì cứu mãi mãi chỉ ……”

“Vì làm một , cuộc đời ngươi vẫn chẳng chút hy vọng nào.”

Một cơn gió ấm thổi qua, lướt nhẹ giọt lệ nơi cằm . Tựa như một bàn tay ấm áp, đang nhẹ nhàng lau nước mắt cho .

Hoàng hôn buông xuống phía Tây Sơn, dậy, dắt ngựa.

“Ca, về Bắc Cảnh. Lần đến, là để cáo biệt cùng ngươi. Bức thư ngươi để , rõ. Ta sẽ thủ vững Bắc Cảnh ngàn dặm, để Đại Ngụy thật sự quốc thái dân an. Chỉ cần Trường Minh quân còn tồn tại một ngày, tuyệt đối sẽ để kỵ binh Bắc Hung bước chân lãnh thổ Đại Ngụy nửa bước.”

Hắn xoay lên ngựa, ngoái đầu một , “Mùa đông sang năm, sẽ đến thăm ngươi.”

Giơ roi thúc ngựa, bụi đường tung bay.

*

Đây là thứ ba Thẩm Sở đến gặp bác sĩ Trần để khám bệnh.

Đã trở hiện thực nửa tháng, Thẩm Sở cảm thấy quãng thời gian dường như còn dài hơn mười mấy năm y từng sống ở Đại Ngụy.

Đây là buổi trị liệu tâm lý cuối cùng.

Bác sĩ Trần , quá trình điều trị gần đạt đến cực hạn, đến mức độ xem như .

Những việc còn , cần dựa sinh hoạt hằng ngày để dần dần điều chỉnh cảm xúc, mới thể thật sự đạt đến hồi phục .

“Cho nên , vì chuyện gì, mà là vì ai đó…… Tất cả những bộc phát cảm xúc mạnh đều liên quan đến , đúng ?” bác sĩ tổng kết .

“Có lẽ, đúng .”

Bác sĩ Trần ghi chép, hỏi tiếp, giọng đều đặn: “Hắn là như thế nào?”

“Hắn là một xúc động, tùy hứng, thông minh, nhưng cũng giống như một đứa trẻ…… Thực , chính là một đứa trẻ. Nhiều lúc hiểu nổi nghĩ gì, thể . Ban đầu chỉ xem như bình thường, nhưng luôn tìm cách xâm nhập cuộc sống của , tham dự cuộc đời , thậm chí thể cảm nhận kiểm soát cuộc đời .”

Bác sĩ nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Muốn kiểm soát cuộc đời ?”

, d.ụ.c vọng khống chế của mạnh. Hắn ngừng can thiệp mục tiêu của , ngừng áp đặt kỳ vọng của lên ……”

“Vậy kỳ vọng của là gì?”

Thẩm Sở do dự một chút, khẽ: “Có lẽ là… kết hôn với , con của .”

Nói đến đây, y thoáng đỏ mặt, ngẩng đầu cửa phòng khép kín, tiếp lời: “Hắn tính chiếm hữu và khống chế mạnh.”

Bác sĩ đẩy gọng kính, trầm ngâm giây lát.

“Tôi cảm thấy hẳn như .”

“Bác sĩ, ngài từng gặp , ?”

Bác sĩ mỉm , chậm rãi : “Nếu trong lòng thật sự nghĩ như , lý trí của sớm xem nguy hiểm. Cậu sẽ để bản tiếp cận , càng thể tin tưởng , càng thể để cảm xúc tác động đến mức liên tục bộc phát mạnh mẽ như thế. Cậu thử nghĩ kỹ xem, điều mong rốt cuộc là gì.”

Thẩm Sở dần trở nên bối rối, chút mất kiên nhẫn.

Bác sĩ ép hỏi, chỉ kiên nhẫn chờ y tự suy nghĩ.

càng nghĩ, Thẩm Sở càng hoang mang, thậm chí mang theo chút trốn tránh.

“Tôi mong điều gì… Tôi chỉ , chỉ cứu em gái , ……”

Bác sĩ lập tức trấn an cảm xúc đang d.a.o động quá mức của y, đồng thời giữ giọng bình tĩnh, thẳng mắt y, như thấu tận sâu tâm trí.

Giọng ôn hòa , mang theo sức mạnh sắc bén, như thể tách mở từng lớp trong nội tâm y.

“Thả lỏng . Hiện tại cần cứu ai cả, thực tế, cũng chẳng thể cứu ai.

Một thể bàng hoàng, bi thương, phẫn nộ tuyệt vọng thì ngay cả chính cũng cứu nổi, huống chi là khác.

Thẩm , điều quan trọng nhất bây giờ là hãy hợp tác cùng , chữa khỏi căn bệnh của chính . Đừng trốn tránh câu hỏi của .”

“Cậu hãy thử nghĩ , hỏi cảm xúc của chính , hỏi nội tâm , chứ đừng chỉ dùng lý trí để phân tích hành vi của đó. Người thật , điều gì?”

Trong tiếng của bác sĩ, Thẩm Sở một nữa chìm suy nghĩ.

Không hỏi lý trí, mà hỏi cảm xúc.

Không hỏi hành vi, mà hỏi chính nội tâm .

-----

Tác giả lời :

Hôm nay chắc còn canh hai nhé ~ Chúc Đoan Ngọ an khang!

Kết cục chính là hướng chữa lành , còn phần ngọt ngào thuần túy, sẽ đặt ở ngoại truyện 

Loading...