Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:55:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Tiểu Âm, Tiểu Âm……”

Bàn tay Thẩm Sở mới duỗi , lập tức nắm chặt lấy.

“Anh, em ở đây.” Thẩm Âm tiến gần, như hồi còn nhỏ, từng chút từng chút vỗ nhẹ lên đầu y, “Sao , ?”

“Anh hình như…… làm một chuyện sai lầm.” Đôi tay y khẽ run, “Hắn vốn dĩ thể cuộc đời hơn…… Tiểu Âm, vốn thể làm một vị hoàng đế , vốn——”

“Anh?” Thẩm Âm khẽ trấn an y, hỏi, “Anh… ?”

“Đó là mơ.”

Y trầm mặc một lát, khàn giọng : “Hắn giả, thế giới đó… cũng giả……”

“Anh, ……”

Thẩm Âm thở dài, đỡ lấy vai y, cả hai ngã xuống tấm đệm mềm mại. Dưới ánh trăng, Thẩm Sở rõ từng nét biến hóa khuôn mặt em gái.

Cô đang lo lắng cho y.

“Anh, mặc kệ xảy chuyện gì, mặc kệ trở thành như thế nào, em chỉ hy vọng thể mãi mãi vui vẻ, hạnh phúc. Đừng để bệnh tật quấn , đừng để khổ đau bao quanh. Thế giới , em hy vọng cũng thể thấy nó rạng rỡ, ấm áp.”

“Không chuỗi ác mộng dứt.”

“Cũng lo toan hồi kết.”

Một cái hôn nhẹ rơi xuống giữa trán Thẩm Sở.

Y nhớ rõ, từng một cũng từng hôn y dịu dàng như , rằng chỉ cần y vui là .

Cảm giác quen thuộc dường như trùng khớp với .

Thẩm Âm mỉm ôn nhu.

“Nhân sinh thật sự, là liên tục gặp gỡ và chia ly, ngừng cảm nhận buồn vui hỷ nộ, qua bao con đường, từng thích một , từng phong cảnh, từng chạm đến vô linh hồn khác …… Tất cả những thứ đó, đến , cuối cùng mới kết thành cuộc đời thuộc về riêng . Em cũng đang nỗ lực để sống trong cuộc đời của chính . Em hy vọng trai còn quá khứ trói buộc nữa, thể thật sự hưởng thụ cuộc sống thuộc về bản .”

Ánh trăng và gió mát len phòng.

Kẻ từng giam trong căn phòng tối ngột ngạt, nay thể thoát , thể cứu rỗi, chỉ còn y.

Ngón tay y khẽ run, theo bản năng cúi mắt, tránh ánh của Thẩm Âm lúc .

“Tiểu Âm……”

Giọng y nghẹn ngào, thở dài khẽ khàng: “Em trưởng thành, thật sự trưởng thành .”

tiến gần, bàn tay ấm áp phủ lên gò má lạnh buốt của .

Hai bàn tay siết chặt, bao lấy đôi tay lạnh cóng của Thẩm Sở như một lời nguyện thề thinh lặng.

Hai đối diện , Thẩm Sở kiềm ngẩng đầu. Ánh mắt giao , trong mắt cô là thứ trong trẻo và sáng ngời từng thấy.

“Anh trai, hôn lễ của em, sẽ đưa em .”

Nhìn sắc mặt y biến đổi, cô vẫn mỉm dịu dàng. Từ khi bệnh tình nghiêm trọng, cô nhẹ nhõm hơn, trở nên vui vẻ, phóng khoáng như .

dậy, kéo y lên, cúi xuống bên giường.

Nắm lấy tay y, đặt lên đỉnh đầu , mỉm rạng rỡ.

“Anh, đưa em nhé.”

Cô hé nụ , để lộ chiếc răng nanh nhỏ, khẽ chớp mắt: “Để em cho xem, một cuộc đời thật sự hy vọng là như thế nào.”

Nói xong, như chút ngượng ngùng, bật khẽ.

*

“Quẹo trái một chút…… Không, đúng, a a a a a——”

Sau hai ngày tập lái vụng về, đến ngày thứ ba, đúng ngày cưới, Thẩm Sở mới thật sự cầm vô-lăng. Hiển nhiên, chuyện chẳng hề suôn sẻ.

Ngồi ghế ôm bó hoa cưới, Thẩm Âm cú phanh gấp khiến đổ về phía , may mà dây an giữ .

Bó hoa champagne sắc va nhẹ tấm kính, cánh hoa rơi lả tả.

Thẩm Sở toát mồ hôi lạnh, gương chiếu hậu, thấy kiểu tóc em gái rối, y áy náy : “Anh……”

“Anh!”

Thẩm Âm cau mày: “Anh, cố ý ! Anh emvgả chứ gì! Em thấu !”

Trong đầu y vang lên tiếng khẽ.

“Cười cái gì mà , dạy tiếp !” Thẩm Sở trong lòng bực bội oán thầm.

Giọng hướng dẫn bình tĩnh vang lên: “Nhớ kỹ vị trí chân phanh và chân ga, đừng nhầm nữa. Đi làn bên , đ.á.n.h lái mười lăm độ, đúng , đó……”

Giọng tạm ngừng một nhịp tiếp: “Đừng đ.á.n.h quá, như sẽ đụng ……”

Chưa dứt câu, đầu xe quệt qua bồn hoa, vang lên một tiếng “rắc” nhẹ. Thẩm Âm nghẹn họng trân trối.

“Anh, uống rượu ! Phạm luật đó! Không lái thì để em lái!”

“Em yên, cô dâu nào tự lái xe cưới ……”

“Thà cô dâu tự lái còn hơn cô dâu t.a.i n.ạ.n xe cưới đấy!”

“Phi, bậy gì thế.”

Thẩm Sở xưa nay học cái gì cũng nhanh, nhưng đây là đầu tiên chê về kỹ năng như , trong lòng hụt hẫng.

May mà con đường đến nhà thờ khá vắng, dễ chạy. 

Sau khi quen tay, y dần lái vững hơn.

Đó là một ngày hè rực nắng.

Hoa nở rộ bên hồ, nhà thờ trắng tinh khiết và trang nghiêm.

Y nắm tay Thẩm Âm, bước tấm t.h.ả.m đỏ phủ đầy cánh hoa.

Trước bục lễ, một đàn ông cao ráo, ôn hòa lặng chờ đợi.

Tấm mạng che dài ba mét buông nhẹ lưng, quét qua cánh hồng phấn nhạt. Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính, rải xuống họ như vảy sáng mờ.

Y trao bàn tay tay đàn ông .

Sống mũi y cay xè, ngay lúc , trong lòng bàn tay, ai đó lặng lẽ nhét một phong thư nhỏ.

Thẩm Âm nghiêng đầu, tinh nghịch chớp mắt với y.

“Lục Xuyên , ngài nguyện ý cưới Thẩm Âm tiểu thư làm vợ, cùng cô nương tựa suốt đời, dù bệnh tật khỏe mạnh, nghèo khó giàu sang, thuận lợi thất bại đều nguyện yêu thương, an ủi, tôn trọng, bảo vệ cô , và suốt đời trung thành với cô chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-104.html.]

Trong gian yên tĩnh của giáo đường, giọng nam trong trẻo vang lên.

“Tôi nguyện ý.”

Thẩm Sở phía , lấy tờ giấy , chậm rãi mở .

Trên mặt giấy : [Anh trai. 

Mấy ngày gần đây, em cảm thấy dường như trở về dáng vẻ khi em còn nhỏ. Có lẽ là do bệnh tình phát tác. Ban đầu em thật sự hoảng loạn, cũng sợ hãi. Em nhiều lời khiến ngươi tổn thương, thật xin .

Thật , em cũng dũng cảm gì.

Em sợ hãi nhiều điều.

Em sợ thể , thể cùng yêu đến cuối đời. Em sợ khi em c.h.ế.t sẽ khiến chịu đựng nỗi thống khổ vô tận, giống như khi mất, trở nên yếu ớt, cả dường như sụp đổ. Bởi vì em yêu , em khiến một cuộc đời như

hiện tại, em vẫn quyết định kết hôn với đàn ông mắt. Vẫn là bởi vì em yêu .

Anh, , khi xưa em thích , là vì khi đó giống một đang sống mà như một cỗ máy chỉ thực hiện trình tự.

Con và máy móc khác , trái tim. Nhân sinh cũng là một trình tự cố định, mà là vô vàn biến .

Không ai thực sự rời khỏi ai.

Emvcũng thể mãi bên , cũng sẽ mãi rời em. chúng nhân gắn bó sâu nhất đời , đến già, đến c.h.ế.t, vẫn sẽ yêu thương lẫn . Đồng thời, chúng đều nên một cuộc đời riêng trọn vẹn, , đầy hy vọng và nhiệt thành.

Anh dường như luôn cho rằng thế giới vô cùng u ám, lấy một tia sáng.

hãy em xem.

Em là một đứa trẻ mồ côi, cha đều tự sát khi em mới năm tuổi. Phổi em bệnh nặng, gần như thể đến trường, trải qua vài phẫu thuật, đều giãy giụa giữa ranh giới sống c.h.ế.t.

Thật , cuộc đời em qua cũng đáng sợ, đúng ? bây giờ, em cảm thấy chẳng gì đáng sợ cả.

Bởi vì đời , emvđã gặp một , rõ ràng cuộc đời em tuyệt vọng như , mà vẫn liều mạng kéo em khỏi vực sâu, một tên ngốc như thế đó.

Đôi khi, chỉ cần một như tồn tại, thế giới dường như vẫn còn hy vọng. Anh từng trong nhật ký như thế.

, trai.

Chỉ khi buông bỏ thứ duy nhất gọi là “hy vọng”, mới thể thật sự thoát khỏi tuyệt vọng.

nhiều lời, mỗi thấy trai, em đều cho . Em sợ rằng chỉ cần mở miệng, em sẽ . Mà emvbiết, thích thấy em .

Vậy thì để em . ]

Vành mắt Thẩm Sở đỏ lên, ngẩng đầu, đúng lúc mục sư tuyên : “Thẩm Âm tiểu thư, cô nguyện ý lấy Lục Xuyên làm chồng ? Từ nay cùng nâng đỡ, nương tựa. Dù là bệnh tật khỏe mạnh, nghèo khó giàu sang, thuận lợi thất ý, cô nguyện ý yêu thương, thấu hiểu, tôn trọng, che chở, và suốt đời chung thủy với ?”

Giọng trong trẻo của cô gái vang vọng giữa giáo đường.

“Tôi nguyện ý.”

Cô đang , nụ ấm áp đến rạng rỡ

như ánh nắng chói chang giữa mùa hè, dường như thể làm tan chảy giá lạnh.

*

Đại Ngụy.

Thượng kinh thành.

Giang Yến Trì một đường đuổi đến trạm dịch cách cửa thành hơn mười dặm thì trời đang nắng gắt.

Thương thế của Triệu Linh Cù nặng, chặng đường xóc nảy, sắc mặt gã trắng bệch.

Nhìn thấy hoàng đế, gã càng hoảng sợ đến mức như thấy quỷ, né tránh mấy .

Chu Nghe hai lời, lập tức trói , đặt lên ngựa, cõng về.

Triệu Linh Cù lá cờ c.h.é.m nát treo tường thành, hừ lạnh một tiếng, dẫm lên bậc thang thẳng lên đỉnh Tây Môn thành.

trói cột đá, nhưng tạm thời xử tử. Có nước, thức ăn, cứ để đó nửa ngày.

Đến đêm, mới chờ một đám xuất hiện.

Hoàng đế vội g.i.ế.c, nhưng đám đó đều là t.ử sĩ, bắt liền c.ắ.n độc tự vẫn. May , khi bắt đến kẻ cuối cùng, Giang Yến Trì tay cực nhanh, đá gãy nửa hàng răng của gã, bẻ trật khớp hàm, mới giữ mạng gã.

kéo Chiêu Ngục, suốt đêm thẩm vấn về tung tích Tô Minh An.

Sau hai ngày truy lùng, Triệu Linh Cù trong trọng thương, cận kề cái c.h.ế.t.

T.ử sĩ trong ngục vẫn chịu hé răng.

Giang Yến Trì gần như tin rằng Tô Minh An trốn biệt, thì lão xuất hiện, lẻ loi tường thành.

Lão quả thật thể bỏ mặc Triệu Linh Cù.

Câu đầu tiên lão là: “Bệ hạ, ngài năm đó Đoạn nương nương, phụ nữ độc của địch quốc sống sót trong hoàng cung Đại Ngụy như thế nào ?”

Giang Yến Trì mím môi, ánh mắt lạnh lẽo, đáp lời, cũng phản bác.

Tô Minh An đoán tâm ý, chỉ cảm thấy còn chút hy vọng, liền tiếp tục khuyên: “Bệ hạ thử nghĩ xem, nếu năm đó Tuyên Cùng Đế băng hà, thì liệu ngài thể thuận lợi đời ?”

Sau một hồi im lặng lâu, Tô Minh An quỳ sụp xuống tường thành, cung kính đặt hai tay lên giữa trán.

“Thần bệ hạ còn trẻ, huyết khí bốc cao, khó tránh khỏi động lòng vì tình ái. Triệu Linh Cù là cữu cữu ruột của ngài, là nhân của hoàng gia, từng làm gì với ngài. Hắn còn là cùng huyết mạch với Đoạn nương nương.

Thần bệ hạ hận thần thấu xương…”

Lão chậm rãi nhắm mắt: “Xin bệ hạ g.i.ế.c thần, nhưng hãy tha cho Triệu tướng quân.”

Hoàng đế trẻ một lời, chỉ phất tay hiệu trói Tô Minh An. Lão phản kháng, xiềng kéo lên tường thành.

Triệu Linh Cù thấy, liền kích động giãy giụa, miệng nhét vải trắng, chỉ phát tiếng mơ hồ như “Cứu ”, mồ hôi lạnh chảy dài thái dương, điên cuồng lắc đầu.

Giang Yến Trì gì, chỉ lệnh cởi trói cho Triệu Linh Cù.

Ánh mắt Tô Minh An khẽ sáng lên, nhưng ngay đó, Giang Yến Trì rút dao, đ.â.m thẳng n.g.ự.c Triệu Linh Cù.

Lưỡi d.a.o xuyên qua da thịt, phát âm thanh chậm rãi rợn .

“Dừng tay!” Tô Minh An hét lên, đôi mắt đỏ ngầu, “Giang Yến Trì! Hắn là cữu cữu của ngươi! Hắn là… là hoàng t.ử cuối cùng của Nguyệt thị! Ngươi tưởng Đại Ngụy sẽ thật lòng đối đãi với ngươi ? Nếu , nếu đưa ngai vàng cho ngươi thì ngươi làm thể…”

Lưỡi d.a.o ấn sâu hơn, cuối cùng xuyên thấu qua thể. Máu tươi tuôn trào như suối.

Giang Yến Trì lau m.á.u tay, lạnh nhạt : “Ngôi vị hoàng đế của … là Sở Hiết cho .”

Ánh mắt nâng lên, Triệu Linh Cù đang phun máu, dần dần tắt thở.

“Hắn c.h.ế.t. Các ngươi, dựa mà còn sống ?”

Giang Yến Trì làm , là cố ý.

Hắn chính tay g.i.ế.c Triệu Linh Cù,

và để gã c.h.ế.t mặt lão.

Loading...