Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 102
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:54:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đại Ngụy.
Thượng kinh, hoàng thành.
Cánh cửa “kẽo kẹt” một tiếng đẩy .
Gió lạnh thấu xương ùa trong phòng, thổi bay vạt áo thiếu niên phần phật, làm đông cứng những giọt nước khô nơi hàng mi, kết thành lớp sương lạnh mỏng.
“Trường Minh quân nửa chỉ binh phù còn , hiện giờ ở trong tay ai?” Giang Yến Trì thẳng trong gió, dáng cao gầy mà cứng cỏi. Giọng khàn khàn, song so với dáng vẻ sa sút vô chủ ban nãy thì hơn nhiều.
Chu Nghe như thở phào một , lập tức ôm quyền hành lễ, đáp: “Ở trong tay thế t.ử Giang Tự Lam, con trai của Dự Bắc quận vương.”
Chính là điều động năm vạn binh mã, đang áp sát kinh thành, con trai của Dự Bắc quận vương.
Tiểu hoàng đế khẽ nheo mắt.
“Xem Dự Bắc quận vương cùng vị thế t.ử , cũng hẳn đồng lòng.” Kỳ Tuế như chợt nghĩ điều gì, trầm giọng : “Nếu , phía Bắc thể yên ắng đến thế.”
“Giang Tự Lam , từng gặp vài . Tính tình trung hậu hiền lành, là bạn tri kỷ của Bắc Cảnh tiểu hầu gia Hứa Thuần Mục.”
Hứa Thuần Mục.
Lại là Hứa Thuần Mục.
Bông hoa trắng quan tài gió thổi run rẩy, lay động hỗn loạn.
Giang Yến Trì sợ Sở Hiết lạnh, đóng cửa .
Đau đớn nơi đáy lòng như xé toạc, chậm rãi bước đến quan tài. “Sở Hiết.”
“Ngươi đang trả thù ?” Động tác của nhẹ nhàng, như đang vuốt ve gò má . vết thương nơi đầu ngón tay kịp lành rách toạc, m.á.u tươi theo kẽ móng tay tràn , “Ngươi thích ngươi đến nhường nào. Ngươi nhất định sẽ vì ngươi mà cứu Hứa Thuần Mục. ngươi đối xử với như , ngươi từng do dự dù chỉ một chút ?”
Giang Yến Trì bỗng bật khẽ, tiếng khàn đục, bi thương đến chua xót. Dường như đến giờ mới hiểu, vì trong mắt Sở Hiết luôn là đạm mạc và xa cách đến tột cùng.
“Ngươi nửa đời hao hết tâm trí vì thù hận, vì , từng sống vì chính ngươi ?”
“Ngươi từng thích , đúng ?”
Tay buông , m.á.u nhỏ tí tách lên thành quan tài.
“Ngay cả khi c.h.ế.t, ngươi cũng tính sẵn đường để mở cho Hứa Thuần Mục một con đường yên suốt đời. Còn , vẫn ngu ngốc tin rằng chúng thể đầu bạc bên .”
Tiếng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nghẹn , run run.
Đôi mắt đỏ bừng, khẽ thì thầm bên quan tài: “Thôi, thôi…”
“Cuối cùng thì cũng cam tâm, cam tâm để ngươi hết đến khác tính kế, nắm trong lòng bàn tay.”
Mệnh Chu , lấy bản đồ các quận huyện quanh kinh thành, sắp xếp binh lực.
Giang Yến Trì cầm đuốc soi đêm xem xét, Chu Nghe ở bên cạnh cũng đang tính toán cách phá vòng vây của năm vạn đại quân ngoài thành.
Tô Minh An vốn đoán chắc rằng hoàng đế tuyệt đối sẽ phế bỏ Sở Hiết. nếu buộc thoái vị dễ dàng như thế, thì quả là quá coi thường.
Không Triệu Linh Cù còn sống c.h.ế.t. Triệu Huyên sai, nếu y còn sống, nhất định sẽ mượn nửa khối binh phù trong tay để điều động ba mươi vạn binh Bắc Cảnh.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng kinh hô của Tiểu Hỉ Tử.
Kỳ Tuế chống gió tuyết , trong tay giơ cao một phong thư.
Vừa bước vội : “Bệ hạ, là tin từ Bắc Cảnh! Là hồi âm của Hứa tiểu hầu gia!”
Hồi âm.
Tin từ Bắc Cảnh.
Giang Yến Trì nhận lấy thư, vội vàng mở xem, sắc mặt lập tức đổi.
“Bệ hạ, trong thư gì ?” Kỳ Tuế thấy vẻ mặt hoàng đế biến hóa lớn, liền hỏi dồn.
“Hắn nắm trong tay Trường Minh quân, giờ phút đang dẫn quân nam tiến…” Giang Yến Trì khẽ lẩm bẩm, trong đầu chợt nhớ đến bức thư Sở Hiết từng đêm hôm đó.
Phải chăng, bức thư chính là để khuyên Hứa Thuần Mục chạy tới Bắc Cảnh, định binh quyền ?
Đến cả việc Tô Minh An mưu phản, y cũng tính .
Tờ giấy trong tay vò nhăn, hàng chữ cuối cùng hiện rõ: “Đã truy bắt chủ tướng Triệu Linh Cù bỏ trốn.”
Với uy vọng của Hứa gia ở Bắc Cảnh, cho dù Triệu Linh Cù trong tay nửa khối binh phù, thì vẫn thể sánh với vị tiểu hầu gia , thật sự dùng m.á.u và gươm giành lấy lòng .
Sở Hiết sai.
Từ đầu đến cuối, Hứa Thuần Mục từng ý phản. Nếu , làm thể vững ngai vị đến nay?
Ngay cả bước cuối cùng , Sở Hiết cũng tính đến.
Ngày mười tháng Giêng, Hứa tiểu hầu gia thống lĩnh kỵ binh dẫn đầu nam hạ. Khi cùng năm vạn quân của Dự Bắc quận vương giằng co ở cách kinh thành hai mươi dặm, Giang Tự Lam dường như kinh hãi tin, Hứa Thuần Mục vẫn còn sống.
“Tự Lam, thể tạo phản.”
Hứa Thuần Mục thoáng liếc qua sắc mặt Dự Bắc quận vương, ánh mắt lướt qua nọ, chỉ về phía Giang Tự Lam.
“Bệ hạ hoa mắt ù tai. Là Thái phó Tô Minh An dùng lời xảo trá, ngụy tạo thánh chỉ, giở đủ mưu kế. Tự Lam, ngàn vạn công thành. Không thể để chiến loạn tái khởi, khiến dòng dõi hoàng tộc thêm một bước điêu tàn. Hắn là Nguyệt thị, đến việc đó, nhưng hoàng đế là con cháu nhà Nguyệt, đương nhiên cũng thể thoát khỏi liên hệ với Tô Thái phó.”
“Cái gì?” Giang Tự Lam sắc mặt phụ , trong khoảnh khắc nên tiến nên lui.
“Các ngươi rời xa kinh thành lâu, căn bản hiểu nơi bao nhiêu thế lực ngầm tranh đấu. Đừng để kẻ khác lợi dụng, để vô cớ kéo Đại Ngụy cảnh vạn kiếp bất phục. Tây Kinh chiến loạn mới bình , nếu khơi dậy thêm một trận chiến nữa, sẽ khiến bao nhiêu sinh linh lầm than.”
Giọng Hứa Thuần Mục vẫn khẩn thiết, từng chữ đều nặng nề.
Dự Bắc quận vương nghĩ, cung giương, tên rời dây, thể đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-102.html.]
Một khi khởi binh, nếu bỏ dở nửa chừng, cũng chỉ kết cục giống Hứa Ấp, c.h.ế.t thây.
Ông lạnh giọng : “Người Nguyệt thị ? Trước mắt vị hoàng đế cũng nửa phần huyết mạch Nguyệt thị! Theo lời ngươi, gian thần đều trừ, thì hoàng đế cũng nên đổi ! Nói cho cùng, chẳng qua là một tên tiểu t.ử mới mười mấy tuổi, từ nhỏ từng dạy dỗ t.ử tế, xứng làm hoàng đế ? Thuần Mục, ngươi quên tổ phụ ngươi c.h.ế.t thế nào ? Giờ phút , thể vẫn mù quáng trung thành như thế!”
Thấy lời vô ích, Hứa Thuần Mục liền rút thanh trường kiếm bên hông, giọng trầm mà lạnh: “Trong tay quận vương chỉ năm vạn binh mã, còn nắm giữ ba mươi vạn quân quyền. Quận vương định suy xét thêm chút ?”
Dự Bắc quận vương , ngược bật khẽ: “Đừng hư trương thanh thế. Ba mươi vạn binh mã đó, tiểu hoàng đế sớm tước khỏi tay Hứa gia ngươi, giờ đều trong tay họ Triệu , ngươi—”
Chưa dứt lời, phía vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Núi rừng dường như cũng rung chuyển, báo hiệu động tĩnh khác thường. Từ xa, lính gác trông thấy một mảng đen nghìn nghịt kéo đến, lập tức giơ cờ hiệu cảnh báo.
Hứa Thuần Mục ngẩng đầu lên tường thành, nơi treo hai chữ “Thượng Kinh”. Ánh mắt lướt qua lá cờ tung bay, cờ là bóng dáng Việt Quốc công Triệu Dục sừng sững .
Giọng của Hứa Thuần Mục lạnh lùng, dứt khoát mà vang vọng: “Phòng thủ Bắc Cảnh mấy chục năm nay, Trường Minh quân từng khuất phục. Một kẻ họ Triệu tầm thường, cũng dám giương roi điều động bọn họ?”
“Các ngươi làm chính là tạo phản! Chớ là nửa khối binh phù, cho dù Triệu Linh Cù cả hai khối chỉnh, cũng thể hiệu lệnh Trường Minh quân, bắt họ tự nam hạ đ.á.n.h hoàng đô Đại Ngụy!”
Dứt lời, trường kiếm trong tay vung lên, phóng thẳng về phía tường thành. Lưỡi kiếm xé gió, cắt rách lá cờ đang tung bay, để lộ ảnh Việt Quốc công đang sừng sững phía .
Lá cờ rơi thẳng xuống ngựa của Hứa Thuần Mục, từ độ cao mấy chục trượng, thế mà làm con ngựa động đậy dù chỉ một chút.
Dự Bắc quận vương nhíu chặt mày, thanh thế phía càng lúc càng lớn, thấy bóng Việt Quốc công biến mất khỏi tường thành.
Nhìn sang sắc mặt con trai , chỉ thấy khẽ gật đầu. Dự Bắc quận vương hiểu ý, buộc hạ lệnh lui quân năm mươi dặm, tạm thời thu binh.
Hứa Thuần Mục kinh trong cảnh phong trần mệt mỏi, còn mang thương lành.
Giang Tự Lam theo phụ kinh, mà ở ngoài thành gặp Hứa Thuần Mục, giả làm phó tướng của để cùng tiến .
mới nhập thành, kịp đến cửa cung, thấy Giang Yến Trì chờ sẵn bên ngoài.
Hứa Thuần Mục còn kịp mở miệng, thấy lưng ngựa, đôi mắt ẩn ẩn sắc đỏ, giơ cao bức thư vò nát trong tay, hỏi thẳng: “Triệu Linh Cù ?”
Tiểu hầu gia khựng trong chốc lát.
Lại hỏi nữa, giọng nghiêm và lạnh: “Triệu Linh Cù, ở ?”
Ngữ khí , thực sự bình thường.
Hứa Thuần Mục thành thật đáp: “Hiện giờ giam ở trạm dịch ngoài cửa thành, bệ hạ—”
Lời dứt, Giang Yến Trì hung hăng quất roi, ngựa lập tức lao vụt như gió.
Hứa Thuần Mục hiểu vì , chỉ thấy Thống lĩnh Cấm vệ Chu Nghe cũng vội vã dẫn quân đuổi theo.
Quay đầu hỏi Triệu Huyên phía : “Tô Thái phó ?”
“Hắn ? Đã sớm chạy khỏi thành . Ngươi bằng hỏi thử xem Dự Bắc vương giấu ở .”
Hứa Thuần Mục cảm thấy khó hiểu, thấy Sở Hiết.
Do dự một chút, hỏi: “Vậy… Hoàng hậu nương nương ?”
Triệu Huyên và Kỳ Tuế , sắc mặt đổi mấy , cuối cùng đồng loạt trầm mặc.
Tiểu hầu gia nheo mắt, giọng trầm thấp: “Hắn ở ?”
*
“Lạch cạch, lạch cạch.”
Âm thanh đầu bút máy chạm xuống bật lên, vang đều đặn.
Y về phía phụ nữ trong góc phòng, cùng thiếu niên mười ba tuổi đang ngừng gọi bà.
“Tiểu Sở.”
“Đứa trẻ từng g.i.ế.c , cũng sẽ g.i.ế.c . Đứa trẻ bệnh tâm thần, cũng sẽ phát bệnh… Căn bản chẳng còn hy vọng nào cả. Chúng cùng … tìm ba .”
Trước mắt tối sầm .
Thẩm Sở rơi nước mắt từ khi nào, chỉ câu cuối cùng cũng thốt khỏi miệng: “Đứa trẻ từng g.i.ế.c , cũng sẽ g.i.ế.c . Đứa trẻ bệnh tâm thần, cũng sẽ phát bệnh. Đó là câu cuối cùng khi tự sát…”
Giọng y dần nghẹn .
Như vô ký ức đang chậm rãi khâu liền, dần hiện rõ từng chút một.
Khoảnh khắc câu , ánh mắt bà trống rỗng, tuyệt vọng, nhưng vẫn dịu dàng ôm lấy y lòng.
Hình ảnh lóe lên, hàng loạt mảnh ký ức nhỏ ghép nối .
Trên bàn học, rõ ràng dòng chữ “Đồ khốn sinh từ đồ khốn”. Chỗ cuối lớp, trống trải, mãi bạn cùng bàn. Ngày mưa, chiếc ô rách che nổi, bé vẫn ướt đẫm chạy về nhà.
Tiểu Âm hỏi: “Anh trai, ô của ?”
Cậu chỉ : “Không , lỡ làm rơi .”
Tiểu Âm chiếc ô rách nát trong tay , mím môi, vòng giữ lấy cánh tay Thẩm Sở, kéo xổm xuống. Cô khẽ xoa mái tóc mềm của , nhỏ: “Anh trai, đừng buồn. Em ở đây mà…”
Cậu chỉ khẽ , nắm lấy bàn tay nhỏ mềm của em, dịu giọng: “Buồn ư? Sao buồn. Anh buồn, Tiểu Âm. Anh trai sẽ bảo vệ em.”
Thẩm Âm mím môi, thêm.
Năm mười tuổi, Tiểu Âm bỗng phát bệnh.
Phổi vấn đề nghiêm trọng, gần như thể thở nổi.
Trên giường bệnh, cô cố mở mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y y tá, thều thào: “Đừng… cho… trai em… … sẽ lo…”
Thẩm Sở đẩy cửa bước , cắt ngang lời cô.
Y tá đành thật về tình trạng bệnh. Thiếu niên chỉ im lặng nhận tờ thông báo nguy kịch nặng trĩu trong tay.
“Không , trai. Em… em đau . Anh trai đừng trộm đồ nữa nhé… Hãy học lên cao trung . Em hy vọng trai thể sống thật , dù em … qua khỏi cũng . Em sẽ ở trời… trai, chúc phúc cho trai…”
Y giữa hai , như một thứ ba chính , vẻ mặt bình tĩnh đến c.h.ế.t lặng.