Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:53:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhặt lên nửa thanh trâm, chỗ gãy sắc nhọn đ.â.m lòng bàn tay khiến đau nhói. Đóa nhung đỏ thắm , như một cành hồng mai nở rộ trong đêm đông lạnh lẽo, rực sáng nơi lòng bàn tay.

Lại như một đốm lửa, thiêu cháy giữa lòng bàn tay.

Trái tim Giang Yến Trì chợt co thắt dữ dội.

Hắn cầm lấy tập giấy thư gấp gọn, chậm rãi mở một góc, nét chữ quen thuộc đập mi mắt.

Mở đầu ,

“Thấy tin như gặp, nay lấy thư , cùng ngươi biệt ly. Khi thư , vẫn còn một hồn vướng . Tuyệt bút vấy mực, sợ rằng từ đây chẳng còn nửa phách lưu thế gian (①). 

Ta từng , cái gọi là ‘phong dư’, chính là văn phong cương nghị, khí phách quyết đoán của nắm sinh sát trong tay. Mong ngươi mãi nhớ, c.h.é.m chỉ nên c.h.é.m gian tà, chứ đừng lạnh lùng với tướng hiền. G.i.ế.c chỉ nên g.i.ế.c nịnh tặc, chớ tổn thương trung thần. Đó là đạo làm vua, cũng là điều nên giữ để làm chủ thiên hạ.

Đế vương cần tài, cần tâm quyết đoán, hai thứ đều . Đế t.ử xuống chiếu, thiếu niên làm vua, đường dài, đây mới là khởi đầu (②).

Nay tướng mới, Triệu thị xôn xao, cha con dị tâm, ngày nghỉ thể bàn việc lớn. Năm thứ mười bốn Xương Bình, tân khoa Trạng nguyên họ Kỳ, liêm chính vô tư, cũng là bậc hiền tài. Vì an dân tâm, hãy trừ nịnh thần Sở thị. Vì thuận lòng dân, nên giao binh quyền cho Hứa gia.

Hứa thị trung liệt, lòng son sắt, trấn giữ biên cương, bảo vệ Bắc Cảnh ngàn dặm. Mong hoàng quân tin dùng, giữ cho yên .

Loạn Vĩnh An hơn hai mươi năm, chịu tổn hại sâu nặng há chỉ ngàn vạn . Nguyện từ đây, chặn loạn cùng cảnh.

Từ nay về , chiến, loạn, xác c.h.ế.t đói, hồn phiêu bạt. Núi sông tươi , dân sinh an lạc.

Làm vua, chớ lấy quyền bốn biển mà tùy ý một sử dụng, mưu toan tranh đoạt dứt.

Ta lấy quyền thiên hạ trao cho ngươi, mong ngươi chỉ dùng vì trong thiên hạ.

Kính ghi nhớ.

Sở thị tuyệt bút.”

Tờ giấy mỏng manh khẽ run lên, nước mắt theo cằm rơi xuống, đọng ở một góc thư, thấm nhoè hai chữ “tuyệt bút”, nhuộm thành một vệt đen như mực.

Đều, đều là khi nào...

, vẫn còn những lời ...

Nước mắt rơi ngừng, nhưng sợ làm ướt bức thư, cẩn thận gấp , chợt phát hiện mặt vẫn còn một nửa câu dở.

Giang Yến Trì chỉ liếc , liền bật t.h.ả.m thiết.

Hắn chỉ ôm chặt cây trâm .

Bảy ngày qua, từng lúc nào đau đớn đến xé lòng như .

Câu chữ giống văn từ chính diện , chỉ là một dòng đơn giản mà chân thành vô cùng.

“Thực xin . Cả đời quá ngắn, chỉ kịp bảo hộ một .”

...

là y lời xin ?

“Là xin ngươi. Xin ... xin ...” Giang Yến Trì siết chặt cây trâm, chỉ thể đem chỗ gãy ấn sâu lòng ngực.

“Ta vốn bảo hộ ngươi, vốn dĩ cứu ngươi... Vì , vì thành như ... Hứa Thuần Mục đúng, khi , nên đưa ngươi về Thượng Kinh. Ngươi sẽ c.h.ế.t, thật sự sẽ c.h.ế.t...”

“Mặc dù dốc hết sức giành lấy hoàng quyền, mặc dù cáo chiếu thiên hạ cưới ngươi làm Hoàng hậu, mặc dù g.i.ế.c bao nhiêu ... nhưng cuối cùng vẫn thể cứu ngươi. Nếu khi đó từng gặp ngươi, từng mang ngươi từ Bắc Cảnh trở về, từng bước đời ngươi... ngươi thể, thể sống yên ?”

“Vì đ.á.n.h đàn cho , vì với rằng thể làm một vị minh quân, vì giúp Đông Cung, vì cứu mẫu ... Vì , trong khi chẳng còn gì, ngươi xuất hiện?”

Đêm khuya, tuyết rơi lả tả.

Như chôn vùi tất cả.

“Thực xin ...”

“Ta từng nghĩ thể cứu ngươi, từng nghĩ... chỉ mới thể cứu ngươi.”

Khoảnh khắc , cổ họng Giang Yến Trì dâng lên vị tanh ngọt.

Hắn nghiêng đầu, ngụm m.á.u đen tích tụ bấy lâu rốt cuộc phun .

*

Tiếng chìa khóa xoay cửa, “cụp” một tiếng khẽ vang.

Tia sáng từ khe cửa rọi căn phòng ngập trong bóng tối. Cửa mở hé gặp vật cản, Thẩm Âm dùng sức đẩy mạnh, nửa chen , liền thấy Thẩm Sở co nơi ngưỡng cửa.

“Bốp”, đèn bật sáng.

Ánh sáng chói lòa khiến y nhắm mắt .

“Anh.”

xổm xuống mặt y, nâng mặt y lên: “Sao , ?”

“Cái đó... bác sĩ tới, chúng —”

“Không cần, cần gặp bác sĩ.” Thẩm Sở khẽ , nụ nhợt nhạt, nhưng Thẩm Âm nắm c.h.ặ.t t.a.y y.

Thẩm Âm kéo thế nào cũng nhúc nhích, cau mày : “Sao cần? Anh hiện tại đầu óc tỉnh táo, chăng đang sốt? Anh bệnh , bệnh thì —”

“Không , nhanh sẽ thôi. Thật đó, ...”

Y lảo đảo lên, Thẩm Âm kiên quyết kéo y, đẩy trong: “Không , nhất định gặp bác sĩ.”

Giữa lúc giằng co, lưng Thẩm Sở va mạnh chân bàn, một chiếc hộp sắt từ giá sách rơi xuống, “loảng xoảng” một tiếng, nắp bật mở, bên trong đồ vật rơi tung toé đầy đất.

Là những tấm ảnh cũ ngả màu, vài phong thư chữ xiêu vẹo, và một quyển nhật ký mỏng.

Thẩm Sở cúi đầu, nhặt tấm ảnh chân. Đó là lúc Thẩm Âm mới sinh, y tám tuổi, bế đứa bé nhỏ trong lòng ghế bập bênh, nhân lúc đó chụp tấm hình.

Còn một tấm khác, khi Tiểu Âm ba tuổi, sấp lưng y, cái đầu nhỏ tựa vai, nụ hồn nhiên dường như sắp tràn khỏi bức ảnh úa vàng.

Hóa , tất cả đều ở đây.

Đều giấu trong chiếc hộp sắt dày nặng .

đem tất cả những điều phủ bụi , đem bộ những quá khứ đau đớn liên quan đến chính , đều gói gọn trong chiếc hộp sắt nhỏ bé .

Cô cầm lấy cuốn nhật ký ở bên cạnh, tùy ý mở một trang, 

“Ngày 19 tháng 3, trời trong.

Hôm nay Tiểu Âm buổi sáng ăn hai cái bánh bao thịt, đầu gối ngã hôm qua đóng vảy. Nếu kiếm tiền, hy vọng thể mua một căn nhà sân ở tầng một, như , em sẽ ngã ở cầu thang nữa.”

Lại lật thêm vài trang, gần như mỗi trang đều về em gái.

Cho đến trang cuối cùng.

Chữ mặt giấy nước mắt thấm nhòe, mờ đến mức gần như thể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-101.html.]

“Ngày 27 tháng 11.

Đôi khi, chỉ cần một tồn tại, thế giới vẫn còn hy vọng.

Bác sĩ bệnh tình của em nguy kịch, e rằng chịu nổi nữa.

Tôi để em cô đơn mà . Tôi sẽ ở , cùng em .”

Bang! Một bàn tay nện mạnh xuống trang nhật ký hôm .

Rầm một tiếng, đường chỉ buộc chịu nổi mà bung , từng trang giấy rơi lả tả xuống đất.

Thẩm Âm chỉ kịp liếc qua vài dòng, bỗng đưa tay che mặt, sụp xuống đất bật nức nở.

“Tiểu Âm, em... em làm ...” Chóp mũi Thẩm Sở cay xè, giọng khẽ run, “Vì ?”

“Em thấy những thứ .”

Trong lòng cô tê dại, nghẹn .

Thẩm Sở cúi đầu, lặng lẽ nhặt từng trang nhật ký rơi vãi, tay run rẩy, động tác luống cuống: “Vậy... xem nữa. Không , đừng ...”

Lạch cạch.

Một giọt nước mắt của y rơi xuống mu bàn tay.

Y ngẩn , lặng lẽ lau vệt ướt đó.

“Vì , vì trong mỗi trang nhật ký của đều là em? Vì vì em mà tìm đến cái c.h.ế.t? Anh... vì bệnh của tái phát? Vì bây giờ trông... trông——”

“Lại giống như khi đó!”

Thẩm Âm xổm xuống, tay khẽ đảo một cái, chính xác nhặt lên bức ảnh, đó là tấm hình chụp chung khi Thẩm Sở mười tám tuổi, còn cô mười tuổi, năm cuối trung học.

“Ánh mắt, cách chuyện, đều giống hệt . Vì ... vì như ? Anh tự nhốt trong phòng định làm gì? Anh tự sát ? Chẳng lẽ thứ thật sự thể di truyền ? Anh và đều giống , đều——”

Kẽo kẹt.

“Thẩm tiểu thư.”

Cửa mở, bác sĩ khẽ ho một tiếng cắt ngang: “Tôi... thể ?”

Thẩm Âm đầu , lau sạch nước mắt ở khóe mắt, điều chỉnh thở, giọng bình tĩnh: “Bác sĩ Trần, .”

Cô mời ông xuống bên bàn làm việc.

“Thẩm .” Bác sĩ mỉm , đưa tay bắt, đẩy nhẹ cặp kính gọng vàng sống mũi, y từ xuống , “Chúng ... lâu gặp, còn nhớ ?”

Bác sĩ rút cây bút trong túi áo vest, lạch cạch một tiếng bật , bắt đầu ghi chép lên giấy.

Âm thanh như một hòn đá ném xuống ruộng lúa, lập tức khiến ký ức nơi sâu thẳm khuấy động, từng mảnh vụn hiện .

Thấy y trầm mặc, bác sĩ hiểu ý, khẽ : “Có chút ấn tượng đúng ? Năm mười lăm tuổi, vì tội ăn cắp suýt trường đuổi học, giáo viên chủ nhiệm của đến tìm , rằng ... chút vấn đề về tâm lý.”

chuyện như .

Năm mười lăm tuổi, thầy chủ nhiệm từng dẫn đến bệnh viện một .

“Cậu đừng lo lắng. Em gái chỉ là cảm xúc kích động, cũng vì quan tâm thôi. Giờ hít sâu, thả lỏng một chút. Chúng xem thử tình trạng hiện tại của thế nào.”

Lạch cạch, lạch cạch.

Âm thanh đều đặn của cây bút khiến lông mi Thẩm Sở run lên, mí mắt khẽ nâng.

“Trí nhớ của hiện tại lẫn lộn ? Có chuyện gì bỗng nhiên nghĩ mãi mà ?”

Ký ức.

Cái gì gọi là ký ức lẫn lộn?

“Lần gần đây nhất là khi nào?” Bác sĩ giọt nước mắt còn vương má y, hỏi tiếp, “Vừa mới ? Cậu , là vì đau, vì bi thương?”

“Tôi...”

Âm thanh lạch cạch của cây bút chợt dừng .

Theo ý bác sĩ, Thẩm Âm tắt đèn lớn trong phòng, chỉ để chiếc đèn bàn bàn .

Trước mắt, Thẩm Sở chỉ còn thấy bác sĩ, ánh sáng chiếu lên gương mặt hiền hòa, thái độ ôn tồn khiến khỏi cảm thấy dễ gần.

“Cậu còn nhớ, khi thiêu than tự sát, bà ?”

Oanh.

Như thứ gì đó nổ tung trong đầu.

gì?

Thẩm Sở cố gắng nhớ , nhưng ký ức chỉ là một mảnh mờ mịt.

“...Tiểu Sở...”

Đồng t.ử y co rụt , giọng run rẩy : “Bà ... ‘Tiểu Sở, chúng cùng c.h.ế.t .’” Thẩm Sở cuối cùng cũng nhớ vài mảnh vụn ký ức.

“Còn gì nữa ?”

“Không... còn.”

Thẩm Âm đưa tay bịt chặt miệng, nước mắt tràn ngừng.

Nghe thấy tiếng thở run rẩy , Thẩm Sở khẽ đầu .

Dưới ánh đèn bàn, lưng Thẩm Âm in lên tường một cái bóng lớn.

Cái bóng dần co , thu nhỏ thành một hình tròn bé nhỏ.

Rồi y chợt thấy, mặt, trong cái bóng , là một cô bé đang ôm gối, nức nở.

Đó là Tiểu Âm năm tuổi.

Nhìn quanh, y thấy đang ở trong căn phòng tối chút gió lùa năm . Chỉ khác là , thứ rõ ràng đến rợn .

Từng khe nứt tường, tiếng than cháy tí tách, tất cả như kéo y trở ký ức năm đó.

Y thấy giọng bác sĩ, tiếng bút bi “lạch cạch” đều đặn, ngọn lửa xanh lam le lói đống than, khe cửa sổ dán kín, cả căn phòng tối tăm, nặng nề, ngột ngạt.

“Nghe rõ ? Khi , ... rốt cuộc gì?”

-----

Tác giả lời :

Tham khảo:

① Nguyên văn trích từ 《Cùng thê thư》 ( chỉnh sửa).

② Nguyên văn trích từ 《Ly Tao》 ( chỉnh sửa).

Loading...