Lịch sử giải giao lưu giữa các trường quân sự do Liên Bang và Đế Quốc liên hợp tổ chức tính đến nay vẫn đầy 400 năm.
Bốn trăm năm , Liên Bang bại trận, buộc ký hiệp nghị trả lãnh thổ và bồi thường cho Đế Quốc.
Những tinh đoàn ở rìa phía đông tinh vực Randall, nơi vốn luôn gào thét đòi độc lập, từng là phần lãnh thổ Liên Bang xâm chiếm.
Đối với Liên Bang, đoạn lịch sử là một nỗi sỉ nhục. Họ bao giờ chấp nhận việc Đế Quốc mạnh hơn về khoa học kỹ thuật sản xuất.
Họ cho rằng chẳng qua Đế Quốc may mắn sở hữu vị trí địa lý đắc địa, là quốc gia nhiều hành tinh thích hợp để cư trú nhất ở tinh hệ thứ hai và thứ ba, nhờ nguồn tài nguyên vô tận đó mới giành chiến thắng.
Kỳ Thuật Jenta, đang rảnh rỗi đến phát chán, kể về đoạn lịch sử , đôi mắt tĩnh lặng của khẽ gợn sóng.
Hóa dải ngân hà mà thấy khi mới xuyên tới đây cũng chỉ là một phần nhỏ trong các tinh hệ khổng lồ của vũ trụ.
Quả nhiên đôi mắt của con vĩnh viễn bao giờ thấu hết thế giới .
"Nghe thiết đầu cuối của tịch thu, chắc hẳn ít tiếp xúc với lịch sử văn minh và cây công nghệ tinh tế nhỉ?"
Cây công nghệ là sự tích lũy thành quả của khoa học kỹ thuật. Dù là lý thuyết cơ bản những nhánh văn minh khoa học nảy mầm từ đó, tất cả đều gọi chung là cây công nghệ tinh tế.
" "
Kỳ Thuật mỉm đáp .
Lúc , họ đang đợi buổi họp của khoa bắt đầu.
Hội trường lớn yên tĩnh và rộng rãi thiết kế theo kiểu bậc thang hình tròn. Sinh viên chuyên ngành chế thẻ nhiều lắm. Các đàn , đàn chị khóa cũng lượt mặt.
Khác với vẻ thần thần điên điên của tân sinh viên năm nhất, phong thái của họ trông vẻ bình thường hơn, nhưng lười hơn hẳn đám khóa , đa chỉ thích học online cho rảnh nợ.
Jenta Kỳ Thuật với đôi mắt lấp lánh ý , lúc mới chú ý tới, hôm nay Kỳ Thuật mặc đồng phục trắng tinh khôi của trường, đầu đội mũ beret đen, mái tóc dài buộc gọn thành một lọn nhỏ rủ vai.
Jenta thầm cảm thán, so với đám cáo già như bọn họ, Kỳ Thuật chẳng khác nào một tờ giấy trắng thuần khiết!
lúc còn đến đông đủ, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa hội trường.
Bức tường cạnh cửa thủng một lỗ lớn, một nam sinh khóa sõng soài đất, tay vẫn còn cầm một tấm thẻ tăng tốc qua sử dụng.
Trán chảy máu, nhưng đầy hai giây , đợi robot y tế đến, lồm cồm bò dậy. Bộ đồng phục phác họa hình cường tráng, dường như vết thương nhỏ chẳng thấm tháp gì.
Anh thậm chí còn toe toét vẫy tay chào đám đàn em năm nhất.
Đám bạn cùng lớp của Kỳ Thuật, những từng dùng thẻ trải nghiệm ‘trai xinh gái ’ một ngày, cũng hớn hở chào .
Kỳ Thuật: "..."
Trước khi nhận thông báo họp hôm nay, Kỳ Thuật còn chuyên ngành đàn đàn chị khóa .
là của chuyên ngành chế thẻ, màn chào sân lúc nào cũng kèm hiệu ứng âm thanh và cháy nổ.
Kỳ Thuật dường như dần quen với điều , đôi mắt trong vắt như nước suối của hề lộ một chút kinh ngạc nào.
Một từ hành tinh khác gấp rút trở về, phong trần mệt mỏi, nhưng việc đầu tiên họ làm là về phía nhân vật nổi tiếng, tam hoàng t.ử phi.
Uy danh của tam hoàng t.ử lẫy lừng thiên hạ, nên ai cũng tò mò bạn đời của là thế nào.
Trên Kỳ Thuật tỏa khí chất khiêm tốn, nội liễm nhưng thanh tú. Bất cứ ai đầu cũng sẽ thấy thiện cảm ngay.
Hơn nữa, nhờ mỗi ngày đều bồi bổ bằng nguyên liệu cao cấp, khí sắc của Kỳ Thuật trông hơn hẳn những thường xuyên dùng dịch dinh dưỡng.
Thậm chí vài còn dùng khẩu hình miệng để chào hỏi từ xa.
Kỳ Thuật hiểu rằng, nếu bên cạnh xuất hiện một nổi tiếng ngôi , ai cũng sẽ tò mò xem đó ở ngoài đời thực giống mạng .
Kể từ giây phút phận bại lộ, cuộc sống của chắc chắn sẽ còn bình yên nữa.
Đợi thêm nửa tiếng, cuối cùng cũng đến đông đủ. Kỳ Thuật chỉnh thiết đầu cuối sang chế độ rung, cố nhịn xem những tấm ảnh của cục than mà tam hoàng t.ử gửi tới.
mà...báo nhỏ đáng yêu thế , nó gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-dua-vao-che-the-bao-hong-tinh-te/chuong-97-nghiem-cam-cao-troc-dau-doi-thu-khi-dang-thi-dau.html.]
Cuối cùng vẫn nhịn , tải hết đống ảnh về máy, còn lén chọn một tấm làm hình nền.
Đến khi một vị giáo sư già với dáng vẻ tập tễnh bước lên bục giảng, Kỳ Thuật mới luyến tiếc tắt màn hình.
Đây là ngày thứ tư xa cục than , nhớ nó, nhớ nó quá mất.
Vị giáo sư đài gương mặt nghiêm nghị, gió sương thời gian che lấp khí thế của ông. Ông cầm bản thảo những điều cần lưu ý suốt hai phút.
Các chuyên ngành khác thường dặn dò sinh viên bảo vệ an cho bản , còn giáo sư chuyên ngành chế thẻ ngừng nhấn mạnh: "Mạng của khác cũng là mạng."
Kỳ Thuật: "..."
Vài phút , giáo sư trầm giọng : “Tôi hy vọng giải đấu năm nay giống năm ngoái, xuất hiện tình trạng nổ tung khiến một nửa sinh viên chuyên ngành chế thẻ của Liên Bang trọng thương."
Người gây vụ đó chính là vị đàn vỡ đầu lúc nãy. Anh giơ tay, ấm ức thanh minh: "Lúc đó em bọn họ tự dẫn xác đến cửa ạ, với ...cũng ai c.h.ế.t ..."
Kỳ Thuật: "..."
Nên bắt đầu châm chọc từ chỗ nào cho đúng đây?
Thôi bỏ , chuyện ‘bình thường’ mà.
Kỳ Thuật tự nhủ với lòng : Cậu là bình thường duy nhất ở cái chuyên ngành . So với bọn họ, chẳng lẽ bình thường ?
"Tôi nhấn mạnh bao nhiêu là gây sự cố lớn, các , kết quả là bồi thường tiền đúng ? Cậu hành tinh khác làm thêm để trả nợ, trả hết ?"
"Dạ ..."
Vị đàn lập tức im như thóc.
Lão giáo sư mặc bộ đồ đen giản dị, những nếp nhăn hằn sâu mặt, mũi đeo chiếc kính đen cải thiện thị lực. Đôi tay run rẩy của ông lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ tay, tiếp tục về vấn đề tiếp theo:
"Còn nữa, nghiêm cấm sinh viên thú nhân tự ý biến sân đấu. Nghiêm cấm sử dụng những tấm thẻ thiếu văn minh để làm nổ tung quần áo của khác!"
Kỳ Thuật: "..."
Erinn
"Nghiêm cấm cạo trọc đầu đối thủ khi đang thi đấu!"
"Nghiêm cấm làm bốc bộ nguồn nước của sân đấu!"
"Nghiêm cấm các bạn sinh viên thú nhân ăn thịt...ăn thịt các bạn học thuộc hệ ăn cỏ!"
"Nghiêm cấm bỏ thêm 'gia vị' dinh dưỡng dịch của sinh viên trường khác!"
Kỳ Thuật: "..."
Tại rõ ràng từng chữ đều hiểu, mà khi ghép với hiểu gì hết ?
Cậu đầu , thấy đám bạn cùng lớp cũng đang lộ vẻ mặt ngơ ngác, dại như đang ở trong sương mù.
À, hóa là bọn họ đang thả hồn theo mây gió cả ... cả đám đồng loạt mất tập trung thế nhỉ?
Chỉ mỗi là nghiêm túc họp thôi ?
Những lời đáng ?
Lão giáo sư kết luận:
"Tóm , giải đấu cho phép các cô, các lặp những hành vi . Có kẻ gây họa đến giờ vẫn đang cày cuốc trả nợ, kẻ vì vi phạm quy định trường mà đang nợ trường tận 20 học phần!
Đừng để nhắc nữa. Năm nay thắng thua quan trọng, miễn mấy đứa đừng gây họa là ."
Các đàn , đàn chị mặt đầy ấm ức, còn đám tân sinh viên năm nhất thì đúng kiểu tai lọt tai .
Kỳ Thuật thầm nghĩ, cả, dù cũng sẽ làm gì quá đáng.
Hiện tại là của hoàng thất, nên mỗi lời cử chỉ đều sai sót. Phải giữ vẻ khiêm tốn, bỏ lỡ học phần.
Nghe quy tắc năm ngoái là nếu loại bỏ một nửa sinh viên hệ chế thẻ của Liên Bang sẽ nhận 3 học phần!
Thảo nào vị đàn chọn cách mạo hiểm là cho nổ tung một nửa . Nghĩ thì, hình như đó quả thật là cách nhanh nhất để kiếm điểm.