Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Bị Cả Nhà Đọc Tâm - Chương 87: Phân Chỗ! Bạn Cùng Bàn!

Cập nhật lúc: 2026-01-11 09:55:37
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng Diêu Mậu Lâm hề nhỏ, thậm chí vì quá kích động mà vô thức phóng đại, khiến Kỷ Từ Sầm bục liên tục sang.

gọi tên thì ngơ ngác, đầu thấy nửa Thẩm Cẩn Diêu Mậu Lâm ép sát lên bàn, lập tức lộ vẻ mặt giận dữ, “Bang” một tiếng đ.á.n.h cánh tay đang hưng phấn của Diêu Mậu Lâm.

“Thẩm Tiểu Du, ngươi tâm!”

Bị tấn công, Diêu Mậu Lâm nhanh chóng lùi , khuỷu tay cẩn thận va góc bàn, lập tức đau đến “ngao” một tiếng.

“Đáng đời!” Thẩm Du phồng má, hừ khí mà giơ ngón út về phía Diêu Mậu Lâm, đó ánh mắt tinh tường của hai em trai, ấm ức rụt về.

Liếc thấy Diêu Mậu Lâm đang đau đến nhe răng trợn mắt, Thẩm Du kìm nhún nhún mông, nghĩ đến phận trai của đột nhiên cứng đờ, lặng lẽ thẳng giả vờ như chuyện gì xảy .

[Mình nên phía em trai! Hàng ghế đầu tiện để bộc lộ bản tính, Tiểu Du ngu dốt, giả vờ!]

Trò hề của hai làm gián đoạn việc giới thiệu học sinh mới, Thẩm Du đầu lúc đối diện với Kỷ Từ Sầm.

Tuy học sinh mới vì , Thẩm Du vốn vui vẻ vẫn lộ nụ tiêu chuẩn tám cái răng.

“Học kỳ học sinh mới gia nhập, chỗ cũng cần sắp xếp , kết hợp đề nghị của phụ và thảo luận của học sinh…”

Lý lão sư đám học sinh tự lập thành đoàn, thể tưởng tượng nhóm tụ tập với sẽ quậy phá đến mức nào, tuyên bố xong quy định liền gọi ngoài để sắp xếp vị trí.

Đã mong chờ từ lâu việc đổi chỗ sắp bắt đầu, Thẩm Du chu đáo che chở em trai Thẩm Quân ở góc, thì thầm giới thiệu phong thủy bảo địa của lớp.

Thẩm Cẩn vốn đang yên tĩnh hai trai giao lưu, bỗng nhiên như phát hiện điều gì, đầu liếc thấy Kỷ Từ Sầm đang trầm mặc, hai đối diện lâu, Kỷ Từ Sầm dẫn đầu nở một nụ hiền lành.

Tuy cảm thấy khó hiểu, Thẩm Cẩn vẫn lễ phép gật đầu, hơn nửa sự chú ý vẫn đặt hai trai, đặc biệt là Thẩm Du, thể tự vấp ngã đất.

Vòng tròn nhỏ của năm tuy yên tĩnh nhưng là tiêu điểm của , dù bốn đều là học bá, học sinh mới đến là song sinh, khó để bàn tán về sự khác biệt giữa Thẩm Quân và em trai Thẩm Cẩn.

Kỷ Từ Sầm nửa dựa cửa sổ, trong mắt mang theo sự trưởng thành thuộc về lứa tuổi , bóng hình cô độc trông đáng thương.

Nếu là bình thường, Thẩm Du nhiệt tình chắc chắn sẽ tiến lên giúp đỡ, nhưng hiện tại tâm tư của thiếu niên dồn em trai nhà .

Thấy Thẩm Du hề ý định để ý đến Kỷ Từ Sầm, Diêu Mậu Lâm chút khó hiểu, rõ hai đang đ.á.n.h đố gì.

nghĩ Kỷ Từ Sầm cũng coi như nửa bạn từ thuở nhỏ, cứ để cô lập như cũng , băn khoăn một lúc vẫn tiến lên.

Chờ Thẩm Du khô cả họng khi chia sẻ lợi và hại, Diêu Mậu Lâm cũng bật chế độ “máy hát”, chút phòng mà khoan khoái kể tình hình gần đây, thậm chí đặc biệt nhấn mạnh Thẩm Tiểu Du vì tình mà vứt bỏ tình bạn.

Bị nhắc đến trọng điểm, khi Thẩm Du tiến lên, Diêu Mậu Lâm đang đến khô cả họng: “Thẩm Tiểu Du thiết với lắm, bây giờ thì khác , lúc nào cũng chê .”

mở miệng thì bảo câm miệng, câm miệng thì mau cút, cuộc sống thể nào sống nổi nữa…”

Giọng điệu oán phụ kết hợp với động tác giả vờ lau nước mắt của Diêu Mậu Lâm, cứng nhắc diễn nỗi chua xót mười năm trong lò than lạnh, chọc cho Thẩm Du phía nghiến răng nghiến lợi.

“Tôi thấy chuyện phiếm vui vẻ lắm mà.” Thẩm Du Diêu Mậu Lâm làm hỏng danh tiếng mặt bạn học mới, tức đến ngứa răng, vung nắm đ.ấ.m tự hỏi nên tay từ .

“Làm gì chứ! Tôi đang phổ cập tình bạn thiết khăng khít của chúng với A Sầm đó!” Diêu Mậu Lâm ứng biến nhanh nhạy, tránh nắm đ.ấ.m của Thẩm Du đồng thời quên biện minh cho .

“Chẳng thiết khăng khít , mở miệng ngậm miệng đều là Cẩu Du.” Thẩm Du quá hiểu thằng bạn , chút do dự mà vung nắm đấm.

Diêu Mậu Lâm đuối lý dám đ.á.n.h trả, đ.á.n.h kêu la chạy loạn còn quên cầu cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-bi-ca-nha-doc-tam/chuong-87-phan-cho-ban-cung-ban.html.]

Không ngờ Triệu Cẩm Nhậm chỉ lạnh nhạt , Kỷ Từ Sầm càng phớt lờ dáng vẻ chật vật của Diêu Mậu Lâm, bộ quá trình đều mỉm Thẩm Du.

Quen với sự quậy phá của Diêu Mậu Lâm, những học sinh khác thậm chí còn hò reo cổ vũ, hành lang tiếng hoan hô vang dậy, thể thấy sức hút của hai thiếu niên cao đến mức nào, bạn bè bất tri bất giác đều chơi đùa với .

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm bước ngắt lời tất cả, thành thạo xách Diêu Mậu Lâm chọn chỗ , dù dựa theo nguyên tắc dặn dò, mười học sinh đầu vẫn đặc quyền.

Thẩm Du hưng phấn dán mắt cửa sổ, chú ý thấy bên cạnh thêm một , còn tưởng là em trai sợ hãi, thành thạo mở miệng an ủi: “Đừng lo lắng, và Tiểu Cẩn đều thể bầu bạn…”

“Tôi là Kỷ Từ Sầm.” Kỷ Từ Sầm dường như tin ánh mắt và giọng điệu xa lạ của Thẩm Du, nhắc đến tên khỏi tăng thêm ngữ khí.

“Ồ, là , bạn học mới, chào !” Thẩm Du lúc mới ý thức bên cạnh em trai, vẫy tay hoan nghênh xin , “Tôi còn tưởng là Tiểu Quân, em trai siêu nhút nhát.”

Miệng Kỷ Từ Sầm mấp máy, đối diện với ánh mắt nhiệt tình nhưng xa lạ của Thẩm Du bạn học mới, nội tâm vô cớ chút chua xót.

“Bạn học Thẩm Du, lão sư đang gọi đó.” Không đợi Kỷ Từ Sầm trả lời, bạn học bên cạnh bắt đầu thúc giục Thẩm Du chọn vị trí.

Nhìn thấy hai em trai lớp xuống, Kỷ Từ Sầm bên cạnh tỏ vẻ đau buồn, ý bảo vệ của Thẩm Du lập tức bùng nổ, “Cậu cùng , về sẽ che chở cho !”

cũng che chở hai em trai nhà , thêm một thì , hiện tại là Thẩm · Nữu Hỗ Lộc thị · Du.

Không ngờ bất ngờ như , Kỷ Từ Sầm bỗng nhiên ngẩng đầu, nỗi chua xót tan biến thành hư , vẻ mặt thậm chí chút kích động, “Cậu nhớ …”

“Đi thôi, thì vị trí chọn mất.” Thẩm Du một lòng bảo vệ em trai, đợi Kỷ Từ Sầm xong liền kéo lớp tìm vị trí.

Mấy một nữa tề tựu, Thẩm Quân, Thẩm Cẩn vây quanh ở giữa, Diêu Mậu Lâm, Triệu Cẩm Nhậm vẫn phía , nhưng Kỷ Từ Sầm theo Thẩm Du phía .

Diêu Mậu Lâm tiếc nuối Thẩm Du cách một bàn phía , tuy mỗi Thẩm Du làm cho điên tiết, nhưng vẫn thích bạn nhỏ .

“Vận mệnh khiến chúng chia lìa nha, Tiểu Ngư Nhi!”

Giọng Diêu Mậu Lâm mang theo bi thống, Thẩm Du định phối hợp thằng bạn diễn một màn, liền đối diện với đôi mắt dò xét của hai em trai, lặng lẽ nuốt lời bụng.

Vất vả lắm mới phân xong vị trí, chủ nhiệm theo thường lệ gọi họp, chân lão sư rời , phía lớp học náo nhiệt hẳn lên.

Diêu Mậu Lâm dọn ghế, m.ô.n.g rời mà xê dịch xoa xoa đến phía , chen giữa bàn bốn lập tức bắt đầu bát quái.

“A Sầm, về ? Nước ngoài vui ?”

Thẩm Du chống cằm, thấy câu hỏi của Diêu Mậu Lâm mới nghĩ đến câu “che chở hoa về khi phân chỗ , khỏi ngơ ngác đầu .

“Có một việc cần thành ở trong nước.” Kỷ Từ Sầm đối diện với vẻ mặt tò mò hóng chuyện của Thẩm Du, lời đến miệng cứng nhắc nuốt trở .

“Vậy , hồi mẫu giáo chuyển trường nửa chừng, lúc đó còn tiếc nuối lắm.” Diêu Mậu Lâm tấm tắc lạ lùng, cũng truy vấn nguyên nhân cụ thể, còn tiện miệng nhắc đến Thẩm Du.

“Năm đó Thẩm Tiểu Du cứ lẽo đẽo theo m.ô.n.g , kết quả nhanh như chớp chạy sang nước ngoài, đáng thương cho Tiểu Ngư Nhi của chúng ấm ức bao!”

Bị điểm danh, Thẩm Du ngơ ngác, ngờ còn chuyện của , bỗng nhiên đầu đối diện với Kỷ Từ Sầm, chậm nửa nhịp vẫy tay, “Xem quả thật lâu gặp.”

Ngoài miệng lâu gặp, nhưng trong mắt Thẩm Du xa lạ, Kỷ Từ Sầm nhịn thật lâu vẫn hỏi thành tiếng: “Cậu nhớ rõ ?”

Tuy đối phương ánh mắt chút buồn bã, Thẩm Du gãi gãi ngón tay, vẫn thành thật trả lời: “Chắc là nhớ rõ, nhưng .”

“Nga nga nga ngỗng ngỗng!” Diêu Mậu Lâm đến ngông cuồng, “Tôi cứ tưởng Thẩm Tiểu Du chỉ quên mỗi , hóa cả đám hồi mẫu giáo đều quên hết .”

“Xem chuyện năm đó ảnh hưởng thật lớn.”

Loading...