Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Bị Cả Nhà Đọc Tâm - Chương 49: Quá Khứ Của Hàn Vinh

Cập nhật lúc: 2026-01-11 09:47:53
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư phòng yên tĩnh tiếng động, thời gian phảng phất như ngừng khoảnh khắc . Thẩm Quân hỏi câu đó liền chút hối hận, cảm thấy quá mạo hiểm, nhưng nghĩ đến bộ dạng ủy khuất của Thẩm Du ở bệnh viện, như ma xui quỷ khiến mà tranh cãi một phen.

Thẩm Trường Canh ngạc nhiên khi Thẩm Quân hỏi thăm những điều , nhưng thấy vẻ mặt ảo não và rối rắm của thiếu niên, vẫn kiên nhẫn giải thích:

“Cũng là cơ duyên xảo hợp thôi. Năm đó ba cùng em gái của Hàn Vinh học cùng chuyên ngành. Bình thường các hoạt động lớp, ông cũng thường xuyên đến tìm Hàn Xảo, dần dà liền quen với các bạn học trong lớp.”

Thẩm Trường Canh hồi tưởng quãng đời sinh viên đại học của , trong mắt tràn đầy hoài niệm: “Lúc làm gì nhiều phú nhị đại như bây giờ, chẳng qua là nắm bắt cơ hội của thời đại, từng bước một chậm rãi làm lớn lên.”

Thẩm Quân Thẩm Trường Canh càng càng xa, thậm chí còn lái sang chuyện làm thế nào vượt qua bao trắc trở để theo đuổi , nhịn ho nhẹ hai tiếng, ý bảo ông ba chủ đề.

Cảm xúc mãnh liệt cắt ngang, Thẩm Trường Canh tiếc nuối tặc lưỡi, tiếp tục kể về quá trình ở chung với Hàn Vinh, khiến Thẩm Quân càng thêm hoang mang. Đặc biệt khi Hàn Vinh làm trai, thường xuyên vượt viện chăm sóc em gái, càng cảm thấy kỳ lạ. Sinh viên cơ bản trưởng thành, các buổi tụ họp lớp hẳn cần nhà ngày nào cũng cùng, huống chi là các hoạt động trong lớp.

Đè nén sự nghi hoặc trong lòng, Thẩm Quân ngẩng đầu, tiếp tục lắng Thẩm Trường Canh hồi ức về những năm tháng gian nan.

“Sau ba bắt đầu gây dựng sự nghiệp, quen các con dần dần định. Năm đó khi sinh Tự Bạch xuất huyết nhiều, ba tin tưởng bác sĩ bên ngoài, liền thành lập bệnh viện tư nhân của riêng .”

Nói đến đây, giọng điệu Thẩm Trường Canh chút cảm khái: “Vừa vặn Hàn Vinh là tiến sĩ từ nước ngoài về nhận lời mời, nghĩ đều là bạn cũ, liền thuận lý thành chương mà giữ .”

Nghe sự tín nhiệm của phụ đối với Hàn Vinh, Thẩm Quân như suy tư gật gật đầu, ngay đó truy vấn: “em gái ông cũng làm ở công ty ?”

“Hồng nhan bạc mệnh.” Nhắc đến bạn học cũ Hàn Xảo, Thẩm Trường Canh chỉ còn ấn tượng nhạt nhòa: “Nghe gặp , nhà trai con, khi sinh non xuất huyết nhiều, lâu thì qua đời.”

Thư phòng nữa chìm yên tĩnh, tiếng đùa giỡn trong phòng khách mơ hồ truyền tai. Thẩm Quân nghĩ đến vận mệnh bi t.h.ả.m của Hàn Xảo, luôn cảm thấy gì đó đúng, nhưng thể rõ.

Hiếm khi thấy Thẩm Quân hứng thú với thế giới bên ngoài, Thẩm Trường Canh giơ tay vuốt phẳng vầng trán nhíu của thiếu niên, giọng khỏi chậm : “Tiểu Quân gặp chuyện phiền lòng ? Có thể với ba ba.”

Thẩm Quân hoạt bát yêu như Thẩm Du, cũng giống Thẩm Cẩn sẵn lòng bày tỏ ý tưởng của . Ngược , tiểu thiếu niên luôn săn sóc chăm sóc , thậm chí còn suy xét tâm trạng của lớn.

“Con và Tiểu Cẩn là con của ba, gì quan trọng hơn các con.” Thẩm Trường Canh kẻ ngốc, việc con cái đột nhiên hỏi chuyện , chắc chắn giữa chừng xảy chuyện khó hiểu.

Thẩm Quân theo bản năng học Thẩm Du mà véo tay, chút quen với sự quan tâm của Thẩm Trường Canh, vành tai trắng bệch cũng dần dần ửng hồng.

“Hay là, Tiểu Quân cảm thấy ở chung với Hàn Vinh thoải mái?” Thẩm Trường Canh xoa xoa đầu Thẩm Quân, ý thức đối với trẻ con mà , chỉ vấn đề của lớn thật khó mở lời.

Thẩm Quân mím môi suy nghĩ, đối diện với ánh mắt khích lệ của Thẩm Trường Canh, vẫn là sự nghi ngờ của .

“Hàn Vinh… chú làm gì con.” Thẩm Quân nghĩ đến những lời giả dối như thật của Hàn Vinh, cân nhắc dùng từ: “ hình như hy vọng chúng con và Tiểu Du quan hệ .”

Thẩm Quân uyển chuyển, nhưng biểu cảm bất mãn chói lọi cho Thẩm Trường Canh , Hàn Vinh đang châm ngòi quan hệ em, thậm chí còn vươn tay đến cả lũ trẻ.

Sắc mặt Thẩm Trường Canh trầm xuống, nhưng lập tức đưa phán đoán, ngược khen ngợi Thẩm Quân: “Ba ba vui, Tiểu Quân chịu chủ động chuyện với ba ba.”

Thấy vành tai đỏ ửng của Thẩm Quân lan đến khuôn mặt, Thẩm Trường Canh càng nhịn trêu chọc: “Tiểu Quân quá thẹn thùng, điểm học tập Tiểu Du, tiểu gia hỏa mặt dày hơn ai hết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-bi-ca-nha-doc-tam/chuong-49-qua-khu-cua-han-vinh.html.]

Trong phòng khách, Thẩm Du thấy tiếng của phụ , tung tăng kéo Thẩm Cẩn chạy về phía thư phòng, ngờ từ xa thấy lời “khen ngợi” của phụ , lập tức tức giận thò đầu từ cửa.

“Da mặt con mỏng lắm!”

Không chỉ thò đầu , Thẩm Du còn nghĩa khí mà nhường chỗ cho Thẩm Cẩn, đó đầu yên tâm thoải mái đè lên: “Da mặt mỏng, nắm đ.ấ.m cứng.”

“Ha ha ha ha.” Hai cái đầu gỗ xếp cạnh , Thẩm Trường Canh khỏi trêu chọc: “May mà thời gian Tiểu Cẩn nghiêm túc rèn luyện, nếu còn chịu nổi Tiểu Du.”

Không khí nặng nề trong phòng phá vỡ, thể căng thẳng của Thẩm Quân cũng từ từ thả lỏng, dung túng cho em trai lén.

Thẩm Trường Canh vẫy vẫy tay, hiệu hai nhà. Ba đứa trẻ xếp hàng , trừ đôi mắt sáng lấp lánh của Thẩm Du, hai em sinh đôi còn chút căng thẳng.

“Các con đều trưởng thành , sắp là những đứa nhóc học lớp 7 .” Thẩm Trường Canh hy vọng con cái thể tự lập, nhưng con cái lớn quá nhanh.

“Tự Bạch và Tinh Thước trưởng thành, ba cũng cùng các con chậm rãi lớn lên, con nhà gì, nhà chúng cũng cái đó.”

Nói đến đây, Thẩm Trường Canh lấy những món quà chuẩn sẵn: Ba chiếc bình an khấu bằng ngọc trong suốt, lấp lánh tỏa sáng ánh đèn.

“Đây là thời gian , ba và các con chùa cầu.” Thẩm Trường Canh bình an khấu cảm thán : “Mẹ các con lên núi than chân mỏi, nhưng khi cầu ngọc thì thành tâm hơn ai hết.”

“Con !” Thẩm Du tích cực giành lời, thậm chí còn bắt chước y hệt: “ lên núi thì ‘ mà xa thế, mệt c.h.ế.t ’, đến chùa thì ‘nhà con nhiều con lắm, Phật Tổ phù hộ nhiều chút’.”

“Đồ da dẻ!” Thẩm Trường Canh gõ gõ đầu Thẩm Du, ngây ngô khi Thẩm Du và Thẩm Quân ít , nếu hai trung hòa thì ông sẽ đỡ lo hơn.

Bình an khấu cố ý khắc tên, Thẩm Cẩn thấy Thẩm Du duỗi cổ, nhịn phun tào: “ với con ngỗng lớn là họ hàng ?”

Cái cổ duỗi , thể kéo dài qua hai dặm đất.

Bình an khấu lạnh lẽo chạm da thịt, Thẩm Du rùng một cái, đó đôi mắt sáng ngời chằm chằm Thẩm Cẩn, chờ đợi cơ hội trả đũa.

Thẩm Cẩn lặng lẽ chuyển lưng trai, giả vờ thấy ánh mắt của Thẩm Du, tự hỏi khả năng sẽ đeo bình an khấu khi về phòng.

“Tiểu Quân, cổ dựa đây chút.” Thẩm Trường Canh thấy sự chú ý của Thẩm Quân hai thu hút, hai tay giữ đầu con trai ngay ngắn, đeo xong quên thưởng thức: “Không tệ, hợp với khí chất của Tiểu Quân.”

“Ba ba, Tiểu Cẩn chạy trốn!” Thẩm Du ba ba đang giúp em trai đeo bình an khấu, chủ động nhận nhiệm vụ giữ Thẩm Cẩn về , thở hổn hển chạy đến bắt .

Thế nhưng, Thẩm Du lười biếng ăn uống, ườn thể so với Thẩm Cẩn? Bị em trai lôi vòng quanh phòng khách hai vòng, Thẩm Du thở hổn hển ngã vật sofa, diễn kịch mà vẫy tay.

“Bắt lấy em , trọng thưởng!”

Thẩm Cẩn đang tạm dừng việc trêu chọc trai, tức đến bật : “Trọng thưởng? Thưởng món rau xanh giấu hôm qua ?”

Chuyện bóc trần, Thẩm Du nhắm mắt liền lao về phía cửa, ngờ chế tài, Thẩm Tự Bạch tan sở về bắt vặn.

“Thẩm Tiểu Du em tiền đồ thật đấy, còn dám nhắm mắt chạy lung tung.”

Loading...