Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Bị Cả Nhà Đọc Tâm - Chương 15: Cái loa di động liên tục

Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:41:35
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một nữa đ.â.m lưng, Thẩm Du tức giận đến nên lời, vung tay đ.á.n.h .

Cái ai mà nhịn ? Có ai hễ chuyện là đổ cho em ?

“Tinh Thước.” Thẩm Tự Bạch lướt qua thằng hai một ánh . Thiếu niên còn đắc ý hớn hở, giờ bất mãn bĩu môi, đó thành thật vỗ đầu xin Thẩm Du.

Tổ chim vốn hỗn độn càng thêm xù lông, Thẩm Du đắc ý lắc lắc cái đầu còn tỉnh táo, đó nhún nhún mũi bữa sáng rơi vãi tan tác, đôi mắt nhỏ lấp lánh chuyển động.

“Lưu thúc, Tinh Thước và Tiểu Du lên .” Lâm Du Tĩnh thấy mắt to của Thẩm Du tràn đầy oán giận, mỉm hiệu nhà bếp thêm cơm.

Quả nhiên, cơm, mắt Thẩm Du bỗng sáng bừng lên, duỗi dài cổ vội vàng về phía nhà bếp.

“Cứ như kiếp ăn cơm xong .” Thẩm Tinh Thước trợn trắng mắt phàn nàn về đứa em sốt ruột, còn quên lấy một ly nước ấm đặt mặt Thẩm Du, đó ngáp dài lật điện thoại.

“Con xem, cái dáng vẻ làm ?” Thẩm Trường Canh quả thực nỡ thằng hai lôi thôi lếch thếch, cuối cùng cũng hiểu rõ cái gọi là hiện trạng sinh viên đại học hiện nay mạng.

Công việc cần làm, đầu đại ca chống đỡ, nhàn nhã!

Sách vở cần , phía em trai sách, thoải mái!

Lại còn thường xuyên gây rối thêm phiền phức, chọc cho Thẩm Du mỗi ngày dậm chân.

“Chậc.” Thẩm Tinh Thước sợ gì xuống, thấy bữa sáng nóng hổi bưng lên, càng chút khách khí gắp miếng bánh bao ướt yêu thích nhất của em trai, chọc cho Thẩm Du một trận khinh bỉ.

Thẩm Tinh Thước – ch.ó mèo ghét bỏ – vắt chéo chân, Trình Quân và Trình Cẩn ngoan ngoãn bên cạnh, hiếm hoi lương tâm trỗi dậy: “Hai đứa ăn bánh bao ướt , Thẩm Tiểu Du đích chọn đấy!”

“ăn xong ạ.” Trình Quân ngạc nhiên khi Thẩm Tinh Thước chủ động chuyện phiếm, vẫn ôn hòa lắc đầu từ chối.

Trình Cẩn theo sát ca ca, lắc đầu quên đ.á.n.h giá Thẩm Du đang một miếng một cái bánh bao ướt.

So với Trình Quân và Trình Cẩn nghèo khổ mười mấy năm, Thẩm Du mới đích thực là đứa trẻ đáng thương từng thấy món ngon.

Bữa sáng của hai em đến muộn kết thúc ánh mắt dõi theo của .

So với sự ngượng ngùng và ăn uống thỏa thích của Thẩm Du, Thẩm Tinh Thước vẻ thoải mái hơn nhiều, còn quên đôi co với lão ba vài câu.

Mãi đến khi bệnh viện thông báo kết quả xét nghiệm ADN và đang khẩn cấp đưa đến nhà họ Thẩm, bầu khí vốn nhẹ nhàng mới trở nên căng thẳng.

Thẩm Du bưng ly sữa bò Lưu thúc chuẩn , miệng nhỏ nhấp từng ngụm, đồng thời quên quan sát biểu cảm của .

Mẹ kích động, ba căng thẳng, cả lộ vẻ gì... Cùng với hai ăn uống no đủ và Trình Quân, Trình Cẩn bình tĩnh đến cực điểm.

À, còn đồng chí Thẩm Tiểu Du đang ngang dọc nữa.

[Các vị quý bà quý ông, đến giờ công bố đáp án!]

[Để xem biểu cảm của , vô cùng căng thẳng, vô cùng kích động, nhưng trông vẻ tự tin.]

[Lại đến lượt ba xem nào, ba nắm chặt tay, ánh mắt lướt qua Tiểu Quân ba , Tiểu Cẩn hai ! Xong , lão ba sẽ thiên vị chứ, Tiểu Cẩn thêm một cái để bù .]

[Đại ca vẫn bình tĩnh, nhị ca quá vô tư, ai ~]

Thẩm Du đang bối rối hóa thành "cái loa di động", những lời lẩm bẩm văng vẳng bên tai suýt nữa tiễn vong mấy ở phòng khách.

Thẩm Tinh Thước cũng thu vẻ mặt cợt, ánh mắt bất thiện Thẩm Du, tự hỏi khả năng bịt miệng thằng nhóc thối tha là bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-bi-ca-nha-doc-tam/chuong-15-cai-loa-di-dong-lien-tuc.html.]

À, đúng, Thẩm Tiểu Du căn bản mở miệng gì.

Trình Quân vốn chút căng thẳng, nhưng những lời bình luận lải nhải của Thẩm Du, thần kinh căng thẳng suýt nữa bật , còn quên đồng cảm những khác.

Trình Cẩn giữ vững hình tượng "tiểu bạch hoa" của , yếu ớt về phía Thẩm Du, sợ đồng chí " loa di động" làm vạ lây.

Nửa giờ chờ đợi kéo dài vô hạn, Thẩm Tự Bạch thậm chí còn tính toán nên xây sân bay ở nhà để đón đưa trực tiếp .

Cũng may bệnh viện cũng khẩn trương, thậm chí Hàn Vinh đích lái xe, đưa kết quả giám định đến tay Thẩm Trường Canh.

“Vất vả .” Thẩm Trường Canh và Hàn Vinh là bạn nhiều năm, thấy Hàn Vinh đến cũng quên cảm ơn.

“Chuyện của ông chính là chuyện của , khó khăn lắm mới hy vọng, đương nhiên dốc lực.” Hàn Vinh cảm thán , còn quên gật đầu chào gia đình đang chỉnh tề chờ kết quả ở phòng khách.

Thấy Hàn Vinh rời , Thẩm Trường Canh trực tiếp đưa hồ sơ cho hai em. Trình Quân và Trình Cẩn so với nhà họ Thẩm còn tư cách kết quả hơn.

Hồ sơ phong kín nặng trĩu đè tay, cảm nhận thở của trai nhanh hơn, Trình Cẩn mím chặt môi, bàn tay khẽ run rẩy mở hồ sơ.

Giấy đen chữ trắng in rõ ràng: Mẫu vật giữa Thẩm Trường Canh và Trình Cẩn quan hệ huyết thống sinh học, tỷ lệ tương đồng điểm vị mẫu đạt 99.99%.

Hai em đang căng thẳng đồng thời thở phào. Thẩm Trường Canh thấy vội vàng xem xét, xác định kết quả sai, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

“Xem là chuyện , chúc mừng.” Hàn Vinh dáng vẻ kích động của bạn cũ, tràn đầy cảm khái thở dài: “Ngày lành của ông còn ở phía .”

Lâm Du Tĩnh đến mặt hai em, sự nhẫn nhịn mấy ngày nay cuối cùng cũng chỗ trút bỏ, ôm hai em lặng lẽ rơi lệ.

Trình Cẩn tự nhiên rụt cổ , quen với bầu khí dịu dàng bao trùm. Thấy đều chú trọng kết quả, khỏi dò hỏi thử:

“Có thể sai sót ? Kết quả giám định vấn đề?”

Lời làm mất hứng lúc hiển nhiên là đúng lúc, nhưng Thẩm Trường Canh biểu cảm mong chờ sợ hãi của Trình Cẩn, nuốt lời , thề thốt đảm bảo:

“Bệnh viện Thẩm gia bao giờ xảy sai sót, chúng sớm xác định phận của các con , kết quả giám định bất quá chỉ là theo thủ tục mà thôi.”

“Nếu nghi ngờ, chúng thể giám định bất cứ lúc nào.”

Giọng điệu của Thẩm Trường Canh vô cùng trịnh trọng, cũng hề nổi giận sự nghi ngờ của Trình Cẩn. Ngược , Hàn Vinh ý vị thâm trường khuyên nhủ: “Bây giờ mấy đứa nhỏ đều cẩn thận, đều là những tiền đồ.”

Trình Cẩn gì thêm, chỉ thẹn thùng nép lưng trai, giống một đứa trẻ thiếu cảm giác an .

“Ai, đứa nhỏ chịu quá nhiều khổ.” Thẩm Trường Canh rõ ràng tiếp, Hàn Vinh thấy thuận thế cáo biệt.

“Tiểu Quân, Tiểu Cẩn.” Thấy Hàn Vinh rời , Thẩm Trường Canh hiểu thở phào một , đó hiền hòa an ủi hai “tiểu gia hỏa còn đang kinh ngạc”.

“Các con thấy kết quả giám định chứ, là ba của các con.”

“Xin , đ.á.n.h mất các con khi còn nhỏ.”

Trình Quân và Trình Cẩn là những đứa trẻ năm tuổi, sớm nhớ chuyện thậm chí hiểu chuyện, cảm xúc dồn nén trong lòng, mím môi ấp ủ lâu, nhưng vẫn thể gọi tiếng xưng hô mong đợi bấy lâu nay.

[Ba ngốc quá, trực tiếp lên thôi, dòng nước xiết dũng cảm tiến lên!]

Bên cạnh, Thẩm Du sốt ruột duỗi dài cổ, xác định kết quả xét nghiệm ADN là thật xong, vui đến mức hận thể nhảy dựng lên.

Lại lão ba giải thích vụng về, Thẩm Du bóp chặt chiếc gối ôm trong lòng, hận thể tự trận chỉ đạo.

[Mỗi tay ôm một cái, hôn môi bảo bối !]

Loading...