Editor: Trang Thảo.
Tống Hoài Cẩn lắc đầu.
“Nếu chỉ xem mặt, đến cầu hôn ngay ngày hôm đó . Ta đợi suốt hai tháng.”
“Vì ?”
“Ta ngươi là như thế nào.” Tống Hoài Cẩn trở bàn, một nữa xuống: “Ta phái hỏi thăm chuyện của ngươi. Biết ngươi đẻ mất sớm, tình cảnh trong phủ gian nan. Biết ngươi thích tĩnh lặng, ham sách, thường lẻn hiệu sách. Còn ... ngươi giống như lời đồn.”
Tim Trình Tuyết Đường lỡ một nhịp.
“Có gì giống?”
“Tam t.ử Trình gia trong lời đồn nhút nhát ít lời, tư chất bình thường. thấy ngươi đôi mắt sáng ngời, hiếu kỳ với vạn vật. Ngươi ở hiệu sách tranh luận với , sách mách chứng. Ngươi ở bên đường cho mèo hoang ăn, kiên nhẫn dịu dàng. Đây là dáng vẻ mà một nhút nhát nên .”
Trình Tuyết Đường còn gì để . Sau khi xuyên , đúng là cố ý ngụy trang tính cách của nguyên chủ. Nguyên chủ vốn mờ nhạt, ai chú ý, nên sống tùy ý hơn một chút.
“Cho nên...”
“Cho nên lấy cái c.h.ế.t uy hiếp, cầu xin phụ cầu hôn. Ta hôn sự hoang đường, đích xuất cưới thứ xuất, môn đăng hộ đối xứng. chờ kịp nữa. Ta sợ chậm một bước ngươi sẽ gả cho khác.”
Trang Thảo
Tai Trình Tuyết Đường nóng lên.
“Thế t.ử gia.” Cậu rũ mắt: “Ta chỉ là một bình thường.”
“Ta .” Giọng Tống Hoài Cẩn dịu xuống: “Ta cần ngươi là tài t.ử giai nhân gì cả. Người cưới chính là Trình Tuyết Đường hứng hoa bên dòng suối ngày hôm đó.”
Hoa nến nổ một tiếng “tạch”.
Trình Tuyết Đường chậm rãi ngẩng đầu mặt. Dưới ánh nến, Tống Hoài Cẩn nghiêm túc đến mức giống như đang giả vờ.
“Nếu làm thế t.ử thất vọng thì ?” Cậu khẽ hỏi: “Nếu như thế t.ử nghĩ?”
“Chuyện đó cũng . Tương lai còn dài, chúng thể chậm rãi tìm hiểu .”
Đêm nay, Trình Tuyết Đường chiếc giường xa lạ, bên cạnh thêm một .
Tống Hoài Cẩn giữ lễ nghĩa. Hai mặc nguyên y phục mà , giữa hai cách một nửa thước. trong bóng tối, Trình Tuyết Đường thể thấy tiếng thở của .
Cậu cứ ngỡ sẽ mất ngủ, nào ngờ nhanh chóng .
Trong mộng, trở Hạnh Hoa Khê. Cánh hoa rụng rơi như tuyết, đưa tay hứng lấy. Lúc ngước mắt lên thấy bờ bên đang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-ca-nhi-khong-duoc-yeu-thuong/chuong-4.html.]
Người nọ mặc cẩm y, giữa cảnh xuân.
Sáng hôm , lúc Trình Tuyết Đường tỉnh dậy thì Tống Hoài Cẩn mất. Nha Xuân Hạnh hầu hạ rửa mặt, gọi là “Thiếu quân”.
“Thế t.ử gia luyện kiếm , bảo ngài cứ ngủ thêm lát nữa.” Xuân Hạnh híp mắt : “Bữa sáng chuẩn xong ở phòng khách ạ.”
Trình Tuyết Đường chỉnh trang xong xuôi liền dùng bữa. Bữa sáng phong phú, cháo và các loại điểm tâm hơn mười món.
Cậu xuống thì Tống Hoài Cẩn cũng trở về.
Hắn mặc một bộ kính trang, trán lấm tấm mồ hôi, tay cầm kiếm.
“Ngủ ngon ?” Hắn hỏi.
“Cũng .” Trình Tuyết Đường đáp.
Hai đối diện dùng bữa. Suốt bữa ăn chuyện nhưng cũng thấy ngượng ngùng. Tống Hoài Cẩn ăn nhanh, nhưng cử chỉ vẫn ưu nhã.
Sau khi dùng bữa xong, Tống Hoài Cẩn buông đũa : “Hôm nay gặp phụ và mẫu , ngươi đừng sợ, vạn sự .”
Trình Tuyết Đường gật đầu.
Tới chính viện, Trấn Quốc Công Tống Nghị đang ngay ngắn ở chủ vị, khuôn mặt nghiêm nghị. Quốc Công phu nhân Lý thị bên cạnh, phục sức quý phái, thần sắc nhạt nhẽo.
Tống Hoài Cẩn hành lễ, Trình Tuyết Đường cũng theo hành lễ.
Tống Nghị Trình Tuyết Đường một lát mới : “Đứng lên .”
Lý thị lên tiếng: “Tiến đây vài bước.”
Trình Tuyết Đường lời tiến lên, dáng đoan chính, ánh mắt bình tĩnh .
Lý thị đ.á.n.h giá . Vốn định bắt bẻ vài chỗ sai sót, nhưng thấy tuy ăn mặc đơn giản, song trong cử chỉ hề vẻ co rúm thường thấy của phận con thứ. Thần sắc thanh chính khiến mấy câu răn đe bà định bỗng chốc trở nên khó thốt .
Bà dừng một chút : “Đã cửa, lời việc làm cần chuẩn mực. Hãy nhớ kỹ phận của ngươi, chớ làm mất thể diện của phủ Quốc Công.”
Tống Nghị lúc trầm giọng : “Hôn sự là do Hoài Cẩn tuyệt thực mà thành, trong lòng ngươi hẳn hiểu rõ. An phận thủ thường chính là bổn phận của ngươi.”
Trình Tuyết Đường gật đầu: “Tuyết Đường minh bạch. Nhất định sẽ thận trọng từ lời đến việc làm, phụ danh tiếng của phủ Quốc Công.”
Tống Nghị và Lý thị liền liếc , dường như cũng ngờ một ca nhi con thứ nhà họ Trình khí độ như thế.
Ngữ khí của Lý thị dịu : “Phần lệ trong phủ tự khắc sẽ an bài. Đi xuống .”
Ra khỏi chính viện, nắng xuân ấm áp. Tống Hoài Cẩn nghiêng đầu Trình Tuyết Đường, trong mắt một tia như trút gánh nặng.