Tiêu Cảnh Kỳ cũng vội trở về Thượng Kinh.
Ở Tương Châu, cổ tay với vết sẹo cũ vẫn sẽ âm ỉ đau, nhưng mất ắt — cổ trùng trong cơ thể trở nên lười động hơn, những đêm dài cũng còn dày vò như .
Qua thêm vài ngày, thừa tướng chỉnh lý, phê chú các bản tấu chương của bá quan, chọn những việc trọng đại sai đưa tận Tương Châu cho Tiêu Cảnh Kỳ xem xét.
Xem lão khôn : Tiêu Cảnh Kỳ nhất thời c.h.ế.t , cũng vị Nhiếp chính vương là cả đời thể đắc tội.
Tiêu Cảnh Kỳ tùy tay lật tấu chương, hờ hững :
“Chịu chút khổ , thừa tướng quả nhiên điều hơn hẳn.”
Lận Hàn Thư bên cạnh , hai tay chống cằm, tâm hồn sớm bay tận mây xanh.
Hắn nghĩ: nếu ngoài dự đoán, Chúc Ngu chính là vị “tướng quân” trong dã sử từng ngày đêm quấn quýt với tiểu hoàng đế.
tướng quân còn kịp trở thành tướng quân, vị thừa tướng trong dã sử… lẽ hiện giờ cũng thật sự là thừa tướng?
Dù thế nào, lão già gần bảy mươi tuổi đang ghế thừa tướng cũng thể là trong màn trướng của Tiêu Tuế Chu.
Vậy rốt cuộc vị thừa tướng quan hệ mờ ám với hoàng đế trong dã sử là ai?
Thật khó đoán.
Hắn nhăn mày, mặt mày khổ sở như đang gánh nợ thiên thu. Tiêu Cảnh Kỳ thấy liền xoay mặt , tò mò hỏi:
“A Thư đang nghĩ chuyện gì thế?”
Bị buộc đầu, Lận Hàn Thư đối diện với gương mặt đến mức khiến phẫn nộ của Tiêu Cảnh Kỳ.
Nhìn bao nhiêu vẫn thấy kinh diễm.
Hắn nuốt nước miếng một cái, hồi lâu mới nhớ chính sự, nghiêm túc :
“Điện hạ, chúng về Thượng Kinh .”
Dù giải quyết xong Chúc Ngu, nhưng phía tiểu hoàng đế vẫn còn hai vị trung thần trung thành tuyệt đối.
Motchutnganngo
Tuyết Tương Châu đến , cũng thể mãi lưu luyến — cuối cùng họ vẫn trở về đối mặt tất cả.
Nhìn vẻ nghiêm túc của , Tiêu Cảnh Kỳ khẽ :
“Được.”
——
Trở Thượng Kinh, Tiêu Cảnh Kỳ mới phát hiện — thừa tướng quả thật là một nhân vật.
Trước khi rời kinh, cảnh cáo đối phương: tuyệt đối thừa cơ để Giang Hành Sách làm quan.
Thế mà thừa tướng vắt óc tìm kẽ hở trong lời , liên thủ với Tiêu Tuế Chu, nhận Giang Hành Sách làm con của một vị hầu gia vốn sinh vô sinh.
ngày thứ ba khi Tiêu Cảnh Kỳ rời kinh Tương Châu, vị hầu gia vốn khỏe mạnh bỗng dưng “bạo bệnh mà c.h.ế.t”.
Giang Hành Sách trở thành thừa tự duy nhất, thuận lý thành chương kế thừa tước vị — từ đó cả triều đình đều gọi một tiếng Xích Dương Hầu.
Tước vị quan chức.
Thừa tướng tưởng rằng làm như thì Tiêu Cảnh Kỳ sẽ bắt bẻ .
Nghe chuyện , Tiêu Cảnh Kỳ chỉ khẽ nheo mắt lạnh một cái, bình thản dặn tiểu tư:
“Đi báo với Tiêu Tuế Chu, ngày mai bổn vương sẽ lâm triều.”
Hắn vội xử lý thừa tướng Giang Hành Sách.
Trước đó, còn gặp một khác.
Trong sân, hoa t.ử vi rụng khỏi cành, rơi lả tả như một cơn mưa tím mộng ảo.
Gần chạng vạng, Tiết lão tướng quân mới đến vương phủ.
Có vẻ dã sử Tương Châu truyền đến Thượng Kinh.
Mới chỉ ít ngày gặp, ông như già mười tuổi; tấm lưng từng thẳng tắp nay cũng còng xuống, mất hẳn tinh khí.
“Tham kiến điện hạ.”
Tiết lão tướng quân quanh sân, do dự một lúc vẫn hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-xung-hy-ta-tro-thanh-tran-bao-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-57-binh-phu.html.]
“Tiết Chiếu… đứa nhỏ ?”
“Ngươi tạm thời đừng gặp nó, tránh để nó lóc mặt bổn vương.” Tiêu Cảnh Kỳ liếc ông, giọng điệu lãnh đạm: “Về chuyện Chúc Ngu, ngươi gì ?”
Nghe đến cái tên , sắc mặt vốn trắng bệch của Tiết lão tướng quân càng thêm xám xịt, cúi đầu thấp hơn:
“Ta… chỉ thấy cơ nghiệp tướng phủ ngày Tiết Chiếu phá hỏng.”
Tiêu Cảnh Kỳ nhạt:
“Vậy ngươi nên cầu là bổn vương. Chỉ cần bổn vương còn sống một ngày, Tiết gia sẽ suy tàn.”
“Chứ đem một kẻ lai lịch bất minh như Chúc Ngu coi là chỗ dựa duy nhất, hại Tiết Chiếu, bôi nhọ thanh danh trăm năm của tướng phủ.”
Tiết lão tướng quân hít sâu một , hai tay buông thõng, như thể cuối cùng cũng nhận sai lầm của .
lúc , ngoài sân vang lên tiếng bước chân.
Là Tiết Chiếu và Lăng Tố — họ tìm một loại d.ư.ợ.c liệu giảm đau mới, vội vàng đến báo tin cho Tiêu Cảnh Kỳ.
Họ Tiết lão tướng quân đang ở đây.
Khi bước sân, thấy bóng dáng quen thuộc , nụ mặt Tiết Chiếu lập tức cứng ; bước chân khựng giữa trung.
Tiết lão tướng quân đầu, vẻ mặt hoảng hốt, nên mở lời thế nào.
Lăng Tố — ngoài cuộc — phản ứng nhanh hơn, kéo tay áo Tiết Chiếu:
“Thôi, chúng lát nữa .”
Tiết Chiếu kéo .
khi nhận cháu thậm chí với một câu, Tiết lão tướng quân run rẩy gọi:
“Chiếu nhi…”
Tiết Chiếu sững , như chân đổ chì. Cuối cùng lớp vỏ bình tĩnh suốt mấy ngày nay vỡ tan, hốc mắt đỏ bừng.
Thấy , Lăng Tố thở dài, khoanh tay Tiết lão tướng quân:
“Ông nội từng là thái y trong cung, nhưng hồi nhỏ chẳng hề thích y thuật, chỉ mê nghiên cứu độc dược. Hàng xóm đều bảo: ‘Lăng gia xong , truyền thống trăm năm hủy trong tay nó.’”
“ ông từng trách nửa lời. Lúc nào cũng với rằng y thuật truyền thừa quan trọng — quan trọng là vui vẻ.”
“Ông chơi với , chiều , thậm chí còn tự hạ chút độc nguy hiểm để khơi gợi hứng thú học y của , dẫn dắt đúng cách.”
Nói đến đây, Lăng Tố Tiết lão tướng quân từ đầu đến chân:
“Người như ông mới xứng đáng làm ‘ông nội ’ trong lòng con cháu.”
“Còn ngài — ngài xứng.”
Ba chữ cuối như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng tim Tiết lão tướng quân.
Ông loạng choạng trong gió, suýt ngã quỵ.
Lăng Tố cho ông cơ hội biện bạch, trực tiếp kéo Tiết Chiếu rời .
Sân vắng lặng.
Tiết lão tướng quân hít sâu một , run rẩy bước tới mặt Tiêu Cảnh Kỳ, từ trong tay áo lấy một vật, dâng lên.
Đó là —
Binh phù của tướng phủ.
Ông nhắm mắt , giọng khàn khàn:
“Tiểu thần y đúng… thật sự già , rõ, dùng minh, làm một vị tướng quân, cũng làm một ông.”
“Vật giao cho điện hạ giữ. Dù ngài bổ nhiệm tướng quân mới trao cho Tiết Chiếu — đều liên quan đến nữa.”
Nói xong, ông ngẩng đầu bầu trời xanh thẳm, như đang về một nơi xa:
“Nghe chùa ở Tây Bắc linh nghiệm. Ta sẽ đến đó, con trai con dâu mất của cầu phúc.”
Tiêu Cảnh Kỳ cầm lấy binh phù, theo bóng lưng ông rời , bỗng cất tiếng:
“Bổn vương — chỉ cần bổn vương còn sống một ngày, Tiết gia sẽ suy tàn.”
Tiết lão tướng quân chấn động, phắt , đột nhiên quỳ sụp xuống, trán nặng nề đập xuống đất.