Sau Khi Vứt Bỏ Hàng Tá Nam Chủ, Ta Chạy Trốn Thất Bại - Chương 86: Tu La Tràng Bùng Nổ, Khi Các Nam Chủ Cùng Xem "phim Quá Khứ"
Cập nhật lúc: 2026-01-19 01:16:33
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Vô Linh ở trong ảo cảnh của Herinos? Chẳng lẽ lúc trốn đây?
Sau khi rõ khuôn mặt ẩn chiếc mặt nạ T.ử Thần, trong lòng Kỷ Ninh khẽ kinh động. Phản ứng bản năng nhất của y là ngẩng đầu trời, vì y lo lắng Vân Uyên sẽ phát hiện Hoắc Vô Linh đang ở trong ảo trận , nhưng may mắn là bất kỳ dấu hiệu bất thường nào xảy .
Tiếp theo, y bắt đầu quan sát Hoắc Vô Linh. Trước đó Hoắc Vô Linh linh cơ của Vân Uyên đ.á.n.h trúng biến mất, Kỷ Ninh vốn lo lắng, nhưng hiện tại trông Hoắc Vô Linh vẻ định, khóe môi ngậm ý , chắc là vấn đề gì.
“Đang quan tâm ?” Như thấu suy nghĩ của y, Hoắc Vô Linh cởi áo choàng, dang rộng hai tay, hào phóng để Kỷ Ninh quan sát, : “Ta , nếu tin, em thể tới sờ thử xem.”
Kỷ Ninh đương nhiên sẽ dại gì mà đưa tay sờ, nếu động tay động chân sẽ là chính y. Vì thế y phớt lờ câu đó, hỏi: “Herinos ? Tại ở đây chỉ ?”
Nghe câu hỏi của y, Hoắc Vô Linh nhướng mày, kịp trả lời thì bỗng nhiên một bàn tay lạnh lẽo tái nhợt vươn từ phía Kỷ Ninh, nhẹ nhàng rút đóa hoa hồng trong tay y , đồng thời giọng trầm thấp ôn nhu của Herinos cũng vang lên.
“Xin , đến muộn.”
Kỷ Ninh tiếng đầu , đập mắt là khuôn mặt tuấn mỹ của Thân Vương Huyết tộc, đang y với nụ ôn hòa.
Ánh mắt Hoắc Vô Linh trầm xuống, những đường phố đột nhiên dừng bước, đồng loạt cổ , hẹn mà cùng đổ dồn ánh mắt về phía Herinos, tỏa thở âm lãnh.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tuy nhiên, cảnh tượng rợn tóc gáy đó chỉ kéo dài trong nháy mắt, ngay đó thứ khôi phục như thường, vẫn là khung cảnh lễ hội ồn ào náo nhiệt.
“Xèo...”
Đóa hoa hồng trong tay Herinos bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa mà bất kỳ dấu hiệu báo nào. Hắn ném đóa hoa xuống đất, chỉ vài giây , đóa hoa hồng cháy thành một nắm tro tàn nhỏ, tan biến theo gió.
“Bị nên chạm chạm ,” Hoắc Vô Linh thản nhiên , “nó còn ý nghĩa để tồn tại nữa.”
“Nó vốn dĩ nên xuất hiện.” Herinos khẽ nhếch môi, thong dong lên tiếng: “Cũng giống như chủ nhân của nó , đều nên biến mất khỏi thế giới mới đúng.”
Cơn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến những chiếc đèn thủy tinh treo khắp nơi chao đảo, làn sóng ngầm cuồn cuộn tràn ngập điềm báo bất .
Kỷ Ninh khỏi đau đầu. Khi nhận Herinos cũng hề ảo cảnh mê hoặc, y càng hiểu nổi tình trạng hiện tại. hai dường như đang xu hướng hễ hợp ý là tay, suýt chút nữa khiến y nảy sinh ý định gọi Vân Uyên .
“Ai tới cũng , mau giải thích cho một chút, rốt cuộc là chuyện gì thế ?”
Y vô cảm bọn họ. Hai y một hồi, cuối cùng vẫn là Herinos lên tiếng , ôn nhu hỏi: “Em điều gì?”
“Đây là ảo cảnh, nghĩ hai đều rõ, nhưng tại hai ảo cảnh mê hoặc?” Đây là câu hỏi Kỷ Ninh nhất.
Herinos : “Bản nắm giữ năng lực ám chỉ, tự nhiên sẽ dễ dàng loại năng lực tương tự mê hoặc.” Nói đoạn, khẽ nhếch môi: “Huống hồ và em Huyết khế, thể cảm nhận linh hồn của em, tự nhiên cũng thể phân biệt trong ảo cảnh là em thật.”
“Rất đơn giản thôi.” Hoắc Vô Linh mỉm : “Ta cho lũ quỷ nuôi ăn sạch trong ảo cảnh, nhưng ăn linh hồn mà chỉ là những luồng sức mạnh thuần túy, nên bên trong sống.”
Nói đoạn, Kỷ Ninh từ xuống : “Nghe giọng điệu của em, hình như em thấy tiếc nuối vì bọn mê hoặc?”
“Tôi nghĩ .”
Kỷ Ninh lắc đầu, nhưng thể thừa nhận trong lòng y quả thực chút tiếc nuối. Bởi vì như , việc thực hiện tâm nguyện của hai sẽ càng khó khăn hơn, giá như bọn họ tỉnh muộn hơn một chút thì mấy.
“Tiếp theo đến lượt câu hỏi của .” Hoắc Vô Linh nheo mắt: “Em quan hệ gì với hai gã đàn ông , Ninh Ninh? Có em liên kết với bọn họ để đưa bọn ảo cảnh ?”
Đối với việc , Kỷ Ninh đương nhiên một nữa phủ nhận. Y cũng dối, vốn dĩ là Vân Uyên uy h.i.ế.p y, y mới tìm cách cắt đứt nhân quả với bọn họ.
Y đơn giản kể chuyện xảy , đại khái là Vân Uyên một năng lực đặc biệt nào đó, đạt mục đích trong ảo cảnh, vì cần thực hiện tâm nguyện của bọn họ trong ảo trận, và Kỷ Ninh là thành tâm nguyện đó.
Tuy nhiên, y rằng chính y là cầu xin Vân Uyên , Vân Uyên mới lấy việc làm điều kiện trao đổi để cứu Auzers. Y cũng mục đích của Vân Uyên là để y còn liên quan gì đến những khác, nếu Hoắc Vô Linh xong sẽ phản ứng gì.
“Tâm nguyện .”
Hoắc Vô Linh nửa nửa : “Thực hiện tâm nguyện trong ảo giác, thấy thật đáng thương ?” Nói đoạn, ánh mắt liếc về phía Kỷ Ninh: “Hơn nữa tại do em bọn họ thành tâm nguyện, chẳng lẽ tâm nguyện của bọn họ đều liên quan đến em?”
Câu hỏi của luôn sắc bén như , Kỷ Ninh đành dời mắt , cố tình phớt lờ câu hỏi của , vẻ tự nhiên hỏi: “Tại ảo cảnh của Herinos?”
Hoắc Vô Linh chằm chằm y vài giây mới dang tay, chậm rãi : “Chỉ là trùng hợp thôi.”
“Lúc đó hai ở đó, hai đ.á.n.h một, đương nhiên phần thắng, nên tạm thời rời , ảo cảnh , nhưng thật may, gặp .”
Herinos cũng lên tiếng: “Hiện tại cục diện bất lợi, hai chúng tiếp tục tranh đấu cũng lợi ích gì, tạm thời chỉ thể liên thủ, ít nhất rời khỏi ảo trận .”
“Đó là điều may mắn lớn hơn.” Hoắc Vô Linh .
“Vậy hai nghĩ cách rời khỏi ảo cảnh ?”
“Ừm, coi như là .” Hoắc Vô Linh nheo mắt, bỗng nhiên khẽ : “ vội, chúng thể dạo quanh đây một chút.”
Nói đoạn, ánh mắt đảo quanh bốn phía, tỉ mỉ quan sát từng ngóc ngách: “Ta tò mò em làm những gì trong thế giới .”
Hắn dứt lời, tiếng chuông từ tháp chuông cao lớn giữa quảng trường bỗng vang lên từng hồi, năm mới đến, xung quanh đều reo hò, chúc mừng năm mới lẫn .
Những màn pháo hoa rực rỡ lượt nở rộ bầu trời đêm, giao hòa cùng ánh sáng ngũ sắc của đèn thủy tinh, mang theo vẻ mộng ảo.
đúng lúc , mắt Kỷ Ninh bỗng xuất hiện từng lớp bóng chồng. Y dụi mắt, nhận do mắt vấn đề, mà là cảnh vật xung quanh đang xảy sự hỗn loạn trong thoáng chốc, hiện lên từng tầng ảo ảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-vut-bo-hang-ta-nam-chu-ta-chay-tron-that-bai/chuong-86-tu-la-trang-bung-no-khi-cac-nam-chu-cung-xem-phim-qua-khu.html.]
Trong những hình ảnh chồng chéo đó, Kỷ Ninh kinh ngạc thấy một “Kỷ Ninh” khác bước , bên cạnh y là một “Herinos” khác. “Herinos” đang nắm tay “Kỷ Ninh”, xuyên qua đám đông náo nhiệt.
“Đây là cái gì?” Kỷ Ninh đầu, thể tin nổi hỏi hai .
“Đương nhiên là ảo cảnh .” Hoắc Vô Linh vẻ tủm tỉm: “Nếu thì còn thể là cái gì nữa?”
bình thường ảo trận nên diễn biến loại ảo cảnh như thế chứ?
Kỷ Ninh hồ nghi hỏi : “Cái là do thao túng ?”
“Không .” Thấy vẻ mặt đầy hoang mang của y, Hoắc Vô Linh càng vui vẻ hơn: “Tuy rằng quả thực liên quan đến một chút, nhưng sự biến hóa của ảo cảnh chịu sự thao túng của . Ta tiếp theo nó sẽ diễn hóa cái gì, điều duy nhất thể khẳng định là, nó sẽ tái hiện những gì từng xảy .”
Nói đoạn, rũ mắt, giọng nhỏ vài phần, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy bí ẩn.
“Nơi đang ‘ô nhiễm’, đợi đến khi ‘ô nhiễm’ kết thúc, chúng thể ngoài.”
Kỷ Ninh hiểu đang gì: “Rốt cuộc giở trò gì?”
“Bí mật.”
Hoắc Vô Linh mắt cong cong, tầm mắt hướng về hai bóng đang xa dần , dẫn đầu bước chân theo.
“Ừm, để xem em làm gì trong thế giới . Ta luôn tò mò em ở các thế giới khác trông như thế nào.”
Ảo ảnh sẽ tự động phục dựng những gì y và Herinos từng trải qua đây ...?
Kỷ Ninh sững sờ, lập tức đuổi theo Hoắc Vô Linh: “Anh xem.”
“Tại ?” Hoắc Vô Linh nhướng mày: “Chúng tạm thời thể rời khỏi ảo cảnh, cho xem em, lấy gì để g.i.ế.c thời gian đây?”
“Bản đang ở ngay đây, còn đủ cho xem ?”
Kỷ Ninh suy nghĩ mà thốt câu đó, nhưng xong y liền hối hận. Trớ trêu , Hoắc Vô Linh còn nhanh chóng và đầy hứng thú tiếp lời: “Thật sự cho xem? Cho tùy tiện xem ?”
“Anh cứ việc mà xem ảo ảnh.”
Herinos bước tới, bất động thanh sắc che chắn Kỷ Ninh ở phía , đồng thời lộ vẻ mặt nửa nửa : “Nếu thấy và Kỷ Ninh hôn , cũng xin giữ bình tĩnh, đừng nổi điên mà phá hủy ảo ảnh.”
“Anh cũng thôi.” Hoắc Vô Linh cũng mỉm đáp : “Trước đây và Ninh Ninh luôn ngủ cùng , em cởi sạch bên cạnh , nếu thấy thì đừng đau khổ đến mức tự sát nhé, như sẽ vui lắm —— , sẽ thấy áy náy lắm.”
“Anh đừng bậy, cởi sạch quần áo khi nào?”
Kỷ Ninh hoảng hốt. Thực ở thế giới vô hạn lưu, y ít khi cởi quần áo, vì y là một lệ quỷ, gần như nhu cầu cởi đồ, huống hồ còn cởi sạch mặt Hoắc Vô Linh.
Tiếp theo y mới phản ứng ý tứ trong lời của Hoắc Vô Linh —— hình như ảo ảnh của thế giới vô hạn lưu cũng sắp hiện ở đây, nhưng thể chứ?
“Ảo cảnh đang ô nhiễm, những hình ảnh xuất hiện sẽ ngày càng hỗn loạn và theo trình tự, lẽ sẽ xuất hiện cảnh tượng mà mong đợi.” Hoắc Vô Linh khẽ một tiếng: “Đương nhiên, cũng ngại tự trình diễn một .”
Kỷ Ninh thèm để ý đến , ngược kéo vạt áo Herinos, năn nỉ , đây là hy vọng cuối cùng để ngăn cản Hoắc Vô Linh: “Herinos, làm ơn , thể đừng để xem ...”
Động tác của Herinos khựng , im lặng một lát, nhưng cuối cùng vẫn uyển chuyển từ chối lời đề nghị của Kỷ Ninh: “Xin , đây là một cuộc trao đổi. Ảo cảnh đang dần phá hủy, đến lúc đó chỉ xuất hiện quá khứ của em và , mà còn cả thế giới của em và . Ta hiểu thêm về em, nên sẽ ngăn cản .”
Nghe đến đây, Kỷ Ninh cảm thấy nghẹt thở —— chỉ Hoắc Vô Linh sẽ thấy quá trình y công lược ở thế giới Huyết tộc, mà Herinos cũng sẽ thấy những gì y trải qua ở thế giới vô hạn lưu, đây rốt cuộc là loại địa ngục trần gian gì thế ?!
Tại ảo cảnh ô nhiễm? Rốt cuộc là ai làm?
Kỷ Ninh Hoắc Vô Linh, Herinos, quan sát thần sắc của hai , nhưng dường như đều . Vậy thì còn thể là ai? Hay là ảo cảnh ngay từ đầu vấn đề gì đó?
Tuy nhiên, lúc y còn thời gian để suy nghĩ sâu xa về vấn đề nữa. Chỉ thấy “Herinos” và “Kỷ Ninh” do ảo cảnh tạo đang chậm rãi xuyên qua đám đông chen chúc, tới nhà thờ lớn ở trung tâm quảng trường.
Ngôi giáo đường trắng tinh khôi sừng sững đó ánh đèn lung linh, uy nghiêm và huy hoàng. Khắp nơi đều là các mục sư và tín đồ. Bên trong giáo đường chật kín đang lắng bài diễn văn năm mới của đại chủ giáo, nhưng bên trong thể chứa hết tất cả tín đồ, nên nhiều bên ngoài, cúi đầu lặng, thành tâm và chuyên chú lắng .
“Herinos” nhíu mày, rõ ràng thể thích nghi với những trường hợp như thế . Nếu chỉ là một ma cà rồng bình thường, đối mặt với vô lời cầu nguyện và thánh ca, lẽ lúc thánh quang thanh tẩy .
dù , cũng rời , mà đưa “Kỷ Ninh” vòng cửa giáo đường. Nơi mở cửa cho ngoài, cũng cho phép ai tiếp cận, nên mấy .
“Đi .”
Đến đây, “Herinos” cuối cùng cũng buông cổ tay “Kỷ Ninh” , chậm rãi : “Ta sẽ đợi em ở đây. Em sẽ tìm , đúng ?”
“...”
“Kỷ Ninh” đầu một cái, giữ im lặng trả lời, chỉ bước tới gõ cửa. Một lát , một cô gái trẻ trong trang phục thị nữ bước , dẫn y trong.
“Herinos” ngoài cửa, ngón tay siết , đôi mắt đỏ sẫm thoáng hiện vẻ lo âu ẩn hiện.
Kỷ Ninh đang xem ảo cảnh vẫn nhớ rõ, đây là lúc y gặp nữ chủ Flora và em gái . Vì Herinos tiện giáo đường nên đợi y bên ngoài.
Trên thực tế, Herinos mạo hiểm lớn. Bởi vì khi giáo đường, y khả năng sẽ tiết lộ bí mật cho các nhân viên thần chức. Tuy rằng chắc chắn họ giữ Herinos, nhưng chỉ cần y ở trong giáo đường , Herinos cũng khó mang y .
Hoắc Vô Linh một bên khoanh tay xem, bỗng nhiên mỉa mai với Herinos: “Thái độ của Ninh Ninh đối với tệ như , chẳng thèm đoái hoài gì đến , thế mà bảo và em hôn ? Thật nực .”
Biểu cảm của Herinos gì đổi, ảo ảnh của chính , bỗng nhiên bước tới cửa chính giáo đường, nhẹ nhàng đẩy một khe cửa.