Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 80: Hạnh phúc vững vàng (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:59
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Tạ Lễ màn hình chọn bài, thấy chọn [Hạnh phúc vững vàng] (稳稳的幸福 - ca sĩ Trần Dịch Tấn / Eason Chan)
Cậu năm chữ thật lâu mà gì, giai điệu dạo đầu vang lên—chậm rãi mà vững vàng.
“Có một ngày, phát hiện còn tư cách tự thương bản ...”
“Anh thấy con đường rõ ràng phía , đó là hạnh phúc mà . Anh một hạnh phúc thật vững vàng...”
“Có thể dùng hai tay chạm tới, mỗi vươn tay lòng, đều độ ấm của em...”
“...”
Lục Tuấn Niên hát vững, từng chữ như mang theo tình cảm, như thể hát xong câu , hạnh phúc liền thực sự rơi tay . Hoặc cũng thể, lúc hát bài , cảm thấy vô cùng hạnh phúc .
Là ca khúc trữ tình, hát đúng chất trữ tình. Tạ Lễ rõ, Lục Tuấn Niên là đang hát cho , cũng là hát cho chính .
Đôi mắt Lục Tuấn Niên lúc nào cũng dùng ánh đó để thổ lộ tình yêu với , khiến Tạ Lễ còn chỗ trốn, tránh , chỉ đành đối diện, để ánh mắt hai chạm .
Khi bài hát kết thúc, Tạ Lễ vẫn còn đắm chìm trong dư âm của nó. “Thế nào, tính là hát lệch tông ?”
Tạ Lễ đáp nữa, cũng chơi mấy trò nhàm chán , thẳng thắn nhận thua: “Em chơi nữa. Ghi âm xong , em tự động chấp nhận hình phạt.”
Nói xong, mở phần cài đặt âm báo , để giọng Lục Tuấn Niên vang lên từ trong điện thoại.
Lục Tuấn Niên : “Thế , em cũng hát, sẽ ghi làm nhạc chuông.”
“Không , đừng mơ chiếm lợi nữa.” Tạ Lễ đỏ cả vành tai, mở cửa bước ngoài.
“Anh chiếm lợi gì, chỉ là công bằng thôi mà.” Lục Tuấn Niên theo phía Tạ Lễ, khóe môi giấu nụ lén.
YACchan
Khán giả thì phát cuồng vì đoạn .
[Tạ Lễ: “Tôi hát dở lắm' ~~ Lục Tuấn Niên đừng khoe khoang một cách vòng vo nữa, rõ là cố gắng thể hiện mặt vợ còn gì!]
[Cười c.h.ế.t mất, chiếm lợi còn giả vờ nhún nhường. Lục Tuấn Niên, cưa đổ vợ là nhờ kiểu đúng ! Đồ xa!]
[Trời ơi ngọt đến phát điên! Ai mà tính chọn bài Hạnh phiúc vững vàng cơ chứ! Trừ , Lục Tuấn Niên !]
[Tôi hiểu mà, kiểu tỏ tình gián tiếp đúng , chúc hai mãi bên !]
[Thật cảm thấy Lễ Lễ cố ý giữ bản ghi âm làm nhạc chuông đấy, thôi kệ, thích !]
...
Hai ngoài, những khác vẫn còn ở trong đó, Lục Tuấn Niên đơn giản nhắn một tin, cạnh Tạ Lễ, trông chẳng khác gì vệ sĩ riêng.
Bỗng nhiên, điện thoại của Tạ Lễ vang lên, mở xem.
Giọng hát của Lục Tuấn Niên vang vọng con phố vắng, Tạ Lễ ngẩn một thoáng, rõ gọi đến là ai, liền chút do dự tắt máy, sang cho Lục Tuấn Niên hai cái.
“Biết sai sai , thật sự sai .” Lục Tuấn Niên hề né tránh, để mặc cho Tạ Lễ đánh, thậm chí còn đỡ lấy , sợ lỡ mà té.
“Giỏi nhỉ , Lục Tuấn Niên, cố tình đúng ?” Tạ Lễ hừ một tiếng , ép giọng xuống: “Hôm nay nhiều trò thế? Anh định làm gì?”
Lục Tuấn Niên thẳng mắt , giấu giếm gì, dịu giọng : “Muốn thử hiệu quả thế nào.”
Tạ Lễ còn đang định tiếp thì Ngu Miểu và .
“Lục ca, hai đang gì đó?” Ngu Miểu hỏi.
Tạ Lễ giành trả lời: “Không gì gì, mấy thử hết ?”
Hạ Phồn Tinh: “Ừ ừ, cũng khá đó, giá siêu rẻ, hầu như bài nào cũng bản quyền, giờ ai còn KTV nữa chứ, tới đây hát là , còn đủ chỗ , đồ uống cũng miễn phí nữa.”
Lăng Đình gật đầu: “ đúng, họ buổi tối nhiều tới đây lắm, là điểm check-in hot. Giờ chúng đến sớm nên ít , tối thì náo nhiệt hơn nhiều.”
Cả nhóm tiếp tục về phía .
Phố thương mại rộng đến mức thể thấy điểm cuối, nơi máy lia tới đều là .
Mới ăn no nên ai đói, nhưng thấy món ngon đặc sản của Tần Cảng thì vẫn thèm, ăn mua.
Chơi một lúc, ai cũng mệt rã rời, Lăng Đình dẫn cả nhóm về khách sạn nghỉ trưa.
Khách sạn phục vụ bữa trưa, Lăng Đình còn chu đáo hỏi từng cần đặt phòng ăn riêng , đến giờ sẽ nhân viên mang lên tận nơi.
[Tập đúng là hoành tráng quá sức tưởng tượng, đạo diễn, khi kết thúc thật là với tụi nhỏ quá ]
[Khách sạn kiểu ở sướng thật đó, ở một sẽ khó mà ở khách sạn thường nữa, đắt đúng là cái giá của nó]
Giờ nghỉ trưa trôi qua nhanh, cùng xuống , di chuyển đến tòa nhà Vi Á để trải nghiệm các hạng mục trò chơi cao.
Các hạng mục nổi tiếng của tòa nhà Vi Á gồm: bộ cầu kính cao tầng, bước treo lơ lửng, và ghế đu —mấy trò Tạ Lễ đều chơi , Lục Tuấn Niên cũng hứng thú, viện cớ sợ độ cao để cùng Tạ Lễ đến khu massage AI thư giãn.
Ống kính livestream cũng chia làm hai nhóm.
Một nhóm thì la hét ngừng, tim đập thình thịch vì căng thẳng. Nhóm còn thì ung dung như đang sống cuộc đời an nhàn. Hai bầu khí đối lập .
Mọi phiên xem livestream, luân phiên giữa căng thẳng và thư giãn.
[Lúc hồi hộp sợ quá thì sang xem bên massage, chuyển qua chuyển haha]
[Cảm ơn ai phát minh chức năng chuyển kênh livestream, tụi sợ độ cao lắm luôn á!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-80-hanh-phuc-vung-vang-2.html.]
[Cảm giác y như coi chương trình TV mà tới cảnh ngượng là liền chuyển sang video khác thư giãn , c.h.ế.t]
[Phù, tui với Ngu Miểu đúng là can đảm mới hết đó]
...
Khán giả bình luận cực kỳ sôi nổi, mấy trò chơi tốn khá nhiều thời gian, ba Lăng Đình chọn trải nghiệm bước treo lơ lửng.
Trên một lối chỉ một bước, một bên dây bảo hộ, dây an , bên còn trống .
Nhiều nửa đường liền sợ quá đầu bỏ cuộc. Còn ba bọn họ, tuy sợ nhưng vẫn cố lấy hết dũng khí bước tiếp, đầu.
Lăng Đình bỗng hỏi nhân viên: “Tôi thể hét to ?”
Nhân viên gật đầu: “Được chứ, trò còn giúp giải tỏa cảm xúc nữa, cứ thoải mái hét lớn.”
Cả nhóm bàn bạc xong, Lăng Đình hít sâu một , hét lớn: “Mặc kệ thời gian! Mặc kệ kẻ dối trá!”
“TSLU sẽ càng ngày càng mạnh! Lần đến Tần Cảng, nhất định là đến Nhà hát lớn Tần Cảng tổ chức concert!” Trịnh Tố cũng hét theo.
Tiếng hét vang dội trong trung cao vút, nhanh chóng tan khí, như đốm lửa nhỏ, lan khắp nơi.
“Là Lăng Đình họ đang hét ?” Ngu Miểu hỏi phim.
Quay phim gật đầu, Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh ở bên liền âm thầm cổ vũ tiếp sức: “Các fan yêu dấu của chúng , cùng cổ vũ cho mấy em dễ thương nào, chúng cùng cố gắng!”
Hai nhỏ giọng : “TSLU nhất định sẽ càng ngày càng , chúng tin các !”
“Đến lúc đó nhớ cho chúng mỗi đứa một vé hàng đầu nha, hí hí!”
Khung cảnh ấm lòng khiến ít khán giả rơi nước mắt.
[Tình bạn trong chương trình du lịch thật sự khiến cảm động! Tập là tuyệt nhất luôn!]
[Mấy nhất định sẽ nổi tiếng! Tôi ở đây luôn! Mấy mấy idol 'sập phòng' cũng đoán đúng hết!]
[Tui là qua đường đây, follow mấy , đang học cách làm liệu, đóng góp chút sức nhỏ]
...
Ở Vi Á dừng chân lâu, mặt trời dần khuất đường chân trời, địa điểm ngắm hoàng hôn nổi tiếng ở Vi Á như tranh vẽ. Một vệt ráng đỏ nhuộm cả một bên trời, bầu trời chuyển thành đỏ pha tím rực rỡ.
Mọi cạnh , lặng lẽ ngắm mặt trời lặn.
Thời gian ở khoảnh khắc đó như kéo dài vô tận, trong khung hình livestream, bóng của họ cũng hòa .
Rời khỏi Vi Á, cả nhóm chuyển cảnh lên du thuyền Vi Á.
Đêm buông xuống, đèn các tòa nhà hai bên bờ cảng đồng loạt bật sáng. Khi du thuyền rời bến tiến phía biển, boong tàu vang lên bản nhạc tiếng Anh lãng mạn, nhân viên phục vụ dẫn họ đến boong chính, nơi chuẩn sẵn một bàn tiệc thịnh soạn. Boong tàu trang trí bằng hoa tươi, cả nghệ sĩ piano và violin biểu diễn.
Gần như tất cả đều sững sờ trong khoảnh khắc đó.
Ngu Miểu che miệng, kinh ngạc : “Trời ơi, Lục ca, cầu hôn ?!”
Tạ Lễ đầu đầy sốc, như thể đang : “Anh yêu, em nhầm gì ?!”
Lục Tuấn Niên xua tay: “Không , nếu là cầu hôn, thì nhất định sẽ...”
Lục Tuấn Niên còn xong, đạo diễn Văn ăn mặc vô cùng trang trọng bước . “Chào buổi tối các bạn, đây là món quà bất ngờ mà chuẩn cho buổi tiệc kết thúc.”
“Văn đạo!” Mọi đồng thanh kêu lên. “Sao ông ở đây?!”
Văn đạo : “Tôi thể ở đây chứ? Đây là bữa tiệc kết thúc mà chuẩn cho các bạn.”
“Minh Tinh Đến Rồi đến hôm nay, chúng cùng qua Vân Nam, Quý Châu, Hạ Môn, Liễu Châu, Sơn Tây, Tần Cảng — sáu thành phố. Ở mỗi nơi đều để vô khoảnh khắc tuyệt thuộc về chúng .” Vừa dứt lời, ở phía xa tòa nhà cao tầng bắt đầu chiếu lên màn ảnh lớn những bức ảnh ghi hình : ảnh chụp chung, ảnh đơn, đủ cả.
“Trời ơi, đạo diễn, thật là tâm, quá!” Hạ Phồn Tinh che mắt cay xè.
“Dù trong chúng khách mời rời giữa chừng, cũng nhập đoàn giữa đường, nhưng chuyến hành trình khi đến hồi kết vẫn là trọn vẹn và . Tất cả đều nhờ sự vun đắp của . Tối nay là đêm kết thúc chương trình, nên tổ sản xuất chuẩn một vài bất ngờ nho nhỏ.”
Văn đạo vỗ tay hai cái, bầu trời đêm đen phía xa lập tức xuất hiện vô chiếc drone đang thực hiện trình diễn ánh sáng trung.
“Đó là nấm hương đúng ? Là Vân Nam . Còn là rau ngổ, đạo diễn các đúng là trừu tượng thật!” Dù trừu tượng, Ngu Miểu vẫn kìm bật .
Tạ Lễ những hình ảnh quen thuộc ghép tan , trong lòng trào dâng vô vàn cảm xúc.
Lục Tuấn Niên dựa sát , lặng lẽ nắm lấy tay ống kính.
Khi trình diễn bằng drone kết thúc, Lục Tuấn Niên bỗng ghé sát tai Tạ Lễ, khẽ : “Chưa xong , còn một món quà bất ngờ nữa.”
Tạ Lễ mơ hồ , đối mắt thì mặt biển, phía bầu trời bất ngờ bừng sáng rực rỡ bởi hàng loạt pháo hoa. Những chùm pháo tạo thành một trái tim màu hồng tím khổng lồ, cả mặt biển tối đen như phủ đầy ánh , tựa như đang chìm trong ngân hà rực rỡ.
Chỉ vài giây , pháo hoa tan , tiếp tục là một đợt pháo hoa mới, rực sáng cả bầu trời.
Lãng mạn đến cực điểm.
Ngay cả đạo diễn cũng ngây một lúc.
Khán giả cảnh tượng làm cho sửng sốt, đồng loạt hét lên khen đạo diễn đầu tư, tâm.
Tạ Lễ ngây , tưởng đây là bất ngờ mà đạo diễn chuẩn cho buổi kết thúc, đang định hỏi Lục Tuấn Niên , thì thấy ánh mắt Lục Tuấn Niên hề rời lấy một giây.
Trong mắt là nụ dịu dàng, tiến sát thêm một chút, nhẹ giọng hỏi: “Thích ?”
Tạ Lễ thấy tiếng reo hò của , cũng thấy tiếng nổ của pháo hoa, chỉ còn tiếng tim đập và giọng của Lục Tuấn Niên vang vọng trong tai.
“Rất thích.” Tạ Lễ .