Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 73: Vợ ơi vợ ơi vợ ơi (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:49
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Hai vòng qua đám đông, đến chỗ vắng.
Tạ Lễ dừng bước, Lục Tuấn Niên như ý nắm lấy tay .
“Đặc biệt đến xem ?” Lục Tuấn Niên mạnh dạn hỏi.
Dưới ánh đèn rực rỡ, chằm chằm khuôn mặt mê hoặc lòng của Tạ Lễ, đầy đặn hơn , là bồi bổ đấy.
Giống như cây xanh đông lạnh trong nhà kính chăm sóc hồi sinh, tràn đầy sức sống.
Bộ dạng , thật sự chia sẻ với khác.
“Em tới mua nữ trang.” Tạ Lễ liếc một cái. “Lục , em gặp bạn học đây, gặp .”
Tạ Lễ bóp nhẹ tay , lực nhẹ.
Còn đưa tay vuốt má Lục Tuấn Niên, như đang trêu ghẹo, thì thầm bên tai: “Lục Tuấn Niên, biểu hiện , cộng mười điểm, thu ánh mắt nhé, em đây.”
Lục Tuấn Niên bóng rời , dời mắt nổi.
Anh cứ mãi theo bóng Tạ Lễ, tới khi thấy lên xe gặp Chu Lăng.
Cứ như đang tiễn vợ hẹn hò với khác .
Lục Tuấn Niên nghiến răng.
Tạ Lễ đến điểm hẹn như hứa.
Chu Lăng cũng tới, hai lâu ngày gặp, nhưng vẫn tự nhiên.
“Tạ Lễ, tối nay khỏe chứ?” Hai ôm một lúc.
Chu Lăng cao hơn nửa cái đầu, vẻ bàn xong việc với khách, vẫn mặc vest, túi công văn đặt cạnh.
“Lâu gặp, bận suốt, ngờ giờ còn cả bạn trai .” Chu Lăng đùa.
Anh chỉnh kính: “Lần coi như là quà gặp mặt nhiều năm, đừng khách sáo.”
Tạ Lễ khẽ : “Còn thì , bạn trai ?”
Chu Lăng lắc đầu: “Với tính cách như , ai thích chắc là trời thương, quen một . Nếu bạn thì thích kiểu Plato hơn.”
Hai tán gẫu vài chuyện, món ăn lên, Tạ Lễ mới tới chính sự: “Chu Lăng, thật tìm là chuyện nghiêm túc, định mở công ty quản lý nghệ sĩ, mời làm cố vấn pháp lý, vinh hạnh ?”
Chu Lăng sửng sốt: “Cậu á?”
“Mở công ty quản lý , ủng hộ em hết . Chúng cần gì khách sáo như ?”
Chu Lăng gắp thêm món ăn, : “Mời thì cần, làm cố vấn pháp lý miễn phí cho công ty của , đầu tư ?”
“Đầu tư? Vậy thì càng .” Tạ Lễ mắt sáng rỡ. “ đầu tư rủi ro đấy, giờ vẫn cách điều hành, lỡ thua lỗ thì chẳng uổng mất tấm lòng của .”
“Lễ Lễ.” Chu Lăng bật . “Thực lực của vẫn rõ, năm đó công ty nhà giao cho trong vòng một tháng là chỉ tăng đều. Có lỗ cũng chẳng , thiếu mấy đồng đó.”
Nói chuyện với như Chu Lăng thật sự thoải mái, quanh co lòng vòng, thẳng thắn rõ ràng, chẳng trách bao năm qua họ vẫn hợp như .
“Vậy, hợp tác vui vẻ.” Tạ Lễ nâng chén.
Ly cụng , phát tiếng trong trẻo.
Bữa cơm vui vẻ, chỉ là lúc rời gặp may, họ vặn đụng mặt Lệ Thừa Minh, Chu Thời Phong và Phong Tư Quân – ba đang ung dung ăn.
Hai bên đối mặt, ánh mắt đều hiện rõ vẻ sững sờ.
Tạ Lễ chỉ thấy kỳ lạ, trải qua bao chuyện như thế, ba tên vẫn thể vô tư chơi bời cùng , chẳng đúng là ứng với câu 'ngưu tầm ngưu mã tầm mã' đó .
Ba bên Lệ Thừa Minh ngờ sẽ gặp Tạ Lễ ở đây.
Vẻ mặt mỗi mỗi khác, biểu cảm đều cứng đờ.
Giữa họ là thế nước lửa.
Tạ Lễ vẫn là con trai duy nhất của nhà họ Tạ.
“A... A Lễ, em ở đây?” Phong Tư Quân là mở lời , ánh mắt dừng Chu Lăng bên cạnh .
Lệ Thừa Minh từng Tạ Lễ vùi dập thê thảm, lúc thấy Tạ Lễ vẫn rạng rỡ như , trong lòng giận làm lành, màng thể diện : “A Lễ, em vẫn chứ? Ý là, em... chúng thể...”
Tạ Lễ để hết thẳng thừng cắt ngang, nhướn mày: “Xin nhé, hình như quen mấy .”
Chu Thời Phong đây từng chống đối Tạ Lễ, giờ gặp chỉ dám trốn lưng Lệ Thừa Minh và Phong Tư Quân, dám hé miệng nửa câu.
Chu Lăng sớm về chuyện giữa họ, khẽ, : “Lễ Lễ, mấy mà cũng đòi nhận quen , thuộc cái giới thương mại rẻ tiền nào , từng tên bao giờ.”
“Anh là ai? Tôi còn tới đấy, gọi là gì? Lễ Lễ, tưởng thể tùy tiện gọi ?” Lệ Thừa Minh bỗng dưng nổi cáu.
Chu Lăng khẽ nâng mắt liếc một cái, nhàn nhạt : “Tôi là ai, mấy đủ tư cách . Còn Lễ Lễ.” vỗ vai Tạ Lễ, hai sóng vai chung, : “Tôi và Lễ Lễ là thanh mai trúc mã chân chính, môn đăng hộ đối, cái tên Lễ Lễ đó, từ lúc bập bẹ chúng gọi như thế .”
Tạ Lễ cũng bật : “Đi thôi, mai còn bận, hôm nay làm phiền .”
Nói xong, Tạ Lễ định rời .
Phong Tư Quân đột ngột lên tiếng: “A Lễ, em vẫn còn giận bọn ?”
Tạ Lễ thấy buồn , nhưng dừng .
Với mấy , chẳng gì đáng .
Mới mấy bước, một chiếc Porsche đen dừng mặt họ, ngay đó là một chiếc Maybach đen cũng tiến đến.
Chu Lăng thoáng qua xe , tài xế bước xuống đón: “Thiếu gia.”
Chu Lăng đến bên xe, như đang xem kịch .
Vì cùng lúc đó, một đôi chân dài bước từ chiếc xe còn .
Như xé rách màn đêm, Lục Tuấn Niên từ giới phù hoa , cả rạng rỡ lóa mắt.
Anh điềm nhiên ôm một bó hoa hồng đỏ rực, thẳng bước đến mặt Tạ Lễ.
Những từng tổn thương Tạ Lễ đều sững sờ , ngờ họ mặt ở đây, khiến Lục Tuấn Niên khó chịu.
Chu Lăng tựa cửa xe, búng tay một cái: “Lục , bạn trai của chăm sóc nhé, buổi chuyện tối nay vô cùng vui vẻ, hy vọng ăn cùng hai một bữa.”
Lục Tuấn Niên gân xanh trán giật giật, đưa hoa cho Tạ Lễ, xoay ôm lòng, khách sáo : “Cảm ơn Chu , cơ hội sẽ hẹn, còn bạn trai , xin phép đưa về .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-73-vo-oi-vo-oi-vo-oi-2.html.]
Tạ Lễ ngẩng đầu đang ghen mặt, khẽ mím môi.
Ngón tay nghịch ngợm bóp nhẹ ngón tay Lục Tuấn Niên, như thể đang dỗ dành.
Chu Lăng , lên xe.
Chiếc xe đen lao vút , chỉ còn vài kẻ chướng mắt đó.
“Vợ yêu.” Lục Tuấn Niên cố tình to mặt bọn họ. “Chơi vui ?”
Tạ Lễ gật đầu phối hợp, cũng cố ý : “Tất nhiên , bạn học cũ gặp , chuyện suôn sẻ.”
Lục Tuấn Niên ôm , sắc mặt , giọng lạnh lùng bình tĩnh. Ngón tay lướt qua mặt Tạ Lễ, ánh mắt thì chằm chằm ba , giống như một con sói đầu đàn đầy sát khí đang tuyên bố quyền sở hữu, còn là Lục Tuấn Niên từng ngoan ngoãn lấy lòng Tạ Lễ nữa.
Giọng sâu xa: “Vợ yêu, tối nay chuẩn nhiều bất ngờ lắm, về nhà cùng xem nhé?”
Tạ Lễ cố ý để trêu tức ba tên , liền đáp: “Được thôi.”
Lục Tuấn Niên thấy Tạ Lễ phản đối cách gọi 'vợ yêu', còn đáp , trong lòng bất ngờ bốc hỏa, ba kẻ rác rưởi còn ôm mộng với Tạ Lễ , chỉ c.ắ.n đứt động mạch cổ chúng cho xong.
“A Lễ, em thật sự ở bên ?! Bác Tạ sẽ đồng ý !” Lệ Thừa Minh yếu ớt gào lên.
“Trước là sai, nhầm , ngờ Kiều Minh là kẻ thủ đoạn và độc ác đến thế, còn dám thế phận em. Hắn đúng là loại xanh, còn khiến em hiểu lầm và chịu tổn thương. Anh thật sự xin . A Lễ, làm từ đầu ?”
“Giữa và , hình như từng khởi đầu , lấy tự tin ?” Tạ Lễ nể mặt.
“Anh... chúng hôn ước mà, A Lễ, dù bây giờ hôn ước hủy, vẫn thể cố gắng, sẽ khiến bác Tạ công nhận !” Lệ Thừa Minh tiếp tục mặt dày.
Phong Tư Quân bên cạnh nổi, kéo tay áo , trầm giọng: “Đừng nữa, Thừa Minh, thôi. Chúng còn chung đường, đừng giãy dụa nữa.”
Phong Tư Quân tiếp lời: “Xin , A Lễ, chúng làm vui. Trước là chúng sai, mong tha thứ, nhưng dù gì các nhà vẫn còn chút giao tình, xé rách hết, hy vọng gặp mặt, vẫn thể chào hỏi, ?”
Bên cạnh, Chu Thời Phong trông như con chuột nhắt, im thin thít nãy giờ, thấy Tạ Lễ liền như nhắc cảnh bản từng nhục mạ, bôi nhọ lưng .
Còn gặp , còn chào hỏi? Với bọn họ, xứng chắc?
“Đồ thần kinh.”
Tạ Lễ khách sáo c.h.ử.i một câu, chẳng thèm để ý tới họ, để mặc Lục Tuấn Niên ôm lên xe. Cậu ở ghế , hạ cửa kính xuống.
YACchan
Lục Tuấn Niên cũng bước ngay, đầu , đôi mắt thâm sâu chằm chằm họ.
“Chẳng lẽ hạ ở cùng loại với mấy chắc?” Lục Tuấn Niên phủi phủi bụi , như thể chê việc hít chung khí với bọn họ cũng bẩn.
“Anh!” Lệ Thừa Minh còn định gì, nhưng Lục Tuấn Niên cho cơ hội, lên xe cạnh Tạ Lễ, kéo cửa sổ lên.
Chiếc xe đen rời dứt khoát.
...
Trong xe, Tạ Lễ cúi đầu, ngửi mùi thơm của hoa hồng.
“Ghen hả?” Tạ Lễ rõ còn hỏi.
“Không dám, danh phận gì để ghen cả.” Lục Tuấn Niên lạnh mặt.
“Thật ?” Tạ Lễ đưa bó hoa đỏ tay . “Vậy tặng em hoa làm gì, còn gọi em là gì?”
Lục Tuấn Niên thật sự vẫn còn bực, mấy kẻ khiến tức chịu nổi, thấy ngứa mắt.
“Vậy gọi nữa, để theo đuổi em, lúc nãy cộng điểm nào ?” Lục Tuấn Niên dịu giọng hỏi.
Anh còn hết, môi mềm phủ xuống.
Tạ Lễ chủ động hôn .
Lần đầu tiên, Tạ Lễ chính thức chủ động hôn .
Lục Tuấn Niên sững .
Cơn phiền muộn nghẹn nơi n.g.ự.c như mưa xuân tan chảy, còn kịp đáp , Tạ Lễ vòng tay lên cổ , tiếp tục hôn, một tay khẽ vuốt má .
Anh định hôn , lùi .
“Hôm nay trai thế, may mà tới.” Tạ Lễ run run , vẻ cũng căng thẳng.
“Anh uống rượu ? Ngọt thế.”
Lục Tuấn Niên há miệng, phản bác : “Anh lời em, tiếp khách nên uống, nhưng nhiều .”
Lục Tuấn Niên liền áp sát, định hôn, Tạ Lễ né, chỉ , chớp mắt.
“Vợ yêu.” Lục Tuấn Niên gọi. “Anh vui lắm.”
Tạ Lễ định hỏi còn đang giận , Lục Tuấn Niên vội vã hôn lên môi , kéo lòng, tay ôm lấy gáy Tạ Lễ, môi dán chặt, thở hòa quyện.
Trong khoang xe chật hẹp, ánh đèn ngoài cửa sổ vút qua, tựa như ánh nến đêm qua, phản chiếu trong mắt họ.
Tất cả chẳng cần lời nào.
Lục Tuấn Niên ôm mặt Tạ Lễ, từng chút từng chút hôn. “Mặt em mềm , tim cứng thế .”
Tạ Lễ hôn đến nóng , định rời khỏi hai chân , Lục Tuấn Niên cho.
Anh cúi đầu xuống, một tay chống ghế, tay luồn lưng Tạ Lễ.
Ánh mắt dần sâu thẳm.
“Không cả, Tạ Lễ chịu làm vợ , đúng ?”
Tạ Lễ cảm thấy tối nay quá đà, Lục Tuấn Niên dắt mũi.
Cậu ngẩn ngơ vẻ mặt sâu sắc của , tim đập thình thịch, mà vẫn nhịn hôn lên môi nữa.
Lục Tuấn Niên đó còn như chồng hiền lành, giờ như biến thành khác, nắm lấy ngón tay thanh mảnh của Tạ Lễ, đan chặt mười ngón tay.
Như thể nhận món quà lớn nhất thế gian. “Tạ Lễ, em cho danh phận đúng .”
Tạ Lễ lúc chẳng nổi câu nào, cảm thấy Lục Tuấn Niên dành cho một sự cố chấp khó hiểu, thậm chí phần biến thái và điên cuồng.
Cậu gì, Lục Tuấn Niên tiếp tục hôn.
Khốn thật!
“Cho cho cho!” cuối cùng thở dốc, cả mặt Tạ Lễ đỏ bừng.
“Muốn gì cũng cho !”
Lục Tuấn Niên xong, ánh mắt tham lam cháy bỏng .