Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 69: Lục Tuấn Niên là ông chồng hay ghen (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:55
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
“Anh Vương, quên ? Trước khi chạy, còn dúi cho tấm danh đấy, mà mới nhớ, chạy thế?” Vệ Soái hỏi.
Vương sư phụ tìm đại cái cớ, chuyển đề tài: “Anh em, gọi việc gì ?”
“À thì, em , chỗ còn thiếu ? Việc của em cũng làm đó, thể hỗ trợ, bảo đảm chiến lực!”
Vương sư phụ suýt phun cả ngụm bia.
Hồi đưa danh cho Vệ Soái là vì thấy diễn xuất , giọng , nhảy múa tệ, sếp lớn mở rộng mảng kinh doanh còn nhân tài dự . Vấn đề là sếp định mở công ty quản lý nào hết!
Không ngờ tìm đến một đối thủ cạnh tranh cướp chén cơm ghê gớm thế .
vẫn vui khi Vệ Soái gia nhập. Toàn công ty chỉ ba , mệt lắm !
“Tôi thấy thiếu lắm. mà công ty quản lý, tuy tự do, thưởng cuối năm, sếp hiện cho bọn lương mười vạn một tháng, đóng đủ bảo hiểm, còn du lịch hưởng lương nữa, cần chấm công. Cậu bỏ cảnh sát thiệt ?” Vương sư phụ hỏi .
“M...mấy... mười vạn một tháng, còn thưởng, bảo hiểm, du lịch hưởng lương?! Trời má ơi, việc á, dù ký cả đời cũng chịu!” Vệ Soái nóng máu. “Anh , dẫn chung với!”
Vương sư phụ và Vệ Soái nhanh chóng add WeChat, gửi địa chỉ hẹn tại quán nướng.
Vương sư phụ gọi thêm bia, gặp mừng rỡ vô cùng: “Vệ Soái, dẫn theo, mà việc còn sếp duyệt. Giờ sếp đang nghỉ , hỏi cấp của .”
“Không ,â đợi ! Anh giới thiệu giúp một cái là . Đây là sơ yếu lý lịch của .” Vừa , Vệ Soái liền rút ngay hồ sơ từ cặp .
Vương sư phụ đỡ lời: “Cậu đưa thì cũng mang , sếp đang du lịch.”
Vệ Soái phản xạ nhanh, rút điện thoại: “Không , bản điện tử.”
Nói xong, lập tức gửi sơ yếu lý lịch điện t.ử cho Vương sư phụ.
Vương sư phụ: “...”
là chuẩn mà đến.
“Vậy... ngày mai hỏi giúp nhé?”
“Được , cảm ơn , bữa để mời!” Vệ Soái hào sảng .
Sáng sớm.
Lục Tuấn Niên tỉnh .
Tối qua uống chút rượu, nhưng hề say.
Lúc đang ngủ ngon lành trong lòng , trong lòng ngọt như mật.
Tạ Lễ cân nhắc để theo đuổi!
Dịch chính là: cho theo đuổi !
Anh tiến một bước dài con đường giành lấy danh phận 'cha đứa bé'.
Lục Tuấn Niên ôm lấy Tạ Lễ, cúi đầu nghiêng gương mặt , nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay khều khều sợi tóc của .
“Chào buổi sáng.” Lục Tuấn Niên khẽ thì thầm.
Anh cẩn thận chạm nhẹ bụng Tạ Lễ, thêm một câu: “Chào buổi sáng.”
Anh vui vẻ rửa mặt, nụ kiềm , đến vô giá, phơi phới đến gõ cửa phòng các khách mời khác.
Ai ngờ Lăng Đình bọn họ ba mà dậy sớm, hậu viện dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, còn làm luôn cả bữa sáng.
Lục Tuấn Niên nghi hoặc hỏi: “Hôm qua mấy đứa ngủ lúc nào thế, sáng nay dậy ?”
Lăng Đình chào hỏi mấy tiếng, tâm trạng xem chừng .
Là đây?
Lục Tuấn Niên thấy lạ.
Tạ Lễ động tĩnh cũng xuống lầu, Miểu Miểu và Hạ Phồn Tinh cũng cùng xuống, bốn gặp ở cầu thang.
Lục Tuấn Niên mở lời : “Tối qua mấy chơi trò chơi chơi tới náo loạn ? Ba đứa mặt mày trông kém thế?”
Miểu Miểu thần sắc kỳ quái, mím môi, hiệu bảo hai cúi xuống.
Sau đó, nhỏ giọng với hai : “Tối qua, công ty quản lý của ba đứa họ phanh phui , bây giờ còn đang treo hot search đó!”
“Tối qua bọn em sợ hết hồn, nhưng làm phiền hai nên gì.”
Miểu Miểu thở dài. “Công ty là tiêu đời thật , mà còn là công ty phạm pháp nữa, may mà ba đứa nó .”
Lục Tuấn Niên kinh ngạc mở điện thoại xem hot search, xem xong sắc mặt cũng nặng nề hẳn.
“Với tụi nhỏ thì chắc là chuyện .” Tạ Lễ thì ngược thần sắc bình tĩnh, : “Được chú ý là độ hot, ít cũng bắt đầu quan tâm đến họ.”
“Một nghệ sĩ còn cố ý bán thảm, nhưng tụi nhỏ đúng là t.h.ả.m thật, chuyện cần bàn cãi.” Tạ Lễ thở dài: “Ba đứa nó mà nắm cơ hội, là thể nổi.”
Tạ Lễ thẳng thắn: “Hy vọng tụi nó vực dậy , lên kế hoạch cho tương lai của chính .”
Lục Tuấn Niên liếc , thấy Tạ Lễ bình tĩnh như , tám phần là sớm tin .
Chuyện phanh phui, chừng còn phần của thúc đẩy, Tạ Lễ âm thầm giúp đỡ ba đứa nhỏ một tay.
Lục Tuấn Niên nghĩ ngợi: “Tiếc là chúng mở công ty quản lý, thì gom ba đứa ngoan ngoãn về hết .”
Tạ Lễ xoa xoa cằm.
Vừa nãy trong phòng, Thương lão sư còn gửi tin trong nhóm 'đào dưa' với , bảo rằng tìm một nhân viên cừ khôi.
Còn gửi cả sơ yếu lý lịch bản điện tử, mở xem, ơ hơ, chẳng là Vệ Soái – cảnh sát chính nghĩa mà tối qua Vương sư phụ nhắc đến ?
Thầy Thương một trận thao thao bất tuyệt, trình bày rõ ý định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-69-luc-tuan-nien-la-ong-chong-hay-ghen-2.html.]
Vệ Soái giỏi, năng lực điều tra mạnh, gia nhập công ty sẽ như hổ thêm cánh.
Tạ Lễ suy tính kỹ hơn, với như Vệ Soái, trai năng lực chính nghĩa, đóng phim màn ảnh rộng mà về công ty họ làm ch.ó săn thì đúng là uổng phí.
Cậu công ty quản lý nào để giúp quảng bá , bản còn đang đòi giải ước với công ty cũ.
Nghĩ tới đây, Tạ Lễ tự hỏi: tự mở một công ty quản lý?
Trước đây Lục Tuấn Niên cũng thiên phú ở mảng , nếu thật sự mở công ty, tuy nguồn tài nguyên khủng, nhưng ít nhất cũng chút nhân lực.
Bản dùng, chẳng qua là vì tự lập nghiệp, cho nhà họ Tạ sáng mắt , nhưng nguồn lực để đó chẳng là để dùng ?
Tạ Lễ suy tính , âm thầm quyết định: mở công ty giải trí.
Quách Bạch, ba đứa Lăng Đình, kể cả Vệ Soái, đều là hạt giống .
Thay vì giới các công ty khác toan tính, chi bằng tự dìu dắt, những đều là chính phái, lo lắng chuyện 'ngã ngựa'.
Đến lúc đó mời bạn học cũ làm cố vấn pháp luật cho công ty, kêu góp vốn luôn.
Tạ Lễ âm thầm tính toán.
Miểu Miểu nghĩ ngợi, : “Ông chủ của thì cũng , nhưng công ty thiếu nghệ sĩ, là diễn viên, từng đào tạo idol, nên giúp gì tụi nhỏ .”
“Ăn sáng thôi nào!” Lăng Đình gọi từ lầu.
YACchan
“Đây đây!” Hạ Phồn Tinh đáp .
Mấy hiệu cho , cùng xuống lầu.
Bữa sáng hôm đó, ai nấy đều ăn trong im lặng.
Trên đường tham quan tháp gỗ Ứng Huyện, tinh thần đều cao.
Tạ Lễ nhắm mắt nghỉ ngơi, thực chất đang suy nghĩ về công ty giải trí rách nát của .
Công ty hiện tại quy mô quá nhỏ, nếu thật sự chiêu mộ nhân tài thì đủ chỗ, tìm một căn hộ tầng bằng rộng hơn.
Còn tiền thì ?
Tạ Tất An và Dương Nghiên Xuyên vì áy náy nên trả phần cổ phần mà ông nội chia cho , tiền kiếm đủ để mua một căn hộ rộng thành vấn đề.
Tạ Lễ nghĩ ngợi, gửi tin cho Chu Lăng.
[Bạn học cũ, rảnh hẹn một bữa ?]
Chu Lăng hình như bận, trả lời khá nhanh: [Được thôi, cuối cùng Tạ Lễ nhà cũng nhớ đến , mấy giờ đây?]
[Tôi xong chương trình là nghỉ mấy ngày, đến lúc đó gặp , chuyện vẫn kịp cảm ơn nữa.]
Chu Lăng đẩy kính mắt, gửi một đoạn ghi âm:
[Vậy nhé, hẹn gặp , còn chuyện cảm ơn thì miễn , quan hệ của chúng mà, cần gì mấy thứ khách sáo đó.]
Tạ Lễ đang đeo tai bluetooth, nhưng hiểu tai kết nối, đoạn ghi âm liền phát thẳng loa ngoài.
Giọng điềm đạm lạnh nhạt đột nhiên phá tan bầu khí tĩnh lặng trong xe, mấy phía đang lim dim ngủ đều ngẩng đầu .
Đặc biệt là Lục Tuấn Niên.
Anh lập tức mở bừng mắt, nhíu mày về phía phát âm thanh.
Quan hệ gì? Tạ Lễ với ai quan hệ? Mà còn là giọng đàn ông?
Lục Tuấn Niên khẽ mân mê ngón tay, như thể con ch.ó gác cửa thấy bên ngoài tiếng động, lập tức ngẩng đầu lên ngóng.
Không cho phép ai tự tiện bước lãnh địa của .
Hơi chua chát: “Miếng dán chống say dán lên là phát huy tác dụng liền ha?”
Tạ Lễ gần như cần nghĩ cũng Lục Tuấn Niên đang , lặng lẽ mím môi : “Cũng , miếng hiệu quả ghê, dán là thấy khỏe hẳn, xem điện thoại cũng say nữa.”
Lục Tuấn Niên cãi , bóng lưng đầy ấm ức: “Người chuyện đó giọng ghê, bạn em hả?”
Tạ Lễ gật đầu, giơ điện thoại mặt , thẳng thắn: “Bạn đại học, mà tụi em quen từ nhỏ , là hàng xóm, du học mới về nước.”
Lục Tuấn Niên trợn tròn mắt, kỹ, hẳn tên lưu trong danh bạ.
Chu Lăng.
Anh nhớ .
Chính là luật sư kim bài từng mặt giúp Hứa Giảo kiện tụng, một bạn nam của Tạ Lễ, học thức, ngoại hình, năng lực, gia thế.
“, gửi voice cho em chính là luật sư từng giúp Hứa Giảo miễn phí, Chu Lăng.” Tạ Lễ thu điện thoại, thoải mái : “Trước đó em nhờ giúp, giờ cảm ơn , với cả em còn chuyện nhờ nữa, nên hẹn ăn cơm luôn.”
“Em hẹn ăn lúc nào?” Lục Tuấn Niên hỏi tới cùng. “Ăn ở ?”
Tạ Lễ cố ý trêu , : “Không gấp mà, thời gian địa điểm đều chốt, , cũng ?”
Livestream còn mở, từng hứa với Tạ Lễ nhắc đến chuyện riêng tư mặt ngoài, giờ mà thì kỳ lắm, đành nhịn cục tức .
“Anh ăn, nhưng thể đến đón em.” Lục Tuấn Niên , Tạ Lễ hiểu ý.
Chính là ghen, rõ ăn mà ngại , chỉ dám lấy cớ đón về để đến tuyên bố chủ quyền mặt bạn .
Tạ Lễ là đàn ông, hiểu trò nhỏ .
Tạ Lễ vẫn hào phóng : “Được thôi, chỉ đón thì uổng công, chi bằng chung luôn , bao ăn bao đón bao tiễn.”
Lục Tuấn Niên chằm chằm, như đang : “Anh sẽ biểu hiện thật mặt bạn em, tuyệt đối để em thất vọng.”
Lục Tuấn Niên , ánh mắt như oán phụ.
Giống như một con ch.ó nhỏ, thấy quen của chủ nhân ngang qua, lịch sự nở nụ , chào hỏi đôi câu, thế là nó lập tức dỗi.