Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 66: Em đang cân nhắc cho anh theo đuổi một chút (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:51
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Lục Tuấn Niên nắm lấy tay , như đang giữ một bảo vật độc nhất vô nhị.
Tạ Lễ dáng vẻ si mê làm cho mặt đỏ gay, giãy dụa hai cái, trong lòng như lửa thiêu: “Lục Tuấn Niên, uống nhiều .”
“Anh .” Lục Tuấn Niên ngụy biện. “chỉ uống một chút xíu.”
“Em thấy là say đến mức chẳng nhẹ chút nào!” Tạ Lễ nghiến răng .
“Vậy thì say .” trong mắt đen của Lục Tuấn Niên lóe lên ý , dường như dám làm càn, buông tay , đưa tay xoa lên chân , miệng vẫn lẩm bẩm: “Say , làm bây giờ?”
“Em bảo đừng uống, khỏi là uống lắm thế, say còn trách ai? Chẳng lẽ trách em chắc?” Tạ Lễ đầy khó chịu.
Lục Tuấn Niên nhướng mày, như thể tất cả những gì xảy đó đều để chờ câu , phụ họa, còn vẻ tủi : “Họ cứ nhất định hỏi mấy câu về em, còn cách nào khác, chỉ đành uống rượu thôi.”
YACchan
Tạ Lễ vốn , nhưng tò mò nổi lên, trong đầu chợt thoáng qua mấy câu hỏi tiện mở lời, sợ Lục Tuấn Niên những chuyện lưng . Một lúc lâu mới rít qua kẽ răng mấy chữ, hồi hộp hỏi: “Hỏi gì?”
Lục Tuấn Niên trả lời, vẫn giữ nguyên tư thế đó, chầm chậm đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt Tạ Lễ. Da dẻ trắng mịn như ngọc, gương mặt dưỡng da xong mềm mượt đến mức như bóp nước , màu môi cũng đỏ hồng hơn .
Người nâng niu cẩn thận, mới đúng là thiếu gia thật sự.
Tạ Lễ nghiêng đầu, liếc Lục Tuấn Niên qua khóe mắt. Trong mắt ánh lên men say, ánh sâu đậm tình ý, chỉ một cái liếc khiến cảm thấy như xuyên thấu.
Anh : “Anh thích em.”
Câu đó buông , tim Tạ Lễ còn kịp đập , miệng của Lục Tuấn Niên như học theo , dừng nữa: “Phải theo đuổi em thế nào đây, Tạ Lễ? Em dạy , từng yêu đương, làm hết, cho cơ hội theo đuổi em, ?”
Lục Tuấn Niên dỗ dành như dỗ bảo bối, giọng ngâm trong rượu, mềm nồng: “Chỉ làm bạn thì tiếc quá, chủ động một chút, em cũng động lòng , Tạ Lễ?”
Mấy lời như thế cứ liên tiếp tuôn từ miệng ông chú , Tạ Lễ sắp làm cho nghẹn thở. lúc , Lục Tuấn Niên tung thêm một đòn chí mạng, ghé sát , dán tai , ánh mắt thẳng: “Nghe nhịp tim em xem, cũng nhanh như .”
Nói , Lục Tuấn Niên đột ngột cúi xuống, áp mặt lên n.g.ự.c , nghiêng đầu lắng .
Tạ Lễ khựng . Cậu thật sự mấy câu bất ngờ của làm cho hoảng hồn, mà cũng thật sự sợ thấy nhịp tim đang đập dồn dập, rõ ràng như trống giục, nhanh như tơ kéo.
Đôi chân trắng nõn rụt , tội nghiệp chụm sát , nhưng hình Lục Tuấn Niên to lớn hơn, dù rút cỡ nào cũng như đang gọn trong vòng tay .
Cậu định đẩy đầu Lục Tuấn Niên đang dựa n.g.ự.c , nhưng đẩy nổi, lay !
Đầu lúc như nặng cả ngàn cân, nhúc nhích nổi!
Lục Tuấn Niên chủ động tựa đầu tay , cố tình trêu chọc: “Thấy , uống t.h.u.ố.c cho t.ử tế, tay thế yếu xìu, chẳng nhấc nổi thứ gì, t.h.u.ố.c Bắc vẫn nấu tiếp, việc nặng việc mệt cũng sẽ làm hết.”
Tạ Lễ mà giật cả thái dương, cùng một câu mà từ miệng Lục Tuấn Niên khiến thấy giống thư sinh vô dụng thế !
Sao thẳng là đầu nặng quá, nên cần giảm cân cho !
Cậu quan tâm đang áp n.g.ự.c , vội vàng phản pháo: “Lục Tuấn Niên, điên ? Say là đến phát rồ mặt em đúng ?”
“Ừm, say . chỉ tìm em thôi, tìm ai khác.” Lục Tuấn Niên cố tình .
Giọng khàn khàn, một câu ngừng một chút: “... hình như thấy .”
“Cái gì?!” Mặt Tạ Lễ đỏ như đáy nồi nung đỏ.
“Nhịp tim của em, Tạ Lễ, giống y như của .”
“Anh——!” Tạ Lễ đỏ mặt, định c.h.ử.i thì miệng Lục Tuấn Niên bịt .
Anh cố ý quá thể, như thể tìm câu trả lời ở nơi khác, hưng phấn hôn lên môi . Không chỉ là hôn, mà là c.ắ.n nhẹ, nâng niu như trân bảo, như dồn hết cảm xúc lên đôi môi. Tạ Lễ cảm thấy sắp nuốt sống.
Cậu dùng tay dùng chân, liên tục đẩy .
Cậu còn từng hôn ai, mà tới hôn kiểu , mạnh mẽ đến mức như nghẹt thở. Lục Tuấn Niên như con ch.ó đói ba ngày ăn, cuối cùng cũng thấy một khúc xương, mắt sáng rực như đèn pha.
Sợ làm đau, Lục Tuấn Niên chỉ dám hôn thật lâu, dám làm loạn.
Lúc buông , viền mắt Tạ Lễ đỏ hoe, ánh nước lấp lánh trong đôi mắt xinh .
Cậu đầy chột , há miệng mắng ngốc một câu: “Lục Tuấn Niên, là hôn ? Anh ch.ó đói nhập ?!”
Dữ dội thật đấy, nhưng Lục Tuấn Niên chẳng thấy sợ chút nào.
Thậm chí còn hưởng thụ.
“Không cả.” Lục Tuấn Niên “Chỉ cần khiến tim em vì mà đập, em mắng gì cũng cam.”
“Tạ Lễ.”
Không đầu Lục Tuấn Niên gọi tên , nhưng hôm nay cảm thấy khác lạ. Tên như ngâm qua bồn sữa, l.i.ế.m qua, mới từ miệng thong thả gọi .
“Đồ khốn!” Tạ Lễ định đá một cái, tiếc là túm lấy mắt cá chân nên chẳng dùng lực. Cậu thật sự sợ Lục Tuấn Niên hôn cả chỗ đó, ai mà , giờ đầy mùi rượu, say cứ như tên biến thái .
Sau Lục Tuấn Niên mà còn dám uống rượu, hoặc ai dám để uống, nhất định! Nhất định sẽ——
“Đừng ngủ giường em, xuống mau!” Tạ Lễ lấy chân đẩy .
“Vậy cơ hội theo đuổi em ?” Lục Tuấn Niên vẫn cứ đòi một câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-66-em-dang-can-nhac-cho-anh-theo-duoi-mot-chut-1.html.]
Tạ Lễ cụp mắt, tay nắm chặt chỗ vải ngực, nơi tựa , như còn chút ấm.
Lục Tuấn Niên đúng là vớ vẩn! Hôn cũng hôn , chân cũng sờ , ngày nào cũng ngủ cùng một giường, bụng còn m.a.n.g t.h.a.i con của hai , cho theo đuổi thì cho ai?
“Anh phiền c.h.ế.t .” Tạ Lễ trừng , nghiến răng : “Cái miệng làm diễn viên thì phí quá, nên làm luật sư thì hơn, chuyện gì cũng vòng .”
Cậu lườm một cái thật dữ: “Toàn mùi rượu, ngủ đất, cấm lên giường!”
Lục Tuấn Niên lời lấn tới, mặt dày hỏi thêm, nhất quyết gán cho cái danh: “Tạ Lễ thích một chút ?”
“...” Tạ Lễ nhíu chặt mày.
“Anh còn thế nữa, em sẽ ghét đấy.” Tạ Lễ vặc .
Lục Tuấn Niên lập tức lời, định xuống đất, nhưng dáng vẻ lời khiến Tạ Lễ càng khó chịu.
Người uống rượu mà ngủ sàn lạnh, lỡ cảm lạnh thì ? Là đội trưởng mà cử động nổi, ủ rũ hẳn , mai còn hành trình, làm ?
Không để Lục Tuấn Niên cảm.
Lấy lý do đó, Tạ Lễ lườm một cái, kéo tay : “Thôi, sàn lạnh, ngủ giường .”
“ rõ đây, tuyệt đối vượt ranh giới, chỉ ngủ thôi, rõ Lục Tuấn Niên?” Tạ Lễ nghiêm túc dặn.
Người đối diện chu môi, vẻ mặt mơ màng, gật đầu: “Ừ ừ, Lục Tuấn Niên .”
Như đang nũng nịu, còn là đàn ông ba mươi tuổi ?
Tạ Lễ nhíu mày , chẳng khác gì thanh niên đôi mươi.
Nói xong, Lục Tuấn Niên chớp lấy cơ hội nhanh chóng xuống, sát ngay bên cạnh .
?
Không quy định ranh giới ?
Tạ Lễ đẩy đẩy mấy cái: “Vượt ranh giới đó!”
Lục Tuấn Niên lắc đầu, thật thà: “Không , sớm muộn gì cũng vượt ranh giới, chỉ rút ngắn thời gian thôi.” Mà ai là vượt thì còn chắc đấy nhé.
Có điều câu Lục Tuấn Niên dám , chỉ lặng lẽ chôn giấu trong lòng, để Tạ Lễ thấy.
“...” Tạ Lễ xuống, kéo chăn về phía .
“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ suy nghĩ một lúc, chậm rãi . “ như nữa.”
“Như là như thế nào?”
Tạ Lễ day trán, cảm thấy như đ.ấ.m bông .
“Ngủ ngủ .” Nói , nhắm mắt .
“Tạ Lễ.” Lục Tuấn Niên bất chợt gọi nghiêm túc.
“Làm gì? Giờ mà gọi em thì chắc chắn chuyện .” Tạ Lễ trở .
Lục Tuấn Niên chậm rãi : “Anh nhịp tim của con.”
Tạ Lễ sững .
Cậu lý do để từ chối.
Cậu ngửa , nhưng vẫn : “Mới hơn hai tháng, gì .”
“Anh chỉ thử thôi. Nếu mỗi ngày đều , đến khi thật sự rõ, sẽ thấy kỳ diệu.” Lục Tuấn Niên nghiêm túc.
Tạ Lễ khựng , một lúc , kéo chăn , với : “Vậy thử , xem .”
Lục Tuấn Niên nghiêng đầu, áp sát . Không giống như lúc nhịp tim , càng cẩn thận, sợ áp quá sát sẽ đè trúng .
Cách một lớp vải, tất nhiên chẳng gì, Lục Tuấn Niên ngẩng đầu.
Ánh mắt hai giao , Tạ Lễ ngượng chín mặt, bất đắc dĩ vén áo ngủ lên một góc, để lộ phần bụng phẳng lì.
“Anh yêu cầu nhiều thật đấy, phiền c.h.ế.t .” Tạ Lễ miệng càu nhàu, tay vì mà nghĩ.
Cậu chỉ vén một chút thôi, đủ để Lục Tuấn Niên áp sát .
Má của thanh niên áp sát , nóng ấm, mạch m.á.u cổ cũng dán sát , đập thình thịch đầy sức sống.
Tạ Lễ cảm thấy nhịp tim của như Lục Tuấn Niên lây nhiễm, lén lút tăng tốc vài phần.
Cậu hỏi: “Nghe thấy ?”
Lục Tuấn Niên chậm rãi đáp: “Chưa, đợi chút nữa.”
Hơi thở phả lên da bụng khiến Tạ Lễ thấy nhồn nhột, nhưng lên tiếng.
Khung cảnh lúc lạ, nhưng một thứ cảm giác ấm áp khó tả. Trong lòng Tạ Lễ như đang giằng co, tâm trạng còn sót lúc nãy là căng thẳng, hoảng loạn, bực bội đến đỏ cả , dường như đang dần hóa giải, chuyển thành nhẹ nhàng thư thái. Dù thừa nhận, nhưng tâm tư thật sự từng hành động của Lục Tuấn Niên kéo theo.
Ghen tị, hổ, cứng miệng, dễ cáu, ấm ức, chua xót... đủ loại cảm xúc đồng loạt Lục Tuấn Niên khơi lên.