Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 57: Nước ấm nấu ếch (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:38
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Ngu Miểu ánh của làm cho bối rối, vội kéo Hạ Phồn Tinh sang một bên.
khán giả thì cực kỳ thích.
[Hú hú hú! Soái quá! Đạo diễn đúng là thần khai trí !]
[Giờ nhóm mới nào cũng mạnh thế ? Thực lực thế nào? Nếu là theo luôn đó nha!]
[Đừng vội thần tượng, cẩn thận vỡ mộng đấy!]
Trong phòng bên .
YACchan
Tạ Lễ ì ạch kéo vali lên lầu, chọn một phòng lên ghế gỗ trong phòng, trừng mắt đàn ông đang mang hành lý ở cửa.
“Nói , cố tình gài bẫy em đúng ?” Tạ Lễ chống nạnh: “Cố ý dàn cảnh , đồ xa.”
Lục Tuấn Niên gãi đầu, thầm nghĩ Tạ Lễ đúng là thông minh.
ánh mắt quá chân thành, khiến Tạ Lễ thấy khó hiểu, : “Không mà, thật đó, chỗ homestay quanh đây đều đắt, chẳng chỗ nào đủ phòng . Anh tính toán lợi ích tối đa , đừng tin, để cho em xem.”
Tạ Lễ chẳng buồn xem thật .
“Ngủ đây? Anh đất .” Tạ Lễ tàn nhẫn .
Lục Tuấn Niên sàn nhà — bằng gỗ — thể lấy cớ là lạnh .
vẫn : “Sàn lạnh quá... đêm qua ngủ ngon.”
“?” Ngủ ngon? Tạ Lễ khẩy, mặt thèm , kiểu như ' gì cũng '.
Lục Tuấn Niên đành thỏa hiệp, mở tủ tìm xem chăn gối dư , nhưng trời đúng là chiều lòng – còn cái nào.
Anh nhịn bật , đầu với Tạ Lễ đang hờn dỗi: “Có khi chỉ thể hai ngủ chung , chăn thừa.”
“Vậy mua một bộ .” Tạ Lễ lạnh lùng .
Lục Tuấn Niên lấy lý do ngân sách: “Giờ đông hơn , thể tiêu tiền cho những thứ cần thiết.”
Tạ Lễ lên, đến giường, một nữa chia ranh giới bằng 'vạch 38'.
Lần , gian Lục Tuấn Niên giường đúng là chỉ đủ cho một cơ thể thẳng, thể cựa quậy.
Xem ban ngày dỗ dành đủ, giờ Tạ Lễ vẫn còn giận .
“Dám vượt ranh giới, Lục Tuấn Niên, sẽ chặt cái ‘thứ’ trong quần đó.” Tạ Lễ câu mặt đỏ, tim run, xem là thật.
Lục Tuấn Niên giơ tay đầu hàng: “Không dám dám, miễn là em hết giận, bác sĩ em giữ tâm trạng định.”
Anh mở vali giúp Tạ Lễ, tự giác dọn dẹp phòng một lượt. Lúc mới năm giờ chiều, đúng giờ ăn tối, gửi tin nhắn nhóm, hỏi đói , rủ ăn tối chung.
Ba khách mời mới phản hồi nhanh, cứ như bot spam:
[Không , theo lão sư Lục ạ.]
Gần đó một nhà hàng đặc sản đ.á.n.h giá cao, Lục Tuấn Niên định dẫn ăn thử, tiện làm quen khẩu vị vùng .
[Lục Tuấn Niên: Mọi thể tắm sơ , chuẩn xong thì gửi ‘ok’, chúng bộ qua đó nhé. @Tất cả ]
Nửa tiếng , cả nhóm cùng ăn tối.
Lăng Đình, Trịnh Tố và Thịnh Thiếu Hằng vẫn ngoan ngoãn phía , đó như ba vệ sĩ.
Nhà hàng khá khuất nhưng khách đông, Lục Tuấn Niên đặt bàn lớn từ , lượt .
Trên bàn hai quyển thực đơn, Lục Tuấn Niên hiệu khách mới chọn món .
Cả ba ngượng ngùng, đùn đẩy mãi ai chịu cầm.
“Không , đừng ngại, cứ như ở nhà thôi.” Tạ Lễ .
“ , bọn dễ tính lắm, ăn thịt ~' Ngu Miểu .
Lăng Đình và Trịnh Tố , ánh mắt như : “Trước khi đến, quản lý bảo thế!”
Cuối cùng Lăng Đình đành cầm lấy thực đơn, ba chọn nhanh.
Mì cắt, nội tạng dê chiên bánh dầu, thịt chiên sốt, nội tạng dê trộn lạnh – món đề cử mạnh.
Họ chọn xong đưa cho Tạ Lễ.
Tạ Lễ chọn món canh thập cẩm Sơn Tây, Lục Tuấn Niên cạnh chọn bánh lá sen thịt sốt mận, Phồn Tinh và Ngu Miểu mỗi gọi một tô mì cắt.
Trong lúc đợi món, khí phần lúng túng.
“Các em bao nhiêu tuổi ? Nhìn còn nhỏ lắm.” Ngu Miểu phá tan im lặng.
Lăng Đình giúp trả lời: “Em 19, là lớn nhất. Trịnh Tố tròn 19, Thịnh Thiếu Hằng nhỏ nhất, mới 18. Bọn em đều là nghệ sĩ của Thời Quang Entertainment, từ nhỏ là thực tập sinh trong đó. Bọn em tham gia thi tuyển cùng vài trăm , cuối cùng ba bọn em debut thành nhóm.”
“Ồ ồ, ngờ Thịnh Thiếu Hằng nhỏ tuổi nhất, chững chạc thật.” Ngu Miểu đúng ý khán giả.
Thịnh Thiếu Hằng ngẩng đầu cô: “Cảm ơn.”
“Từ nhỏ là thực tập sinh chắc khổ lắm nhỉ?” Tạ Lễ rót nước cho ba trai còn rụt rè.
“Cũng khổ, nhưng quen ạ.” Trịnh Tố ngọt ngào. “Cảm ơn .”
Tạ Lễ sững , lịch sự đáp .
Lục Tuấn Niên thấy hết, im lặng rót thêm nước cho .
“Đây là ca khúc debut của mấy em đúng ? Vũ đạo chắc, hát cũng lắm, công ty PR cho các em? Chẳng thấy tin tức gì hết.” Ngu Miểu gửi video nhóm khách mời.
Mọi mở điện thoại xem.
Vũ đạo đều, khớp beat, hát cũng – nghệ sĩ thế ở công ty khác đầu tư rầm rộ, huống chi họ còn mỗi theo kiểu khác , trai mà trùng mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-57-nuoc-am-nau-ech-3.html.]
Trịnh Tố ngượng ngùng : “Sếp đây là lịch trình cuối cùng mà công ty nhận cho bọn em.”
“Gì cơ?” Tạ Lễ uống ngụm . “Sao ? Nhìn mấy em tiềm năng mà.”
Thịnh Thiếu Hằng đột nhiên lên tiếng: “Công ty thành tích nổi bật, sếp gặp vấn đề với mấy công ty khác, tiền, công ty cũng chuẩn phá sản. Ghi hình xong chương trình là nhóm em tan rã.”
[Trời đất? Mới thích các em xong sắp tan rã?]
[Đạo diễn, ngờ ông thuê dàn khách mời siêu an với chi phí siêu rẻ.]
[Định donate cho nhóm mà phát hiện ca khúc debut là hàng free...]
Ngu Miểu tiếc nuối: “Thế thì... đáng thương quá.”
“Mấy em cố gắng lên, biểu hiện , chương trình nhiều fan, công ty khác để ý mời về cũng nên.” Tạ Lễ hiếm khi khích lệ khác.
“Cảm ơn lời chúc của tiền bối, bọn em chỉ mong tiếp tục theo đuổi giấc mơ.” Lăng Đình .
Sau cuộc trò chuyện, dần thiết hơn. Vừa chuyện, đồ ăn cũng dọn lên.
Trên bàn bốc khói nghi ngút, món nào trông cũng hấp dẫn, khán giả livestream mà thèm nhỏ dãi.
[Đói ! Tôi đang giảm cân mà!]
[Muốn ăn quá trời ơi, show du lịch , thành show mukbang thế !]
Cả bữa gần như 'dọn sạch bàn', Tạ Lễ hôm nay cũng hiếm khi ăn nhiều.
Trên đường về, chậm rãi.
Kiến trúc ở đây khác so với Liễu Châu, đặc trưng vùng miền rõ rệt khiến ai cũng chăm chú quan sát.
9 giờ tối, Tạ Lễ tắm xong chơi game giường, thì nhóm chat công việc Đội đào dưa nhắn tới.
[Thầy Thương: Boss ơi boss, ngài ngủ ?]
[Có chuyện gì?]
[Thầy Thương: gửi ảnh]
Tạ Lễ mở xem, Đại Đồng ?
[Mấy cũng tới ? Nhanh ghê. Tháng đạt chỉ tiêu mà?]
Thầy Thương dĩ nhiên thật – vợ gần đây mê show du lịch , lỡ đu cp sếp với ảnh đế Lục, bắt mặt thêm clip hậu trường.
Anh nào dám! Bề ngoài đồng ý, thực chất đến để dò xem nhóm khách mới ai khả nghi .
[Đi du lịch ~ (ảnh hoa nở phú quý.jpg)]
“...” Tạ Lễ: [Vậy cũng .]
Chat vài câu, Tạ Lễ như sực nhớ gì đó: [Thế thì điều tra thử khách mới xem ‘dưa’ gì , thì thôi.]
Đang thì Lục Tuấn Niên từ phòng tắm bước , hai .
Tạ Lễ chột , lập tức dừng chat, chuyển sang ứng dụng khác.
“Phải tuân thủ thỏa thuận, nếu mấy ngày còn chỉ nước ngủ đất.” Tạ Lễ giả vờ hung dữ.
Lục Tuấn Niên gật đầu cam đoan, đến mép giường, ngoan ngoãn nép sát góc.
Tạ Lễ ngửa, liếc mắt thấy chỉ cần xoay là như rơi khỏi giường, trong lòng khẽ dâng lên chút mềm lòng.
Cậu nghĩ một lát, thật Lục Tuấn Niên cũng làm gì sai, chỉ là lúng túng thôi, cũng cần đối xử với như . Thế nên Tạ Lễ 'hừ' khẽ một tiếng, tỏ vẻ đại nhân đại lượng.
“Anh nhích một chút .” Tạ Lễ .
Lục Tuấn Niên khựng một giây.
Tạ Lễ hết giận ? Lục Tuấn Niên lập tức dịch , dám chút ý kiến nào.
“Ây da, Lục Tuấn Niên, nhích nữa , nửa đêm mà rớt xuống đất làm thức giấc thì càng tha cho đấy.” Tạ Lễ .
Lục Tuấn Niên nhích thêm chút nữa, bỗng đến gần , tuy vẫn chừa một trống giữa hai .
Tạ Lễ len lén thở một .
Lục Tuấn Niên khẽ một tiếng: “Ngủ ngon.”
Đèn ngủ cài hẹn giờ tắt, Tạ Lễ đáp lời, xoay tự chìm giấc ngủ.
Mười mấy phút , Lục Tuấn Niên bất ngờ mở mắt.
Tạ Lễ trở , lăn hẳn qua .
Một tay ôm như ôm thú bông.
Ban đầu Lục Tuấn Niên dám cử động, đợi một lúc lâu, mới rón rén đưa tay chọc nhẹ tay Tạ Lễ, thấy phản ứng, mới dám nhúc nhích.
Hơi thở hòa quyện, xung quanh là hương khí của Tạ Lễ.
Tạ Lễ ngủ yên, lăn lộn, tay lạnh, dính eo như cục nước đá, Lục Tuấn Niên đành sưởi ấm giúp . Anh động, Tạ Lễ đưa chân vắt lên .
Da thịt mềm mại chạm , Lục Tuấn Niên nhịn nhớ đến đôi chân Tạ Lễ lúc massage, nghĩ tới đây, âm thầm khinh bỉ chính .
Sao dễ dàng phản ứng như chứ?
Lục Tuấn Niên cố gắng xoay , cảm nhận thở phả lên mặt, khẽ đưa tay , vòng tay ôm ngược Tạ Lễ.
Thấy phản ứng gì, nhịp thở vẫn đều, mới dám kéo ôm lòng.
Anh nhẹ nhàng vuốt tóc Tạ Lễ, ngủ trông như một con mèo đang gừ gừ, mà là loại mèo ngủ say, nếu ngủ chập chờn thì chừng sẽ cào một cái, hoặc c.ắ.n một phát.
kiêu ngạo mềm lòng, chẳng thế — mới cho cơ hội thừa nước đục thả câu thế .
Anh nỡ đ.á.n.h thức Tạ Lễ, cứ thế ôm thỏa mãn chìm giấc ngủ.
“Ngủ ngon.” Lục Tuấn Niên .