Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 55: Nước ấm nấu ếch (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
[Hai đang mật mã gì thế? Giờ đến mức cần rõ cũng hiểu ?]
[Yêu đến mức đó luôn? Hả? Yêu đến mức Tạ Lễ bảo ngủ đất là Lục Tuấn Niên liền ngủ đất? Nói gì chứ!]
Bình luận livestream điên cuồng xuất hiện từng đợt, mà trong cuộc là Tạ Lễ cũng sắp Lục Tuấn Niên làm phát điên !
Không chỗ nào nên đụng tới thì cứ cố ý nhắc tới ?
Tạ Lễ nghẹn họng, Lục Tuấn Niên mà nhắc thì còn đỡ, mở miệng là đầu óc nghĩ đến mấy chuyện xa .
Thậm chí còn bắt đầu suy diễn lung tung.
Lục Tuấn Niên thấy ngẩn , khuôn mặt môi đỏ răng trắng phối với đôi mắt như đá mắt mèo của Tạ Lễ, mang mùi hoa hồng, thế nào cũng thấy 'ngon lành'.
“Lục Tuấn Niên, thật xa.” Tạ Lễ nghẹn mãi, cuối cùng cũng chỉ một câu .
Tạ Lễ ngẩng cao đầu, hai tay chống hông, đôi mắt xuyên qua tóc mái thẳng về phía , rõ ràng như một con mèo đang đòi ôm đòi vuốt ve.
Lục Tuấn Niên cảm thấy càng lúc càng đáng yêu.
“Anh sai .” Lục Tuấn Niên đầu hàng, nhưng Tạ Lễ cái dáng vẻ chẳng hối cải là còn lâu mới thôi chọc .
Cậu nghĩ tới đây, Lục Tuấn Niên bước về phía , : “Vậy em tha thứ cho .”
“Xem xét , hừ.” Tạ Lễ xuống giường, vòng qua thẳng phòng tắm.
Tạ Lễ lúc mặt lạnh trông khí thế thiếu gia kiêu ngạo, đôi mắt đào hoa sắc sảo quét qua còn mang theo vài phần lạnh lùng và dữ dằn.
Lục Tuấn Niên mấp máy môi, hình như vẫn tranh thủ chút gì đó, dù thì đúng là cố tình trêu vị thiếu gia quý giá giận thật. “Tạ Lễ, còn ngủ đất ?”
Lấy nông thôn bao vây thành thị, lấy sàn nhà bao vây giường ngủ, Lục Tuấn Niên trong đầu là quỷ kế mới.
Trong phòng tắm truyền tiếng đ.á.n.h răng mơ hồ của Tạ Lễ, giọng rõ ràng cao hơn thường ngày: “Thích thì ngủ, thích thì cút!”
Nghe câu xong, Lục Tuấn Niên vui vẻ lau qua cái sàn mấy nữa, nhưng đêm nay cần ngủ cái sàn dở . Ngày mai tới địa điểm ghi hình mới, thể một cái sàn khác để ngủ.
Tạ Lễ rửa mặt xong, mang theo vẻ bực bội xuống lầu, Lục Tuấn Niên ngoan ngoãn theo sát , như một trợ lý nhỏ phía thiếu gia. trợ lý nhỏ còn nhỏ gì nữa, chiều cao còn hơn cả thiếu gia, trừ điểm! Những chỗ khác cũng hơn thiếu gia... trừ điểm nặng!
Khán giả vẫn hiểu chuyện gì xảy : “?”
[Không hiểu thì hỏi, sáng sớm mà căng thẳng thế là vì tối qua Lục Tuấn Niên làm chuyện gì hư đốn ?]
[Aizz, chẳng lẽ là Tiểu Lễ làm, lão già nào đó cưỡng ép tới cùng, nhét trong !?]
[Lạy hồn, đây là livestream chứ nơi ! Nói thẳng thế ! (bịt miệng)]
[Xác nhận , Lục Tuấn Niên Tạ Lễ nắm thóp , đàn ông con đúng là khác biệt thật]
[Đây còn là show du lịch nữa ? Ánh mắt của Lục Tuấn Niên sắp đốt thủng cả lưng Tạ Lễ , đạo diễn ơi, khỏi cần mời couple mẫu mực gì nữa, mắt ông là cặp thật đấy! Quay ngay họ hai là đủ nổi !]
Khán giả chỉ hóng, mà còn hiến kế. Dân quân cũng là binh lực, bình luận khiến khán giả đồng loạt đồng cảm, lâu liền leo lên bảng hot comment.
Tạ Lễ cố gắng bỏ Lục Tuấn Niên phía , nhưng khổ nỗi chỉ cần nhanh một chút, thậm chí ý định chạy, nhớ tới câu Lục Tuấn Niên từng : “Chạy nữa thì sẽ bế em ', nổi da gà. Thôi quên , ngoan ngoãn làm thôi.
Lục Tuấn Niên đuổi kịp, hỏi bên cạnh: “Sáng nay ăn gì?”
Tạ Lễ thật sự ăn gì, cũng rõ hôm qua ăn nhiều quá mà sáng nay thấy đói.
“Anh ăn gì thì em ăn cái đó, khỏi cần làm mấy món phức tạp.” Tạ Lễ với Lục Tuấn Niên.
Lục Tuấn Niên lời thật, nấu một nồi cháo thịt nạc rau xanh, còn luộc thêm vài quả trứng, hấp năm trái bắp.
Thấy bận bịu trong bếp một , Tạ Lễ cũng ngại. Dù Lục Tuấn Niên là đội trưởng, nhưng thể để một đội trưởng làm hết việc. Nghĩ , Tạ Lễ cũng gia nhập 'đội quân làm bữa sáng'.
Cậu chủ động giúp Lục Tuấn Niên nhặt trứng, lột vỏ bắp, còn Lục Tuấn Niên bên cạnh thái thịt, thái rau, vo gạo.
“Bắp hấp nguyên trái luôn ? Có cần cắt đôi ?” Tạ Lễ chủ động mở lời phá vỡ bầu khí im ắng giữa hai .
Lục Tuấn Niên thấy , chắc chắn giận nữa, vội vàng gật đầu: “Nghe em hết, em ăn cắt đôi ? Để cắt.”
Tạ Lễ thấy còn đổi dao, mơ hồ đáp: “Thôi, cứ hấp , lúc ăn chia làm đôi là . Em gọi Miểu Miểu với mấy dậy skincare ăn sáng.”
Hai xong, Hạ Phồn Tinh tập thể d.ụ.c xong xuống, thấy bếp tiếng động, liền cầm cốc nước đến.
“Wow, bữa sáng phong phú quá trời luôn!” Hạ Phồn Tinh cảm thán: “Cháo thôi là , mà còn trứng, bắp, sữa nữa. Lễ ca, Lục ca, hai dậy từ khi nào thế, tiếng gì luôn.”
Thật cô là hai hôm nay dậy sớm thế ? Không nên còn đang quấn giường chút nữa ? nghĩ tối qua họ ngủ sớm, câu đến miệng liền đổi lời.
Tạ Lễ đầu lườm Lục Tuấn Niên một cái, cướp lời : “Cũng mới dậy thôi, đang chuẩn bữa sáng. À đúng Phồn Tinh, Miểu Miểu với chị Hứa Giảo dậy ?”
Hạ Phồn Tinh lắc đầu: “Chưa, em gõ cửa mà ai mở.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-55-nuoc-am-nau-ech-1.html.]
Lục Tuấn Niên : “Vậy làm nốt bữa sáng , xong gọi hai họ dậy. Chiều nay chúng bay . Phồn Tinh, em tranh thủ thu dọn hành lý .”
Hạ Phồn Tinh gật đầu rời .
khán giả nhận điều bất thường — livestream lướt qua phòng Ngu Miểu, Hứa Giảo ở đó?
[Hứa Giảo dậy ?]
Tạ Lễ từ bếp , định dọn dẹp homestay một chút, thì thấy Ngu Miểu mặc đồ ngủ, tóc tai bù xù chạy xuống lầu, đông tây, như thể gì đó lo lắng và hoảng hốt.
“Miểu Miểu, em thế?” Tạ Lễ khỏi nghi ngờ hỏi.
Ngu Miểu nhíu mày, giọng chút bối rối: “Lễ ca, với Lục ca thấy chị Hứa Giảo ?”
Lục Tuấn Niên cũng thấy, bưng đĩa từ bếp ló nửa , lắc đầu: “Không thấy. Tụi dậy là bếp nấu ăn luôn, thấy Hứa Giảo.”
“Phồn Tinh bảo em và chị Hứa Giảo còn đang ngủ mà?” Lục Tuấn Niên thắc mắc hỏi.
“Hả? em ngủ dậy thấy chị , em cũng qua toilet tìm mà thấy. Mấy đồ của chị hình như cũng thu dọn , lẽ chị rời !?” Ngu Miểu nghĩ đến đây, hốc mắt đỏ lên, nước mắt lưng tròng.
Tạ Lễ thấy thế vội an ủi: “Chắc , thử gọi điện cho chị xem .”
Hạ Phồn Tinh lấy điện thoại , vẻ hoảng: “Lúc nãy em gọi , nhưng liên lạc , điện thoại tắt máy.”
Nghe xong, khán giả trong phòng livestream cũng bắt đầu sốt ruột.
[Không chứ! Hứa Giảo thế!?]
[??? Tối qua vẫn bình thường mà? Sao ngủ một đêm dậy biến mất !]
[Nữ thần bỏ đấy chứ, đừng mà! Em còn chị nhiều hơn nữa mà...]
Tạ Lễ vội gọi cùng: “Hành lý của chị Hứa Giảo còn ở đó ?”
Ngu Miểu lắc đầu: “Không còn, em kiểm tra tủ đồ , trống trơn...”
YACchan
“Hứa Giảo mà gì, tối qua em còn bảo tới tới chỗ du lịch khác sẽ chụp cho chị thật nhiều ảnh nữa cơ, ảnh tối qua còn kịp gửi cho chị mà...” Ngu Miểu , nước mắt lặng lẽ lăn dài.
Cô nức nở : “Sao chị Hứa Giảo rời ... Tạ ca, em nhớ chị quá...”
Ngu Miểu vốn là kiểu mỹ nhân rực rỡ, lúc mím môi lóc, ngược khiến thấy yếu đuối đáng thương. Tạ Lễ thở dài: “Có lẽ chị cũng chuyện riêng làm. Miểu Miểu, em xem thử chị Hứa Giảo để gì ?”
“Ở đây một bức thư và một chiếc máy .” Lục Tuấn Niên bên ghế sofa, cầm lên chiếc phong bì và máy đặt bàn .
Ngu Miểu lập tức chạy cạnh , giành lấy bức thư.
Người livestream lia ngay ống kính về phía phong bì thư.
“Tạ ca, Lục ca, chị Hứa Giảo thật sự rời !” Ngu Miểu nhịn nữa, nước mắt tuôn trào.
Lục Tuấn Niên an ủi Ngu Miểu, cầm thư to: “Khi các bạn bức thư , lên chuyến bay sáng rời khỏi đây . Rất vui vì quen . Tôi nhiều điều , nhưng cuối cùng chỉ một chữ: cảm ơn. Không nhiều lời cảm động nữa , sợ làm Miểu Miểu đấy haha. Chúng giữ liên lạc và thường xuyên gặp nhé! Những điều khác để trong máy , các bạn xem sẽ hiểu. Hẹn gặp , các bạn nhé.”
Thư dài, nhưng đúng ngay tâm tư của Ngu Miểu, cô ấm ức trách: “Biết em sẽ mà còn một tiếng bỏ ...” dữ dội hơn.
Tạ Lễ vội lấy khăn giấy đưa cho cô lau nước mắt.
Hạ Phồn Tinh động tĩnh cũng xuống lầu, thấy Ngu Miểu sưng cả mắt, khó hiểu hỏi: “Có chuyện gì ?”
Ngu Miểu nức nở: “Chị Hứa Giảo , Phồn Tinh... hu hu...”
“Gì cơ? Khi nào thế?” Cô tới ôm lấy Ngu Miểu, vỗ nhẹ lưng cô. “Đừng buồn, còn gặp mà.”
Lục Tuấn Niên chuyển video trong máy , chiếu lên máy chiếu trong phòng khách.
Video từ tối qua của Hứa Giảo bắt đầu phát.
Trong màn hình, Hứa Giảo ở ban công nhỏ, Ngu Miểu vội dùng tay che nửa mặt, sợ quá lớn.
Giọng Hứa Giảo vang lên, Ngu Miểu lập tức òa.
Không khí tại hiện trường chìm trong cảm xúc buồn bã.
Người xem livestream cũng kém.
Hứa Giảo như cơn mưa xuân bình dị, bất ngờ rơi từ một đám mây đen, lặng lẽ biến mất khi trời quang mây tạnh.
[Á á á á! Không chịu ! Nữ thần thật .]
[Đáng ghét, còn tưởng là đạo diễn chỉ cho chị một tập, hóa là chị tự chọn rời hu hu.]
[Bé cưng, em nhất định sẽ ủng hộ phim mới của chị! Chị chỉ cần còn diễn, fan chúng em mãn nguyện lắm !]
[Hứa Giảo bình an vui vẻ, vạn sự như ý! Cố lên nữ chính đại nữ chủ!]