Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 52: Khuynh hướng tự ngược mang tên là Tạ Lễ (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:58:30
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Cảm giác , cứ như Tạ Lễ đang mập mờ với , nhưng rõ chỉ đang hỏi một câu đơn thuần.
“Thích...” Anh thở dài, thêm gì khác.
“Vậy cứ dùng của em luôn .” Tạ Lễ hào sảng .
Lục Tuấn Niên đáp, cúi đầu, bắt đầu xoa bóp.
Anh bóp từ mắt cá chân đến bắp chân, bàn tay lớn dễ dàng ôm trọn lấy cả chân , để tiện xoa bóp, đặt chân Tạ Lễ lên đùi .
Dường như ấn trúng chỗ đau, chân Tạ Lễ khẽ run trong tay . Ban nãy còn đang xem video, giờ ngẩng đầu, bắp chân co giật, trông lạ lùng vô cùng. Tạ Lễ c.ắ.n chặt răng, cau mày: “Chỗ đau quá, như bầm luôn .”
Lục Tuấn Niên cúi đầu tìm thật kỹ, quả nhiên phát hiện một vết bầm ở đầu gối vài phân, đập .
Lục Tuấn Niên nhíu mày: “Anh giúp em xoa cho tan nhanh.”
“Được, nhưng nhẹ tay thôi, em sợ đau quá ngất mất.” Tạ Lễ liếc , mới nhận vị trí chân đang đặt quá gần vùng nhạy cảm của , quá mật .
Cậu định gì đó, Lục Tuấn Niên hành động, bóp thêm tinh dầu tập trung xoa bóp chỗ bầm.
Cảm giác đau nhức lập tức lan từ chân lên tới , Tạ Lễ cảm thấy cả như lăn con lăn massage. rên vì đau, sợ Lục Tuấn Niên thấy, tay siết chặt lấy gối.
Đau, nhưng sướng.
Tạ Lễ nghiêng đầu, Lục Tuấn Niên, ánh đèn mờ in bóng lên mặt nghiêng của , đôi mắt tĩnh lặng, điện thoại cũng tắt , như đang tận hưởng.
Ánh mắt Lục Tuấn Niên dừng mặt nghiêng , ánh lặng lẽ che giấu thứ cảm xúc mơ hồ khác.
Tâm trí ở tay, lực đạo bắt đầu rối loạn. Anh vô ý dùng mạnh, Tạ Lễ lập tức đau đến bật thành tiếng.
Ban nãy còn khen Lục Tuấn Niên massage giỏi, giờ phản đòn .
“Lục Tuấn Niên, làm ơn nhẹ tay chút, em thấy như đ.á.n.h bằng gậy ...”
Tạ Lễ giọng khàn khàn, yếu ớt, đôi mắt to xinh đau đến đỏ ửng, khuôn mặt trắng nõn nổi bật vô cùng.
“Đừng xoa nữa, ngủ thôi.” Giọng mang theo chút ngượng ngùng.
Dứt lời, Tạ Lễ định rút chân khỏi tay Lục Tuấn Niên.
Con đôi khi thật vô tình.
Ví dụ như bây giờ.
Tạ Lễ rút chân, vô tình chạm trúng... một thứ gì đó.
Trong nháy mắt, đầu óc Tạ Lễ như điện giật.
Cả hai đều im lặng.
Tạ Lễ lập tức thấy hổ và tức giận, rõ là do vô tình đụng trúng khiến Lục Tuấn Niên phản ứng, là vốn như từ .
Càng nghĩ càng giận, Tạ Lễ rút chân về, đưa tay định tát , nhưng Lục Tuấn Niên trốn tránh, chỉ yên đợi đánh.
Ánh mắt sáng rực như thiêu đốt da thịt.
Tạ Lễ giận dữ hét lên: “Lục Tuấn Niên ... quản lý bản một chút !”
“Khả năng tự kiềm chế của là kiểu gì hả?”
Tạ Lễ đổ hết lên đầu Lục Tuấn Niên vì kiểm soát chính .
thật Lục Tuấn Niên cảm thấy oan ức.
Anh kìm nén lâu, vất vả lắm mới trấn an , mà Tạ Lễ vô tình ma sát đúng chỗ .
Giọng Lục Tuấn Niên còn trầm như thường, thở cũng gấp gáp: “Anh kiềm chế , tình cảm khó dứt là chuyện bình thường, xin em.”
Đêm tối mịt, bầu khí như thế, hai đàn ông độc ở chung một phòng, cùng giường chung gối, Lục Tuấn Niên cũng bắt đầu tự tìm lý do cho bản , đối tượng là Tạ Lễ, thể trách .
Tay tát của Tạ Lễ vẫn giơ lên, là mùi sữa tắm quen thuộc trộn lẫn với tinh dầu, thơm hơn nhiều so với Lục Tuấn Niên lăn lộn trong bồn tắm đó.
Mùi hương nồng đậm nhưng gắt, lan theo tay tỏa đến Lục Tuấn Niên, dù đ.á.n.h nhưng cảm thấy mặt như bỏng rát.
Biểu cảm của như bỏ đói lâu ngày, mang theo chút si mê.
Tạ Lễ thấy như phát sốt, tức đến đỏ mặt, tay nỡ đ.á.n.h đành nhấc gối lên ném mặt : “Lục Tuấn Niên, mau xuống giường, phòng tắm giải quyết xong hẵng ! Không giải quyết xong thì qua phòng Khâu Sĩ mà ngủ đất!”
Tạ Lễ càng nghĩ càng tức, Lục Tuấn Niên giúp xoa chân chỉ một , chẳng lẽ cũng...?
Lục Tuấn Niên vẻ mặt tức tối của , chẳng khác gì lúc từng tát .
Đôi mắt đào hoa trừng đến mức ánh lên nước, nhưng Lục Tuấn Niên tức giận chút nào, ngược còn thấy dễ thương.
“Anh ngay, Tạ Lễ, đừng giận , thực sự cố ý.” Lục Tuấn Niên phần lúng túng, nhanh chóng xuống giường, cầm bộ đồ ngủ mới chuẩn phòng tắm xử lý.
Nhìn bóng lưng rời , Tạ Lễ cuộn tròn trong chăn, tim đập quá nhanh, như nhảy ngoài. Hơn nữa bắp chân xoa bằng tinh dầu giờ vẫn còn nóng rát.
Quá đáng lắm ...
Tạ Lễ co chân .
Lục Tuấn Niên chẳng là ông chú ba mươi tuổi 'hết cảm giác' chứ!?
Sao cứ nhằm ngay cái chân mà...
Đang nghĩ , ai lóc cóc từ phòng tắm , dè dặt : “Tạ Lễ, hình như phòng tắm cúp nước .”
Tạ Lễ nghẹn lời gì, Lục Tuấn Niên tự lẩm bẩm: “Ép mãi xuống ...”
Tạ Lễ bịt tai vẫn rõ rành rọt, sắc mặt lập tức đổi: “Vậy... thì tự nghĩ cách , với em làm gì?”
“Có thể đừng bắt sang phòng Khâu Sĩ đất ? Anh thực sự thấy xui xẻo.” Lục Tuấn Niên thành khẩn, đây là chút kiên trì cuối cùng của lúc .
“Anh ngay đất trong phòng cũng .” Lục Tuấn Niên tỏ đáng thương, Tạ Lễ nghẹn họng, miễn cưỡng đồng ý: “ giải quyết xong xuôi mới đất.”
Lục Tuấn Niên đáp '', phòng tắm, nhưng Tạ Lễ càng thấy bức bối hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-52-khuynh-huong-tu-nguoc-mang-ten-la-ta-le-2.html.]
Cảm giác giống như đang chờ kết quả thi đại học của , rõ ràng chẳng liên quan gì đến , mà vẫn căng thẳng đến mức chịu nổi.
YACchan
Tạ Tiểu Lễgười , ép nghĩ đến chuyện hổ nữa.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, điện thoại Lục Tuấn Niên đặt bên gối cứ sáng lên từng hồi, thời gian từ một phút nhảy đến tám phút, Tạ Lễ trở liên tục: Lục Tuấn Niên vẫn ?
Ba mươi tuổi mà vẫn còn... ừm? Tạ Lễ vội vã 'phì phì phì' trong đầu, xua mấy ý nghĩ vớ vẩn, cố gắng ép ngủ.
mười phút trôi qua, Lục Tuấn Niên vẫn bước khỏi phòng tắm, Tạ Lễ càng lúc càng sốt ruột, thậm chí bản cũng thấy nóng ran.
lúc , Lục Tuấn Niên như hồn ma tan, lặng lẽ từ phòng tắm , cả gương mặt đỏ bừng, thở nặng nề: “Thế , đợi một lúc là , tìm chăn.”
Tạ Lễ ngỡ ngàng nghĩ, chứ? Vẫn tiêu lửa?
Đây chính là 'hung khí' khiến đau c.h.ế.t hôm đó ?
Lục Tuấn Niên đất là đất thật, luôn sàn cứng như đá, làm bộ ngủ.
Bốn bề im phăng phắc, lẽ vì quá căng thẳng, Tạ Lễ rõ mồn một tiếng hít thở nặng nề của Lục Tuấn Niên.
Cậu chịu nổi tiếng thở , rõ ràng khởi nguồn từ , nhưng khiến cảm giác Lục Tuấn Niên đang chằm chằm chỗ đó của .
Mà cả hai đều là trưởng thành, Tạ Lễ khó tránh khỏi cảm giác tội , khó chịu đến nên lời.
Lục Tuấn Niên đang cố gắng đè nén ngọn lửa trong , co trong chăn, thì bất chợt tiếng Tạ Lễ, như vọng từ thiên đường xuống:
“Lên đây , em giúp hai cái, xong nhanh còn ngủ.”
Giọng Tạ Lễ đầy gai nhọn, đến khiến hồn xiêu phách lạc.
“Ba giây, lên thì thôi, tự cầu phúc .”
Chẳng lẽ vẫn còn ngủ gục ngoài hành lang bệnh viện?
“Một.”
“Hai.”
Lục Tuấn Niên lăn lộn bò lên giường.
“...”
Anh leo lên, thở nóng bỏng liền phả lên tai Tạ Lễ, mùi hoa hồng đậm đặc xộc thẳng mũi, là mùi tinh dầu tay Lục Tuấn Niên.
Tạ Lễ run rẩy đưa tay .
Bị dọa đến rút , nhưng Lục Tuấn Niên giữ chặt cho trốn.
Vượt xa bình thường.
Ánh mắt Lục Tuấn Niên thể dùng lời lẽ nào để hình dung, đó là phấn khích và khát khao điên cuồng.
Tạ Lễ chửi: “Đồ đáng ghét, Lục Tuấn Niên.”
“Bổn thiếu gia từ đến nay từng giúp ai, đến bản còn hiếm lắm!”
“Lục Tuấn Niên, chậm như rùa thế hả! Ông đây tay mỏi c.h.ế.t !”
“Lục Tuấn Niên, ngủ cùng giường với em nữa, nhất là kỳ ghi hình , rõ ?”
“Sau cũng đừng xoa bóp cho em nữa, cho dù hai cái chân đau c.h.ế.t cũng cần giúp!”
Tạ Lễ càng mắng càng hăng, cứ như tuôn mãi dứt.
Lục Tuấn Niên xong chẳng thấy xúc phạm, ngược còn thích thú tận hưởng dáng vẻ Tạ Lễ mắng mỏ, đúng như , giống bác sĩ, cái gì cũng hiểu, thế nên tự kê đơn khám bệnh cho .
Anh tự nhận cực kỳ yêu thích việc Tạ Lễ chửi, quả thực xu hướng ngược tên là 'Tạ Lễ'.
Càng mắng càng thấy phấn khích.
Anh nuốt nước miếng, nếu giờ dán lên cái miệng cứ lải nhải của Tạ Lễ thì còn tuyệt hơn nữa.
Dù , Lục Tuấn Niên cũng chỉ dám nghĩ, ngoan ngoãn tận hưởng khoảnh khắc hiếm .
“Lục Tuấn Niên, ...!!!”
Tạ Lễ như nghẹn họng, mắt trợn to hết cỡ.
Cậu nhét tay miệng Lục Tuấn Niên như nhét một nắm bùn, bắt nuốt luôn cho .
sợ làm thế như đang ban thưởng cho , chỉ thể đỏ rần cả mặt, giận dữ đá xuống giường, tiện tay quệt hết thứ lên , mắng: “Lục Tuấn Niên, em thật sự hết nổi !”
“Không... kiềm chế .” Lục Tuấn Niên giơ hai tay đầu hàng, ngoan ngoãn lăn xuống giường, lấy giấy lau sạch.
“Thật còn kiểm soát nổi cái gì nữa, nếu mà tự chủ thật, cần em giúp chắc?” Tạ Lễ tức đến đỏ cả cổ.
Tay như vẫn còn lưu mùi của Lục Tuấn Niên, Tạ Lễ lập tức bật dậy khỏi giường, dùng nước trong cốc rửa tay, còn lau thật kỹ.
Lục Tuấn Niên thấy như thế, giận, chỉ : “Quả thật làm sạch kỹ, kẻo nhiễm khuẩn.”
Nhiễm khuẩn cái đầu .
Tạ Lễ giận dữ leo lên giường, bộp một cái, ném điện thoại lên Lục Tuấn Niên. “Điện thoại của , cầm .”
Sau đó thèm quan tâm nhận , tức tối tắt cái đèn duy nhất trong phòng.
Căn phòng lập tức chìm bóng tối.
Lục Tuấn Niên đuổi xuống giường.
buồn chút nào, tâm trạng vô cùng khoan khoái.
Thậm chí còn... thông suốt hẳn.
Anh vui vẻ rúc trong chăn, thoải mái đó.
Còn Tạ Lễ thì bực chịu nổi, gió lùa cửa kẹp đầu, giúp Lục Tuấn Niên làm chuyện đó...
Cậu lặng lẽ đó, lòng rối như tơ vò, vì chính , bất giác mà ...
Lục Tuấn Niên, đồ khốn nhà !