Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 50: Bọn tôi bình thường không có nhu cầu đó (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:58:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Trên chiếc bàn nhỏ đặt đầy các món ăn vặt, còn bốc khói nóng hổi.
“Thơm quá , nhịn nữa .” Hứa Giảo , Ngu Miểu hiệu tạm dừng, rút điện thoại .
“Phải để vòng bạn bè ăn ! Ba chị em chụp một kiểu selfie nhé!” Ngu Miểu .
Hứa Giảo khựng một giây, mới chợt nhớ cũng từng là cực kỳ coi trọng những nghi thức nhỏ bé như .
“ ! Vòng bạn bè ăn !” Hứa Giảo cũng lấy điện thoại chụp liên tục.
Khoảnh khắc đầy mùi vị đời thường, mà khiến fan của Hứa Giảo nước mắt rơi lã chã.
[Ngày xưa, nữ thần của chúng cũng từng là một đại mỹ nhân tri thức đầy nghi thức sống. Khoảnh khắc dừng , bé yêu, chị đang nghĩ gì ]
[Giảo Giảo! Chúng em chờ chị về rực rỡ nữa!]
Bên ăn uống rộn ràng, phía Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên cũng thua kém.
Lục Tuấn Niên là sành ăn, đặc biệt chọn một nhà hàng ngon dẫn Tạ Lễ đến ăn trưa.
Quán đông, nhưng đặt phòng riêng hạng sang, cả quyền ưu tiên lên món.
Gọi món xong bao lâu, đồ ăn lượt bưng lên đầy bàn.
Tạ Lễ mâm cơm thịnh soạn mà nghĩ bụng, độ hào phóng của Lục Tuấn Niên chẳng khác gì mấy ấm nhà giàu mà từng quen.
Lục Tuấn Niên cực kỳ tỉ mỉ, gắp cơm, gắp thức ăn, múc canh cho , chẳng khác nào tới ăn mà là đến chuyên phục vụ tận tình.
Tạ Lễ ho nhẹ một tiếng, cố ý : “Lục Tuấn Niên, em thích ăn cá, trong cá xương.”
Nghe xong, Lục Tuấn Niên lập tức gắp miếng cá khỏi bát , kiên nhẫn dùng đũa nhặt hết xương cá .
Tạ Lễ há hốc miệng. Lúc còn ở nhà họ Tạ cũng chẳng từng đãi ngộ kiểu hoàng đế như .
Cậu thấy Lục Tuấn Niên đối với thật sự quá mức nuông chiều, mà bản cũng ăn gì, bận lo cho thôi. Trong bụng một cục nhỏ như cần thiết cưng chiều thế ?
Cậu là đang hưởng ké phúc của tiểu bảo bối ? Nghĩ đến đây, Tạ Lễ càng thêm bực . Lục Tuấn Niên cũng thật là, tự quý .
Cậu hất tay Lục Tuấn Niên , chịu nổi : “Lục Tuấn Niên, em hồi ở nhà họ Tạ cũng đối xử kiểu . Anh đói ? Lo cho em làm gì?”
Tạ Lễ trừng mắt thẳng Lục Tuấn Niên, ánh đèn trong phòng bao sáng rõ, soi đến từng biểu cảm gương mặt. Dưới ánh sáng , sự bướng bỉnh cùng tức giận trong mắt Tạ Lễ hiện lên rõ ràng đến c.h.ế.t tiệt.
Cậu càng càng bức xúc: “Anh lúc nào cũng chiều em như . Lục Tuấn Niên, tự đối xử với bản chút ? Anh sáng sớm còn ói, giờ bụng rỗng ăn gì, đồ ăn lên lo phục vụ . Anh là nhân viên phục vụ quán ? Tận tụy thế?”
Lục Tuấn Niên đang cầm đũa gắp xương cá, đưa cũng mà rút cũng chẳng xong.
Tạ Lễ cau mày: “Hồi nhỏ, ngay cả ông nội em cũng từng nuông chiều em . Sau đón về nhà họ Tạ, xương cá đâm, bảo mẫu cũng buồn để ý, Tạ Tất An với Dương Nghiên Xuyên thì bận rộn chẳng ai thèm quan tâm. Em tự lanh lẹ uống nước nuốt xuống cho trôi xương. Ở bên , em giống như thái thượng hoàng chứ, thế là đúng.”
Lời chỉ khiến Tạ Lễ nhíu mày, mà Lục Tuấn Niên xong, đặc biệt là câu cuối, cũng nhíu chặt mày theo.
Lúc nhỏ Tạ Lễ hóc xương mà ai quan tâm? Nhà họ Tạ nhiều bảo mẫu thế, ăn lương chùa cả ? Dù lớn lên nghèo khổ, nhưng lúc hóc xương vẫn lớn để ý. Nhà họ Tạ thế mà cũng gọi là nhân tính?
Lục Tuấn Niên tức đến nghẹt thở, cố chấp : “Vậy càng gỡ xương cá, lỡ em hóc, thì đấy là do thông minh.”
Tạ Lễ: “?”
“Trời ạ, ý em là, cần chăm em, em tự lo ! Lục Tuấn Niên, ngốc thế?” Tạ Lễ , tức quá liền nhét luôn miếng cá gỡ xương miệng .
Cậu húp nhanh vài thìa canh cá, bực bội đến mức nên lời.
Lục Tuấn Niên Tạ Lễ trách cứ loạn cả lên, mấy lời thật lòng mà diễn đạt vụng về, khoé môi giấu nụ .
Anh chợt phát hiện hình như xu hướng... thích ăn mắng. Bị Tạ Lễ nổi cáu với , mà cảm thấy thích và tận hưởng.
“Biết , chẳng qua là cho em ăn miếng ngon nhất đầu tiên.” Lục Tuấn Niên dỗ dành. “Sau sẽ nữa.”
Tạ Lễ im lặng. Cậu Lục Tuấn Niên đối xử với , nhưng cũng chính vì quá nên khiến cảm thấy chân thực.
Cậu chẳng thấy bản điểm nào xứng để thích. Cậu tính tình tệ, năng sắc sảo, tài năng gì nổi bật, tiếng tăm ngoài cũng lúc lúc . Một như Lục Tuấn Niên đối xử với như ?
Cậu từng xem Lục Tuấn Niên như thần tượng, nhưng bao giờ mơ tưởng một ngày nào đó sẽ trở thành ' của '. Giấc mơ đó quá xa vời.
“Ừm.” Tạ Lễ ậm ừ. “Ăn cơm thôi.”
Vừa ăn, Lục Tuấn Niên gắp cho một đũa cá, Tạ Lễ còn kịp hỏi thì : “Hồi nãy lỡ ăn phần của em, giờ trả cho em một miếng mới. Làm em thấy vui là của . Tạ Lễ, thấy mệt vì làm . Anh sẵn lòng và nhiệt tình làm những việc cho em.”
Lục Tuấn Niên vẫn luôn là thẳng thắn, thích lòng vòng. Anh : “Ở bên , em chính là đáng cưng chiều.”
Tạ Lễ lập tức run rẩy cả , tim đập thình thịch mấy nhịp liên tiếp.
Buổi chiều còn dài, Tạ Lễ xem phim, Lục Tuấn Niên lập tức mua vé.
Ban đầu định bao cả rạp, nhưng Tạ Lễ từ chối: “Chúng mé bên là , xem chung với nhiều mới khí, bao rạp phí lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-50-bon-toi-binh-thuong-khong-co-nhu-cau-do-2.html.]
Lục Tuấn Niên lập tức ghi nhớ lời dạy. Tuy nhiên đến rạp, vẫn mua chỗ ở vị trí trung tâm nhất.
Không chỉ , còn đặt cả combo bắp rang và gà rán thể thiếu khi xem phim.
Bộ phim Lục Tuấn Niên nhớ rõ, là phim hành động hình sự về đề tài chống ma túy. Anh từng đóng vai nam phụ ba trong đó, là bộ phim giúp bứt phá về diễn xuất. Dù chiếu từ nhiều năm , giờ tái công chiếu.
Hai đến nơi thì phim chiếu một phút, xuyên qua hành lang tối om, Tạ Lễ rõ đường, Lục Tuấn Niên phát hiện liền nắm c.h.ặ.t t.a.y , dắt tới chỗ , còn quên nhắc cẩn thận.
Vì tới muộn, khó tránh vài ánh mắt dòm ngó. Tạ Lễ nghĩ tới chuyện và Lục Tuấn Niên cùng xem phim, mặt lập tức đỏ bừng. May mà trong tối đen, ngoài chẳng ai nhận .
Hai định, Tạ Lễ lập tức tập trung xem phim, còn Lục Tuấn Niên ở bên cạnh thì đang lục đục làm gì. Đến khi Tạ Lễ tạm thời dời mắt khỏi màn ảnh, Lục Tuấn Niên rốt cuộc cũng nắm thời cơ, đút cho một miếng thịt gà thơm phức.
Tạ Lễ trừng to mắt, nhưng miệng vẫn thật thà nhai lấy nhai để.
Cậu ăn lí nhí ghé sát tai Lục Tuấn Niên: “Anh xem phim ?”
Lục Tuấn Niên cũng học ghé sát , dọa Tạ Lễ giật nảy .
Lão đàn ông lặng lẽ làm chuyện , bắt chước giọng : “Anh đóng phim , thấy bản cứ tụt mood.”
Tạ Lễ như sét đ.á.n.h ngang đầu, óc đặc sệt như bã đậu. Theo bản năng thốt lên: “Vậy em cố gắng đóng một bộ phim, để xem em diễn thì sẽ tụt mood nữa.”
Vừa khỏi miệng, Tạ Lễ liền hối hận, cảm thấy đúng là thiên tài trong khoản 'g.i.ế.c c.h.ế.t bầu khí'. Trò chuyện kiểu gì mà tự tay phá tan cả đường dây cảm xúc thế !
May Lục Tuấn Niên phản ứng gì, tiếp tục xem phim. Đến đoạn nhân vật của hy sinh vì quốc gia, Tạ Lễ rấm rứt xì mũi, nước mắt tuôn rơi, nhưng dám lau mặt Lục Tuấn Niên.
Lục Tuấn Niên dường như phát hiện, bắt đầu lục lọi tìm khăn giấy.
Lúc , Tạ Lễ lôi một tờ từ túi áo, môi run run, nước mắt lăn dài.
Lục Tuấn Niên qua ánh sáng từ màn hình, thấy rõ giấy trong tay chính là... lấy từ nhà hàng khi nãy.
Chu đáo ghê.
Xem xong phim, ánh đèn bật sáng, hai giống như mấy con mèo ăn vụng bắt quả tang, cụp đầu cụp đuôi thu dọn rác.
Chờ gần hết, họ mới lặng lẽ rời khỏi rạp chiếu.
Thời gian lên du thuyền gần kề, hai chuyển địa điểm, dạo phố ẩm thực.
Vừa ăn, canh chuẩn thời gian, đến đúng lúc chuyến du thuyền đầu tiên xuất phát.
Lục Tuấn Niên mua vé chuyến 7 giờ 30, khi xếp hàng, hai lên du thuyền hạng nhất bắt đầu du ngoạn sông.
YACchan
Ánh đèn rực rỡ sắc màu ai bên bờ sông, Tạ Lễ đầu thuyền, nhắm mắt tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi trong lòng.
Lục Tuấn Niên cạnh, lén lấy điện thoại chụp một tấm ảnh .
Trời tối, gió sông thổi mạnh, Lục Tuấn Niên chuẩn từ , lấy áo khoác từ túi đắp lên Tạ Lễ.
Sự ấm áp bất chợt khiến Tạ Lễ lập tức sang , nhưng đối phương như chẳng chuyện gì, lặng lẽ về xa xa bên sông.
Tạ Lễ âm thầm siết chặt vạt áo, tiến gần một chút.
Sau đó, kéo một nửa áo khoác đắp sang Lục Tuấn Niên, sợ áo gió thổi rơi, còn dùng tay giữ lấy. Tay và tay Lục Tuấn Niên chạm sát .
Cách chắn gió thật hiệu quả lắm, nhưng trong lúc làn da ma sát , ấm như bám rễ trong cơ thể, lan dần khắp nơi.
Ánh mắt giao , bên tai là tiếng rộn ràng của những hành khách khác, nhưng cả thế giới như nhấn nút im lặng. Trong muôn vàn tạp âm, chỉ còn nhịp thở và nhịp tim của .
“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ bỗng gọi khẽ.
Lục Tuấn Niên thoáng ngẩn , nghiêng đầu hỏi: “Đứng ở đây lạnh ? Gió sông thổi , bên chỗ trong cabin mà vẫn cảnh sông, sang đó nhé?”
Tạ Lễ lắc đầu.
Bình thản dòng sông xa xa, động cơ tuabin của du thuyền khuấy nước bọt tung trắng xóa, Tạ Lễ : “Trước đây, những xung quanh em đều mang mục đích tiếp cận. Như họ Phong nào đó, Chu nào đó, Lệ nào đó, những kiểu đó còn nhiều lắm, vì xuất của em nên mới dính líu.”
“Thật , tình bạn giữa giới thượng lưu nhiều khi giống như trò đùa. Gỡ bỏ lớp vỏ lợi ích, tình cảm chân thành còn mấy phần?”
“ thì khác.” gió sông cuốn tung mái tóc , Tạ Lễ chẳng buồn chỉnh , cứ thế tiếp. “Anh mang theo mục đích gì cả. Dù thì cũng là vì cho em.”
“Mấy câu như 'vì em'. “ cho em' em quá nhiều , tai sắp mọc kén luôn. giống.” Tạ Lễ nhoẻn miệng . “Lục Tuấn Niên, khác.”
“Bởi vì là , hành động luôn lời .”
Lục Tuấn Niên những lời khen tiếc lời làm tim đập loạn, như trống trận vang rền.
Tạ Lễ vẫn dừng : “Giờ đây, em sai nữa. Anh là một đàn ông thực sự .”
Nói đến đây, một lọn tóc bay lòa xòa che mất ánh rực rỡ nơi mắt , Lục Tuấn Niên đến ngẩn , theo phản xạ đưa tay vén tóc tai.
Khoảnh khắc đó, cả hai cùng khựng , ánh mắt d.a.o động.
“Cảm ơn.”
Hai đồng thanh.