Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 49: Bọn tôi bình thường không có nhu cầu đó (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:58:26
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Bác sĩ đơn giản dặn dò Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên một điều cần chú ý trong t.h.a.i kỳ, còn kê cho Tạ Lễ vài loại t.h.u.ố.c bổ dưỡng.
Trước khi rời , bác sĩ liếc Lục Tuấn Niên đang phía Tạ Lễ, thấy hai họ còn trẻ, khí huyết sung mãn, liền nhắc nhở: “Trong hai tháng đầu t.h.a.i kỳ, hình thái t.h.a.i nhi chung là định. Hai bình thường 'chuyện ' tần suất thế nào?”
“Chuyện '? Tạ Lễ ngơ .
Lục Tuấn Niên nhanh chóng phản ứng ý bác sĩ là gì, lúng túng : “Bình thường bọn nhu cầu đó.”
“À.” Bác sĩ chăm chú xem xét kết quả khám, nghiêm túc với Tạ Lễ: “Thực thời kỳ đầu m.a.n.g t.h.a.i thể sinh hoạt điều độ để cân bằng nội tiết tố trong cơ thể t.h.a.i phu. chú ý đến thời điểm và tần suất. Hai còn trẻ, thì , mà nhiều quá cũng . Có thể sinh hoạt , chừng một hai .”
Bác sĩ kẹp tờ phiếu kiểm tra sổ, dặn: “Nếu định sinh thường thì đến cuối t.h.a.i kỳ thể tăng cường hoạt động .”
Bác sĩ hết sức đàng hoàng, mặt đỏ, tim run.
Tạ Lễ rốt cuộc cũng hiểu câu đầu tiên của bác sĩ là ý gì.
Cậu đỏ mặt, thu đó, Lục Tuấn Niên vẫn đặt tay vai , ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp áo truyền sang da thịt, khiến m.á.u trong như sôi lên.
Lục Tuấn Niên chủ động nhận phần trao đổi : “Hiểu , cảm ơn bác sĩ. Vậy bọn kết bạn WeChat nhé, vấn đề gì còn liên lạc.”
Bác sĩ hào sảng đồng ý, chỉ mã QR bàn: “Đây là tài khoản tư vấn qua mạng của bệnh viện chúng , gì cũng thể liên hệ đó. Hai cách đều .”
Lục Tuấn Niên quét mã xong, dẫn Tạ Lễ rời .
Mặt Tạ Lễ vẫn đỏ bừng, hai đều ngầm hiểu mà .
Vì liên quan đến khám bệnh nên khi họ khỏi phòng, máy mới tiếp tục ghi hình.
Khán giả tinh mắt nhanh chóng phát hiện vẻ mặt Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên khi gì đó khác thường.
Mặt Tạ Lễ đỏ lựng, vành tai Lục Tuấn Niên cũng đỏ, cứ như làm chuyện gì mờ ám lưng họ.
[Không hiểu thì hỏi: rốt cuộc xảy chuyện gì ?]
[Muốn bác sĩ gì quá! Sao cả hai đều im lặng thế?]
[Em bé chắc vẫn khỏe chứ qaq? Bé báo báo mèo mèo làm ?]
...
Sự tò mò của khán giả thể xem thường, tất cả đều lo lắng cho hai và đứa bé.
Tạ Lễ thỉnh thoảng liếc Lục Tuấn Niên, cúi đầu e thẹn.
trong ống kính, cảm giác khác. Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên sóng vai trong hành lang bệnh viện, qua đông đúc, mà chỉ hai họ bên như thể giữa họ một làn sóng hạnh phúc lan tỏa, khiến khác ghen tị.
“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ cầm sổ khám, dè dặt mở lời: “Em... em vẫn phẫu thuật.”
Bước chân Lục Tuấn Niên dừng , môi khẽ mấp máy, như thể đoán kết cục nên chỉ : “Em quyết là , tất cả lấy em làm trọng. Anh đăng ký ngay.”
Khán giả mà ngơ ngác.
[??? Gì ? Là ? Đột nhiên 'Tạ Kiên Cường' nữa ?]
[Thuốc bổ , t.h.u.ố.c bổ ! Tôi còn em bé lớn lên mà! Làm ơn mà...]
[Là quyết định phá t.h.a.i ... Hồi nãy còn mà? Đừng mà!]
[Tôi là ngoài cuộc mà ảnh siêu âm còn nỡ. Hai là ba ruột mà thật sự nhẫn tâm ]
...
Khán giả ròng, đồng loạt tiễn biệt: Tạ Kiên Cường, hu hu hu, tạm biệt...
Lục Tuấn Niên là làm, lập tức lấy điện thoại , dùng mini app của bệnh viện WeChat để đặt khám.
Tạ Lễ thấy dáng vẻ cau mày của , gọi tên: “Lục Tuấn Niên?”
Lục Tuấn Niên lúc chẳng lọt câu nào nữa, đầu óc chỉ hình ảnh đứa bé mới tám tuần tuổi, cử động, sắp rời khỏi thế giới .
Mà rõ ràng mới nãy thôi, và Tạ Lễ còn cùng , rằng lát nữa sẽ ăn xem video về em bé.
Trong lòng Lục Tuấn Niên đầy cảm xúc ngổn ngang. Có lẽ do ăn sáng, dày khó chịu, hoặc cái gọi là phản ứng t.h.a.i kỳ đổ lên —Lục Tuấn Niên loạng choạng, vội chạy đến thùng rác hành lang mà nôn.
Tạ Lễ choáng váng.
Cậu vội chạy tới đỡ lấy , lo lắng hỏi: “Lục Tuấn Niên, ? Anh thấy khỏe ở ?”
Lục Tuấn Niên lắc đầu, vẻ mặt nhăn nhó, lấy chai nước trong túi súc miệng thật nhanh, với Tạ Lễ: “Anh , em đừng chạy, từ từ thôi.”
Tạ Lễ mà tin nổi, thành thế cơ mà: “Có là do chờ kết quả với em nên ăn sáng, đói quá đau dày ? Em mua t.h.u.ố.c đau bao t.ử cho .”
“Không , , lát nữa ăn chút gì là đỡ.” Lục Tuấn Niên .
Tạ Lễ kiên quyết buông: “Sao mà ? Em khám xong , giờ cũng gì gấp, để em xem rốt cuộc .”
Tạ Lễ sốt ruột nên quên khuấy chuyện truy hỏi lời ban nãy của Lục Tuấn Niên gì mập mờ.
chính Lục Tuấn Niên cảm nhận ẩn ý trong câu đó. Hóa , điều Tạ Lễ là làm phẫu thuật, bỏ đứa bé, cắt đứt quan hệ với , mà là đến lúc thì sinh mổ.
“Tạ Lễ.” Lục Tuấn Niên bất ngờ ôm lòng. Tạ Lễ kịp phản ứng, rơi vòng tay , bối rối vô cùng.
“Thì là .” Lục Tuấn Niên tiếp tục. “Thì em định để đứa bé biến mất... thì em cũng nỡ.”
Khoảnh khắc Tạ Lễ đang nghĩ gì nhỉ? Đầu óc trống rỗng, kịp suy nghĩ kỹ, tay đặt lên lưng Lục Tuấn Niên, như dỗ một đứa trẻ, nhẹ nhàng vỗ về.
“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ khẽ gọi tên . “Anh thấy đỡ hơn ?”
“Vậy ... lúc nãy định đăng ký cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-49-bon-toi-binh-thuong-khong-co-nhu-cau-do-1.html.]
Lục Tuấn Niên kéo suy nghĩ, buông Tạ Lễ một chút nhưng ánh mắt vẫn căng thẳng dán chặt . Giọng nhỏ, chút khàn, nhưng đủ để Tạ Lễ rõ.
Anh : “Anh tưởng em khỏi đó là định lập tức...”
“Chuyển biến tâm trạng nhanh quá, kéo căng như thế... nên trong lòng nghẹn.”
Một tia sét lóe lên trong đầu Tạ Lễ, thì chính lời khiến Lục Tuấn Niên hiểu lầm.
Cậu trái , chút ngại ngùng: “Xin , Lục Tuấn Niên, em ý đó. Em thật ... khá thích thứ nhỏ xíu , em quyết định giữ nó.”
“ mà, về cái cách bác sĩ ...” Tạ Lễ lơ mơ nhớ đầu tiên giữa và Lục Tuấn Niên, cả hai chẳng ai gì, kết quả đau đến mức viện gây một trận hiểu lầm.
Lục Tuấn Niên trong chuyện đó, lẽ chẳng kinh nghiệm gì. Hơn nữa, nếu 'làm chuyện đó' với Lục Tuấn Niên, thật quá hổ!
“Chúng sẽ làm chuyện đó.” Lục Tuấn Niên cam đoan. “Tạ Lễ.”
“Ờm...” Tạ Lễ nuốt nước bọt. “Đã là hiểu lầm thì mau huỷ cái khám , đừng để phí tiền.”
Lục Tuấn Niên thao tác hủy khám nhanh đến mức ngạc nhiên, xong xuôi liền bỏ sổ khám túi: “Muốn ăn gì? Muốn chơi?”
Tạ Lễ nghẹn họng một lúc.
Khán giả ăn dưa đến giờ mới hiểu đối thoại của họ rốt cuộc ý gì: Thì là ! (quỳ trượt)
[Ái dà hú hồn hú vía luôn]
[Tui hù c.h.ế.t +1... cứ tưởng em bé vấn đề gì chứ hu hu]
[Lần hai chuyện thở gấp như nữa! (giận dỗi ing)]
[Lục Tuấn Niên lúc nãy là kiểu chồng phản ứng t.h.a.i kỳ vợ trong truyền thuyết đó ?]
[Không ai hiểu lúc Tạ Lễ ôm Lục Tuấn Niên mà nhẹ nhàng vỗ lưng, giống như đang dỗ bé con ! Ngọt xỉu! Hai mau dính vĩnh viễn cảm ơn!]
[Vậy là, bác sĩ là đang bảo hai làm á á á á!]
...
Khán giả chìm đắm trong việc 'ship cp', liên tục hô to:
[Kết hôn , cục dân chính dọn đến cho hai @CụcDânChính]
Tạ Lễ thẳng thắn: “Tối qua Miểu Miểu share cho em nhiều lắm, em thuyền hóng gió sông. buổi tối mới .”
YACchan
Lục Tuấn Niên : “Vậy thì tiên tìm một quán món đặc sản, ăn no hẵng .”
...
Bên .
Hình ảnh livestream chuyển sang ba Ngu Miểu.
Ngay từ lúc rời khỏi homestay, cả ba vui hết cỡ.
Ngồi trong xe mà khí như trong KTV, nhạc DJ sôi động chạy suốt chặng đường, tài xế và phim ghế cũng nhịn mà lắc lư theo điệu nhạc.
Lúc đầu Hứa Giảo còn ngại, Ngu Miểu kéo tay chị lắc lắc, miệng hát theo lời bài hát.
“Chị Giảo Giảo, hôm nay ba chị em chơi riêng, lát nữa dạo khu ẩm thực, ăn đồ ngon xong mua đồ , mua túi, mua mỹ phẩm, gội đầu bằng bồ kết – đặc sản nổi tiếng nhất Liễu Châu luôn!”
Ngu Miểu càng càng hào hứng, cả đống video cảnh ngoài cửa sổ xe.
Hứa Giảo lâu sống vui vẻ như , gồng cứng, nhưng cũng chỉ trong chốc lát, nhanh chị hòa nhập bầu khí vui nhộn.
[Chuẩn chuẩn! Gội đầu bằng bồ kết thích cực, còn massage nữa!]
[Đây mới đúng là cuộc sống phụ nữ hiện đại nên tận hưởng! Ăn ăn chơi chơi mua mua mua!]
[Thật hạnh phúc! Cảm ơn Miểu Miểu mang ánh nắng đến cho chị Giảo Giảo, chị hiện giờ thật sự cần một mặt trời nhỏ như em]
[Đây mới gọi là du lịch show nè! Vui vẻ, tươi sáng! Mấy gây chuyện cút xa dùm]
...
Hạ Phồn Tinh đồng hành với Ngu Miểu lâu, kỹ thuật chụp ảnh ngày càng lên tay, chủ động nhận trách nhiệm 'nhiếp ảnh gia', vô cùng tươi tắn.
Ngày xưa, cô cũng từng là hậu bối mới lên show du lịch, chuyện còn đỏ mặt.
Chẳng bao lâu, xe riêng của chương trình tới điểm shopping — Phố ẩm thực Năm Sao.
Nghe tên thôi là siêu ngon.
Ngu Miểu tối qua làm xong bài 'cày nát review', nhất định càn quét sạch những quán ăn đồn là ngon nhất ở đó.
Con phố nhỏ ngập tràn mùi vị dân dã, đông như trẩy hội, khiến khán giả mà thèm rỏ dãi.
[Quá đáng á! Tui thật sự đói ! Lớn từng bao giờ ăn một bát bún ốc chính gốc! Hận!]
[Hu hu hu tui đặt vé bay tới Liễu Châu ngay để ăn cùng món với nữ thần! Chịu nổi nữa!]
[Đói quá đói quá đói quá! [Minh Tinh Đến Rồi] giờ đúng chất du lịch thật, mà tui quen 2333]
[Phố ẩm thực Năm Sao ở ? Trong đó món nào ngon nhất, dân bản xứ nào xác nhận , tui đặt vé !]
Khán giả đang đói hoa cả mắt, bên phía Ngu Miểu ba cũng dàn ẩm thực rực rỡ mê hoặc đến chảy nước miếng.
“Tôi vẫn từng ăn bún ốc chính gốc .” Hứa Giảo thèm thuồng . “Lần ăn mì bạn đủ khiến kinh ngạc , giờ thử luôn vị bún ốc.”
“Ok luôn!” Ngu Miểu lấy bản hướng dẫn . “Dân mạng cực kỳ đề cử quán bún ốc A Cường, ở đó còn bún ốc xào nữa đó. Chị Giảo Giảo, lát nữa em mua một phần xào, chị mua một phần vị truyền thống, hai chị em đổi ăn!”
Hạ Phồn Tinh thì thử món vịt om mật ong quán Điểm Đô Đắc bàn từ tối qua, đồn đùi vịt ở đó thơm nức mũi. Nghĩ đến là thèm, cô bèn cùng Ngu Miểu và Hứa Giảo gọi xong bún ốc cùng mua các món ngon khác.
Phố ẩm thực đông đúc, cả ba đều đeo kính râm, nhưng vẫn fan nhận . Sau khi vui vẻ chụp ảnh chung, họ mang đồ ăn mua xuống tại quán A Cường bún ốc bắt đầu khai vị.