Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 36: Em chắc không muốn sáng mai không dậy nổi đâu (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:54
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
“Nếu vì kiêng dè đứa nhỏ trong bụng em mà đối xử với em khác , hoặc là vì để tâm đến em và nó mà trở nên còn sảng khoái như , còn là chính nữa, thì đó là điều em thấy. Nếu thật sự như , tới khám t.h.a.i em sẽ cân nhắc bỏ nó.”
“Anh tiên là chính , đó mới đến những thứ khác.”
Nói xong, Tạ Lễ lùi một bước.
Lục Tuấn Niên sững tại chỗ, bật : “Vì quá sợ làm em thấy khó chịu nên mới trở nên thận trọng, quên mất rằng khác vui thì bản cũng vui . Tạ Lễ, em thật sự đặc biệt.”
Tạ Lễ mặt đỏ lên: “Tất nhiên , đời còn ai như em nữa, làm thiếu gia mà làm, đổi cả những thói quen khuôn mẫu sống cho tự do thoải mái như thế.”
“Em , tuy em đặc biệt, nhưng đừng yêu em, lỗ đấy.”
Tạ Lễ như thật.
Lục Tuấn Niên dựa khung cửa, hỏi với vẻ ung dung: “Tại ?”
“Vì khi ghi hình xong, em sẽ dắt con nghỉ hưu, du lịch vòng quanh thế giới. Thật mấy năm trong giới em cũng thấu hết , nhất là khi tưởng mắc bệnh nan y, tư tưởng càng thoáng hơn. Kiểu đàn ông như Ảnh đế Lục, thể nghỉ là nghỉ. Còn em thì vướng bận gì, nếu thực sự cần một yêu, em mong đó dũng khí cùng em chu du thiên hạ, cũng sự ăn ý để là .”
Tạ Lễ .
Lục Tuấn Niên lắng , ước lượng trong lòng, mỉm .
“Anh gì?” Tạ Lễ hỏi: “Có thấy em chuyện thực tế ? Thật em nghĩ kỹ . Trong lòng chắc nghĩ nhà họ Tạ nhiều tài sản thế mà em thèm thừa kế thì quá ngốc. em thực sự hứng thú với thương trường, ngày nào cũng lặp lặp một việc, em thấy mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần.”
“Trước em cũng từng thỏa hiệp. Nói trắng nhé Lục Tuấn Niên, là vì xem diễn nên em mới quyết tâm làm diễn viên. Khi chèn ép, em từng nghĩ nếu nổi lên thì về làm kinh doanh thừa kế cho xong. Bây giờ em nghĩ thông , tìm vui giữa thiên nhiên mới là điều em nhất.”
“Thoát khỏi lồng giam, em sẽ mọc đôi cánh mạnh mẽ, thế giới rộng lớn , tự chốn cho em tự do tung bay.”
Tạ Lễ xong, đôi mắt ánh lên những tia sáng rực rỡ.
Trái tim lênh đênh mười năm trong giới của Lục Tuấn Niên, dường như cũng chữa lành khoảnh khắc .
Đối với Tạ Lễ, từ những lời , đến đầu tiếp xúc, cùng ghi hình, cùng đối mặt với đủ loại lời đồn mạng, đối mặt với đứa bé bất ngờ xuất hiện, đến giờ phút — vô cớ bảo vệ Tạ Lễ, như bảo vệ một vương miện quý giá nhất.
Tất cả đến quá nhanh, như thể thăng trầm trong đời đều chứng kiến trong cùng một thời điểm.
Anh vốn nhiều thời gian để bình tĩnh suy nghĩ rốt cuộc đối với Tạ Lễ là cảm giác gì.
Anh nhiều kịch bản, mà rõ lòng .
Người theo tâm mà động, từng cử chỉ từng lời của đều xuất phát từ lòng .
Và giờ, dường như hiểu lý do vì gần đây cảm xúc của Tạ Lễ chi phối.
Tạ Lễ quá chói mắt, thứ mà khác , đúng như — khác biệt.
Vì ánh mắt luôn tự chủ mà dõi theo , chỉ vì cái gọi là đứa bé trong bụng, chỉ vì để ý cái của Tạ Lễ với , chỉ vì sợ Tạ Lễ khó chịu — mà là vì càng để tâm đến chính Tạ Lễ.
“Tạ Lễ, em dũng cảm, còn chính kiến, hiểu . Em cứ mạnh dạn bước con đường , sẽ dốc hết sức , từ đầu đến cuối ủng hộ em.” Lục Tuấn Niên : “Là vì quan tâm em nên mới lo cho em. Anh đang gì. Nếu loại quan tâm khiến em thấy phiền, sẽ tự tiết chế.”
“.” thêm: “Có lẽ chính là mà em , dũng khí cùng em chu du khắp nơi, sự ăn ý để là , chỉ đơn thuần là cha của đứa bé trong bụng em.”
Lục Tuấn Niên xong câu đó, mỉm Tạ Lễ, từ từ lui khỏi phòng: “Ngủ ngon.”
Tạ Lễ sững sờ đó hồi lâu, lúc mới hiểu ý của Lục Tuấn Niên.
Người đàn ông trưởng thành, năng làm việc đều bài bản.
Tạ Lễ bất lực nghĩ, ai mà một Lục Tuấn Niên như hấp dẫn cho .
Hai tiếng , Lục Tuấn Niên gọi dậy, tối nay sẽ đến check-in ở chợ đêm mà ai cũng mong chờ.
Chợ đêm cách đây xa, bữa mì bạn lúc nãy vẫn tiêu hóa hết, cả nhóm quyết định bộ đến đó.
Lục Tuấn Niên mở định vị, đầu dẫn đường. Đêm ở Liễu Châu cực kỳ náo nhiệt, nhất là quanh khu chợ đêm, đông như mắc cửi. Để ảnh hưởng đến ghi hình và sinh hoạt của dân, chính quyền thành phố cũng ban hành thông báo liên quan.
Chưa đến cổng chính thức của chợ đêm, hai bên đường tràn ngập hàng quán nhỏ bán đủ loại đồ ăn vặt.
Mỗi qua một quầy hàng, ngó với ánh mắt đầy tò mò.
Lục Tuấn Niên lấy 350 tệ từ trong túi — đây là tiền riêng tối qua thắng khi chơi mạt chược điện t.ử với đạo diễn.
“Chia cho nè, đừng tiết kiệm, thích ăn gì uống gì thì mua.” Lục Tuấn Niên chia tiền thành năm phần.
Tạ Lễ nghi ngờ: “Sao nhiều tiền , cướp ?”
Đạo diễn đột nhiên lên tiếng qua micro: “Không cướp thì là gì! Tối qua cứ đòi chơi game với , vận xui đến mức thua liền ba ván! Lục Tuấn Niên, gian quá đấy!”
Cả nhóm giật nảy .
Miểu Miểu lập tức cầm lấy phần của : “Đạo diễn , cảm giác tồn tại của ông đừng mạnh thế chứ? Tự nhiên lên tiếng làm tụi hết hồn! Giờ đòi ba trăm năm mươi tệ của ông hả?”
[Haha giờ như phát cuồng, cảm giác làm xong show là về giải nghệ luôn ]
[Lục Tuấn Niên đỉnh quá! Đầu óc đúng kiểu từng trải ăn nhiều cơm hơn!]
[Lại âm thầm ghi điểm nữa kìa~]
Đạo diễn khổ nổi: “Tôi trăn trở cả đêm mất ngủ đây! Các cảm giác thua game đau đớn cỡ nào ! Tôi cân nhắc chuyện chơi mạt chược năm nay mất!”
[Đạo diễn thoáng , đến game cũng chơi cơ mà haha]
Miểu Miểu đếm tiền, cố tình giơ giơ ống kính đạo diễn: “Ui chao, đây là tiền mồ hôi nước mắt của đạo diễn nha~”
Cô kéo Hạ Phồn Tinh: “Đi , chúng ăn thử trái cây trộn ớt , là đặc sản vùng đó!”
Khâu Sĩ cũng theo , Tạ Lễ mỏi chân, bèn dừng nghỉ.
Lục Tuấn Niên bỗng nhiên trách nhiệm, xổm mặt Tạ Lễ.
Tạ Lễ: “?”
“Anh làm gì ?”
“Anh cõng em , tập gym thường xuyên, sức lực một ngày dư xài.”
Tạ Lễ bực nghĩ, hiểu Lục Tuấn Niên thể tự khen tỉnh bơ như ? Đến lượt tự khen còn thấy chột mà.
Thấy Tạ Lễ né tránh ánh mắt, Lục Tuấn Niên vội hỏi: “Muốn lên ?”
Tạ Lễ trong lòng rối, nhưng chân lúc đúng là đang đau, lát nữa bộ tiếp, chịu nổi , mai tỉnh dậy xuống nổi giường.
“Đư... .” Nói xong, Tạ Lễ từ tốn leo lên lưng Lục Tuấn Niên.
Khi leo lên, Lục Tuấn Niên còn cố tình nhún một cái, đẩy lên cao hơn, trong một nhịp lên một nhịp xuống, cách giữa hai gần thêm.
“Có chặt ?” Lục Tuấn Niên nghiêng đầu hỏi.
“Cũng , tầm lắm.” Tạ Lễ thành thật trả lời.
Lục Tuấn Niên cao lớn, cõng lên cảm giác an . Thậm chí Tạ Lễ chẳng cần bám lấy, vì Lục Tuấn Niên giữ chặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-36-em-chac-khong-muon-sang-mai-khong-day-noi-dau-2.html.]
Đi giữa đám đông, cảnh tượng quả thực dễ gây chú ý.
Không vì , ban đầu Tạ Lễ còn nghĩ đây chỉ là giúp đỡ giữa đồng nghiệp, một lúc thì mặt đỏ bừng.
Cậu cúi gằm, hổ nắm chặt vạt áo của Lục Tuấn Niên, trong lòng cực kỳ rối rắm.
“Em xuống, Lục Tuấn Niên.”
“Không , lát nữa còn nhiều, em chắc mai dậy nổi .”
“...” Tạ Lễ câu quá thẳng của làm đỏ mặt, như hai đang bàn chuyện gì mờ ám giữa thanh thiên bạch nhật !
Tạ Lễ lầm bầm: “Quá phóng đại, em tin chỉ vài bước mà xuống nổi.”
“ thôi bỏ , cho em cứng miệng chút...” Tạ Lễ đầu . “Em là nhân vật trung tâm của nhóm, thể làm gánh nặng .”
Cậu lẩm bẩm: “Với cả đầu làm đội trưởng...”
Lục Tuấn Niên dựng tai lên: “Gì cơ?”
“...” Tạ Lễ vội đổi lời. “Em là khí chất đàn ông.”
Lục Tuấn Niên xong, vẻ mặt thể tin nổi, chằm chằm con đường phía .
Anh nhịn bắt đầu suy nghĩ về câu đó.
Lẽ nào Tạ Lễ chê mùi khó ngửi? Vẻ mặt Lục Tuấn Niên rối rắm đến mức khó tả.
Lục Tuấn Niên: “Em ráng nhịn chút.”
“?” Tạ Lễ mơ hồ: “Anh gì?”
Lục Tuấn Niên mất mặt dám lặp , dứt khoát im luôn.
Hai trong đám đông đúng là quá nổi bật, ít cặp đôi đồng tính họ với ánh mắt ngưỡng mộ, khiến Tạ Lễ nổi hết da gà.
Nếu Lục Tuấn Niên mặc quần áo, chắc đè c.h.ế.t .
“Em tự , thì cũng tiện chọn món ăn.” Tạ Lễ phần ngại ngùng.
Lục Tuấn Niên: “Anh chỉ ăn một món thôi.” . “Nghe bảo bún ốc Liễu Châu khác hẳn loại bán online, thử xem khác cỡ nào.”
“Bún ốc ?” Tạ Lễ suy nghĩ. “Em từng ăn, tên cũng chẳng rõ vị , dẫn em ăn cùng .”
[Tạ Lễ ăn bún ốc? À đúng , quên mất từng là thiếu gia]
[Bún ốc Liễu Châu ngon cực kỳ! Không hề hôi ! Mọi đến thử bún ốc chính hiệu nha!]
Lục Tuấn Niên dắt Tạ Lễ đến một quán đông nghịt , nhẹ nhàng đặt xuống ghế dài.
Chủ quán mang thực đơn : “Cặp đôi trẻ, ăn vị gì cứ tự chọn nhé~”
Tạ Lễ quen với việc khác hiểu nhầm mối quan hệ giữa và Lục Tuấn Niên, cũng giải thích làm ảnh hưởng việc buôn bán của chủ quán, nên thẳng thắn đáp: “Dạ ạ, chú cứ làm việc , bọn chọn xong sẽ gọi món.”
“Lục Tuấn Niên, em ăn giống .”
Lục Tuấn Niên cẩn thận xem thực đơn: “Cả hai ăn cay nhé, ăn nhiều ớt dễ nhiệt.”
Gọi món xong, Lục Tuấn Niên qua quầy bên cạnh mua hai chén chè.
Tạ Lễ thấy chè đá bào, bèn hỏi: “Sao của chúng đá?”
“Người thể trạng yếu nên ăn lạnh quá.” Lục Tuấn Niên . “Tạ Lễ, em dưỡng .”
“...Ừm, em .” Tạ Lễ chớp mắt, ngoan ngoãn cúi đầu uống chè nóng.
[Aaaaa trời ơi! mùi yêu! Xứng ghê!]
[Mèo con kiêu ngạo với ch.ó lớn chín chắn đáng yêu quá !]
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, bát bún ốc bưng , Lục Tuấn Niên còn gọi thêm một quả trứng chiên cho Tạ Lễ, : “Đây là cách ăn đặc trưng nhất đấy.”
Tạ Lễ hứng thú học theo , nhúng trứng nước dùng, c.ắ.n một miếng.
Màu sắc bắt mắt, hương thơm lan tỏa, vị ngon đậm đà.
Tạ Lễ từng ăn loại bún , c.ắ.n thêm miếng nữa, nước súp vương bên khóe môi.
YACchan
Lục Tuấn Niên thấy, liền xé một tờ khăn giấy, theo phản xạ vươn tay lau sạch giúp , giống hệt như lau t.h.u.ố.c bắc dính môi.
Chợ đêm nóng rực, ánh đèn lấp lánh hòa dòng tấp nập. Trong một góc nhỏ mấy nổi bật, ánh sáng đan xen giữa tối và sáng, tầm của Tạ Lễ hạn chế, nhưng cảm giác thì vô cùng rõ ràng.
Tạ Lễ kỹ, thấy rõ đầu ngón tay Lục Tuấn Niên đang run lên, đầu óc cũng rối như tơ vò.
“Ngon quá nên chú ý...” Tạ Lễ cúi đầu xuống, chăm chú ăn bún để trốn tránh.
Lục Tuấn Niên chỉ khẽ : “Em thích là .”
Ăn đến mệt, Khâu Sĩ và mấy vẫn còn hăng hái dạo quanh, Tạ Lễ thật sự còn sức nữa, bèn định nhờ Lục Tuấn Niên mở bản đồ chỉ đường để về homestay.
Lục Tuấn Niên cũng hứng thú lắm với việc dạo chợ đêm, nghĩ một chút liền quyết định về cùng Tạ Lễ.
Hai một một bộ, bước chân nhịp nhàng đều đặn.
Ra khỏi khu đông đúc, đường phố cũng thưa hơn, họ qua đoạn hẻm nhỏ, màn đêm buông xuống, ánh đèn đường trở nên đặc biệt quý giá.
Bên cạnh thỉnh thoảng lái xe đạp điện công cộng vụt qua, từ lúc nào Lục Tuấn Niên quét mã thuê một chiếc, còi xe 'tút tút' vang lên phía , Tạ Lễ đầu thì thấy Lục Tuấn Niên đang chạy xe đến, khóe môi cong lên, ngược sáng từ ánh đèn bên đường: “Tạ lão sư, xe ? Anh chở em một đoạn.”
Rồi xuống xe, tháo mũ bảo hiểm nhẹ nhàng đội lên đầu Tạ Lễ, khom , cúi đầu giúp cài dây, ngón tay lướt qua cằm Tạ Lễ, khiến khẽ rùng .
“Từ chợ đêm bộ về cũng đủ tiêu hao năng lượng , thêm nữa mai em đau chân mất, xe về nhé.” Lục Tuấn Niên hạ giọng.
Tạ Lễ xong, chỉ thấy thở của Lục Tuấn Niên gần ngay tai, cả như điện giật, khẽ gật đầu. “Ừ' một tiếng.
May mà yên xe rộng đủ cho hai , nhưng Tạ Lễ vẫn ôm chặt lấy eo Lục Tuấn Niên.
Dưới ánh đèn đêm, bóng cây và nhà cửa lùi lưng, Lục Tuấn Niên chạy xe với tốc độ đều đều, gió đêm thổi tung áo , lộ rõ vòng eo rắn chắc.
Tạ Lễ vội vàng dời ánh mắt, tay rút về yên xe, dám ôm quá chặt.
Lục Tuấn Niên dường như nhận , cố tình nắm lấy tay đặt lên eo , khẽ trầm giọng: “Sợ thì cứ ôm chặt , tay lái vững, té .”
Tạ Lễ nghiến chặt răng, gió thổi tan tiếng '' nhỏ xíu mà .
Chẳng bao lâu, hai về đến homestay .
Vừa bước cửa, thấy một chiếc vali nhỏ đặt ở lối , Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên đều ngạc nhiên.
Có khách mời mới?
Ai đến ?
Lục Tuấn Niên đẩy cửa , một phụ nữ đang trong phòng khách, lời nào, đang , thấy tiếng động mới máy móc đầu .
“Hứa Giảo?”