Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 35: Em chắc không muốn sáng mai không dậy nổi đâu

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:53
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Đợi Khâu Sĩ sắp xếp hành lý xong, làm quen với môi trường, Lục Tuấn Niên gọi xe đưa ăn mì bạn .

Mì bạn là đặc sản nổi tiếng ở vùng . Anh tìm hiểu các bài đề xuất mạng, đó hỏi ý kiến các khách mời trong nhóm chat. Cuối cùng, đồng lòng quyết định đến thử xem .

Nhà hàng xa khu homestay, xe chỉ mất mười phút. Phố xá ở Liễu Châu cũng đông đúc. Để tránh ảnh hưởng đến trải nghiệm di chuyển, Lục Tuấn Niên gọi hai chiếc xe: hai cô gái một xe, ba con trai họ xe còn . Ống kính livestream cũng chia thành hai hướng.

Lúc lên xe, mấy vẫy tay tạm biệt .

Tạ Lễ thuộc dạng dễ say xe, mỗi ngoài thường ghế phụ. Những vì nhường chỗ cho các cô gái và khách mời đặc biệt nên đều hàng ghế .

“Ờm... Lục Tuấn Niên, say xe ?” Tạ Lễ hỏi.

Lục Tuấn Niên mở cửa ghế phụ cho : “Em , say xe.”

Khâu Sĩ bên cạnh hai đối đáp qua , : “Tạ lão sư, hỏi say xe ?”

Tạ Lễ hỏi , thoáng ngơ một chút đáp: “Tôi còn kịp hỏi đến mà?”

Cậu làm một động tác mời, hỏi : “Nếu thì, Khâu lão sư, say xe ?”

Khâu Sĩ khoát tay: “Không , đùa thôi Tạ lão sư, đừng để bụng nhé.”

Tạ Lễ ngần ngại thẳng: “Tôi thích khác tùy tiện đùa giỡn với . Khâu lão sư, nếu gì cần, chúng cứ thẳng thắn . Dù giữa chúng cũng tới mức thể tùy tiện đùa .”

Khâu Sĩ siết chặt điện thoại, gượng hai tiếng: “Xin xin , chỉ làm khí bớt ngại thôi. Tạ lão sư thích thì sẽ đùa nữa.”

Lục Tuấn Niên đợi Tạ Lễ ghế phụ xong thì đóng cửa . Anh nhanh chóng mở cửa , đẩy Khâu Sĩ xe: “Khâu Sĩ, lấy vợ xong thành thế ?”

Khâu Sĩ sững , hỏi : “Thành thế nào? Chẳng lúc nào cũng ?”

Lục Tuấn Niên khoát tay: “Nói nhiều, gặp ai cũng tám vài câu. Trước đây cũng ?”

Khâu Sĩ thắc mắc: “Trước đây cũng mà, thế thì quen với ? Chẳng chủ động bắt chuyện ?”

[Khâu Sĩ hình như vốn là kiểu thiện chủ động, lúc nào cũng nhiệt tình như .]

YACchan

[Ảnh khí chất cún con luôn đó, nhất là từ khi kết hôn, vận đỏ thấy rõ, sắc mặt lên thấy rõ luôn á!]

[Tui cũng cực ghét mấy mới gặp mà bông đùa! Mỗi còn trừ lịch sự , mệt xỉu! Cầu xin Tạ Lễ mở lớp 'lạnh lùng xéo sắc 101'!]

[Tạ bảo nhà tui thể gọi là xéo sắc ? Cậu chỉ là thấy chướng mắt thì thẳng thôi, nhất định để bản nhún nhường.]

[Giao tiếp xã hội nhiều khi nhịn, nhưng nhịn cũng thấy sướng thật đó.]

Lục Tuấn Niên nghiêng sang một bên, tiếp tục trò chuyện với Khâu Sĩ, xem giờ bản đồ, liếc tình trạng của Tạ Lễ qua khóe mắt.

Tạ Lễ tựa ghế, nghiêng đầu ngoài cửa sổ. Có lẽ trong xe mùi mấy dễ ngửi, hạ cửa kính xuống hai ba phân để thoáng khí.

Nhiệt độ ở Quảng Tây nóng như Hạ Môn, nhưng cũng chẳng mát mẻ gì. Luồng gió mang theo mùi đặc trưng của vùng đất tràn xe. Tóc Tạ Lễ gió thổi rối, đưa tay lên chỉnh .

Cả thu , khó nhọc bắt nhịp với luồng khí mới.

Lục Tuấn Niên lặng lẽ siết chặt nắm tay. Anh nhận vẫn quan sát đủ tỉ mỉ.

May là đoạn đường ngắn, chẳng mấy chốc đến nơi.

Lục Tuấn Niên nhanh chóng mở cửa xe xuống , bước tới bên ghế phụ mở cửa.

Tạ Lễ ngẩng đầu, Lục Tuấn Niên đó, chìa tay kéo xuống.

Cậu khựng một chút, đặt tay lên tay : “Chính là chỗ ?”

Lục Tuấn Niên gật đầu: “Ừ. Em say xe thì để họ gọi món, ngoài hít thở chút khí cho thoải mái.”

“Không , cứ , cần đây với em.” Tạ Lễ sang một bên, với . “Hơn nữa, em nghỉ một lát là , giờ như mà.”

giờ khác .” Lục Tuấn Niên cạnh , . “Trước em thể cố chịu, nhưng giờ thì thể hưởng thụ một chút điều hơn. Mà thì... chỉ là đang ở bên em thôi, chứ giúp gì thiết thực.”

Anh phần quanh co. Tạ Lễ lặp lời trong đầu: “Có ở bên, em cần cố gắng gồng nữa.”

“...Ờ.” Tạ Lễ dụi mũi, lúng túng . “Vậy thì cũng chịu đói với em một lát nha.”

Khâu Sĩ từ xe bước xuống, thấy hai vẫn yên một chỗ, khẽ hỏi: “Sao thế? Tới nhầm chỗ ?”

Lục Tuấn Niên nhanh miệng: “Anh cứ , Miểu Miểu và mấy tìm chỗ , tụi .”

“Được thôi.” Khâu Sĩ . “ làm phiền hai đang yêu chuyện riêng nữa.”

Anh dứt lời, cư dân mạng bùng nổ.

Ai cũng giữa các nghệ sĩ, tuyệt đối đem chuyện yêu đương đùa giỡn, vì dính dáng đến danh tiếng và cả sự nghiệp , chẳng ai tự rước mớ lùm xùm.

Nếu bằng chứng rõ ràng, ai kiểu đó chứ? Mà Khâu Sĩ còn quen với Lục Tuấn Niên, nghĩa là ? Tức là Tạ Lễ với Lục Tuấn Niên đang yêu thật ! Mà còn đang mặn nồng nữa cơ!

[Những cặp đôi cùng vượt gian khổ mới là thật tình á 555! Tui mê lắm !]

[Thật sự đang yêu hả? Có là ảnh đế Lục chủ động theo đuổi Tạ lão sư ?]

[Khâu Sĩ, còn gì nữa hết !!!]

[Mọi bình tĩnh! Tạ bảo và Lục Tuấn Niên chính thức mà! Đừng hù họ chạy mất tiêu á!]

...

Lục Tuấn Niên nghiêm mặt ngay: “Khâu Sĩ, xem cách chuyện của , lời thể linh tinh.”

Tạ Lễ bao giờ nuốt giận, liền phản đòn: “Khâu lão sư, xem ngày xưa theo đuổi nữ thần Hứa bằng cách đùa vui ? Vì pha trò giỏi hơn ?”

Khâu Sĩ lúng túng gượng: “Haha, ý gì khác , chỉ là thấy hai hợp quá nên ghép couple thôi. Coi như gì, trong , hai ăn gì gọi giùm luôn nhé?”

Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên đồng thanh từ chối.

Khâu Sĩ nhanh chân tiệm, Tạ Lễ đó, sang Lục Tuấn Niên.

Lục Tuấn Niên lập tức giải thích: “Anh với Khâu Sĩ, tụi chỉ quen hồi năm ngoái lúc đóng phim chung. Ngày thường cũng ít liên lạc. Anh chắc quen kiểu tự nhiên như .”

“Ừm.” Tạ Lễ . “ cần giải thích với em , Lục Tuấn Niên.”

Lục Tuấn Niên: “Ừm...” Vì sợ em hiểu lầm.

Lục Tuấn Niên hạ giọng hỏi: “Đỡ hơn ?”

Tạ Lễ vỗ vỗ ngực: “Tất nhiên , tí say xe làm khó em?”

Lục Tuấn Niên chỉ : “Quả nhiên vẫn quá thẳng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-35-em-chac-khong-muon-sang-mai-khong-day-noi-dau.html.]

“Hả?” Tạ Lễ hiểu gì.

“Vào trong thôi, ăn chút gì ấm bụng.”

Vừa bước quán, mùi thơm từ bún và các loại gia vị tràn mũi.

Cái bụng Tạ Lễ nãy còn khó chịu giờ cảm thấy mỹ thực chữa lành. “Lục Tuấn Niên, nếu em ăn hai tô đủ ngân sách ?”

Lục Tuấn Niên suy nghĩ nghiêm túc: “Đủ. ăn hai tô thể khó tiêu, tối nay còn kế hoạch khác, em chừa bụng ?”

“Thôi , em đùa đó. Em mà ăn hai tô thì gầy ?” Tạ Lễ , khóe miệng hiện hai lúm đồng tiền nhỏ.

“...” Lục Tuấn Niên chỉ im lặng .

Ăn xong, Tạ Lễ dựa ghế thở một tiếng đầy thỏa mãn: “Ngon quá! Đồ ăn đúng là thể chữa lành thứ!”

Lục Tuấn Niên cái tô trống mặt , giấu nổi nụ nơi khóe môi.

Ngu Miểu nhanh chóng đăng weibo chia sẻ trải nghiệm. Quay tới giờ cũng quen , chẳng còn idol nào giữ hình tượng, ai thoải mái thì .

[Mì bạn rốt cuộc ngon cỡ nào? Có bạn nào ở Quảng Tây xác nhận ?]

[Cứ ăn , trong lòng tui thì mì bạn còn ngon hơn bún ốc nhiều luôn !]

[Trời ơi dữ ? Tui thích bún ốc mà xong thấy động lòng á!]

Khâu Sĩ ăn xong, lau miệng: “Quả thật ngon ghê, Lục ca gửi địa chỉ quán cho nhé.”

Lục Tuấn Niên mở điện thoại, copy địa chỉ cho .

Khâu Sĩ: “Cảm ơn nha. Quay xong đợt , dắt Giảo Giảo tới ăn. Cổ thích ăn mấy món mì bún, chắc chắn sẽ mê vị quán .”

Ngu Miểu kiểu bà dì: “Nghe Khâu lão sư chiều chị Giảo lắm, ngờ tìm quán bún ngon cũng nghĩ tới vợ, yêu tới nơi ha~”

Khâu Sĩ mỉm lễ phép: “Cũng bình thường thôi, vợ chồng là như mà, luôn quan tâm, luôn nghĩ về .”

[Hạnh phúc ghê! Giảo Giảo ít khoe ảnh couple, thì là vì hạnh phúc cần phô trương!]

[Thấy Giảo Giảo Khâu Sĩ chiều là yên tâm đó! Ước gì giờ ảnh gọi video cho bả luôn!]

[Lục lão sư, gửi tui địa chỉ quán ! Tui cũng ăn!]

Tạ Lễ liếc Khâu Sĩ, trong đầu nghĩ, dựng nhân thiết thì ai chả .

Nói mấy câu chẳng để khán giả ? Có miệng là thôi.

Đang nghĩ ngợi, Lục Tuấn Niên : “Mình một chút . Ăn xong mà xe liền dễ say xe, thở cũng thấy khó.”

Ngu Miểu: “Được á, em tranh thủ dặm lớp trang điểm.”

Thời gian trôi dần, gần đến lúc gọi xe về, Lục Tuấn Niên ngoài cửa tiệm khá lâu mới , đó gọi chuẩn lên xe.

Lần về cũng chia làm hai nhóm. Không từ khi nào, trong tay Lục Tuấn Niên thêm một cái túi giấy.

“Miểu Miểu, Phồn Tinh, đây là miếng dán chống say xe, dán tai sẽ dễ chịu hơn đấy.” Ngu Miểu kinh ngạc . “Chậc chậc, Lục ca, mới là kiểu đàn ông .”

Lục Tuấn Niên gãi đầu ngượng ngùng, xoay đến chỗ Tạ Lễ.

Tạ Lễ đang nghịch điện thoại.

Thấy đang tập trung, Lục Tuấn Niên xé bao miếng dán, nhẹ nhàng gần, ngón tay chạm da thì Tạ Lễ mới sực nhận . Hương d.ư.ợ.c thảo mát lành lập tức xông mũi, khoảnh khắc hít , đầu óc như trống rỗng, tạp niệm tan biến.

Là gì ?

Ngón tay Lục Tuấn Niên vẫn nhẹ nhàng ấn tai, đầu ngón tay ấm nóng, ấm dần lan từ tai lên đến tai . Chỉ vài giây, cả vành tai Tạ Lễ đỏ bừng.

Gió lướt qua tai, tóc thổi rối, Tạ Lễ kịp chỉnh thì một bàn tay vén tóc tai.

Đến khi đầu , Lục Tuấn Niên đầy chăm chú.

Anh : “Miếng dán chống say, dán sẽ đỡ. Tóc em xõa .”

Tạ Lễ quên cả đáp . Đến khi hồn, Lục Tuấn Niên như vệ sĩ cạnh mở sẵn cửa ghế phụ.

Anh cao hơn một cái đầu rưỡi, gần mà cúi xuống, tạo cảm giác như đang bao bọc lấy .

Hôm nay Lục Tuấn Niên vẻ để ý ngoại hình, còn cạo sạch râu ở cằm, mặc áo sơ mi trắng, trông chỉn chu sáng sủa, giống ba mươi.

Tạ Lễ ngẩn , lí nhí một tiếng: “Cảm ơn.”

Ngồi ở ghế phụ, lúc cửa xe đóng , Tạ Lễ chậm rãi đặt tay lên miếng dán chống say tai, nhẹ nhàng cọ cọ.

Hồi tưởng cảnh , Tạ Lễ vội vàng hạ cửa kính xuống.

Xe lao dòng xe, gió ùa , nhưng Tạ Lễ vẫn cảm thấy tai càng lúc càng nóng, như thể nhiệt thấm sâu tận xương tủy, hạ kiểu gì cũng xuống .

Về đến homestay, Tạ Lễ vật giường, dùng gối trùm chặt lấy mặt, dần đỏ bừng lên.

Đang đỏ mặt thì cửa phòng mở , Lục Tuấn Niên gõ cửa: “Anh nhé.”

“Đợi chút!” Tạ Lễ nhanh chóng chỉnh bản , thu dọn chăn gối như chuột túi dọn ổ.

Lục Tuấn Niên thực sự làm theo lời , nguyên ở cửa nhúc nhích.

“Được !” Tạ Lễ ở mép giường, nghiêm túc Lục Tuấn Niên bước .

“Anh ... nghỉ một lát ?” Tạ Lễ hỏi.

Lục Tuấn Niên mặc một chiếc áo khoác mỏng, phía là quần đùi rộng rãi, trông đúng kiểu sắp nghỉ ngơi.

“Không.” Lục Tuấn Niên vòng qua giường, lấy một quyển sách từ vali bên cạnh. “Em nghỉ , ngoài cửa sưởi nắng một chút, lát nữa chúng cùng dạo chợ đêm.”

Tạ Lễ thở phào nhẹ nhõm.

Lục Tuấn Niên bước đến cửa, bất ngờ đầu hỏi: “Nó... lời ?”

Tạ Lễ hiểu rõ, vì đứa bé trong bụng, Lục Tuấn Niên luôn hết sức chăm sóc , thậm chí cẩn thận đến mức sợ chọc giận , lời cũng còn thoải mái như .

Tạ Lễ thích như .

Cậu thẳng: “Lục Tuấn Niên, cái .”

Cười một cái?

Lục Tuấn Niên làm theo.

Tạ Lễ lắc đầu, bước đến gần, nhón chân kéo nhẹ khóe môi : “Trước là như thế .”

Loading...