Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 31: Mẹ nam đều rất nhạy cảm

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:47
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

“Lục Tuấn Niên, thử xem gây chuyện gì kìa.”

“Sao , nào cũng trúng chứ?”

“Anh lúc đó em ở trong phòng phẫu thuật lúng túng cỡ nào ?” Tạ Lễ sống động như thật: “Mọi đều dùng một ánh mắt đó em.”

Tạ Lễ vẫn đang ngừng phàn nàn, ánh mắt lảng tránh, lén lút đảo quanh.

Lục Tuấn Niên như lên đạn sẵn, cuối cùng cũng bắt từ khóa.

“Tạ Lễ. “ cực kỳ lo lắng : “Vậy bây giờ em còn khó chịu ?”

“Tất nhiên là !” Tạ Lễ chống nạnh: “Anh xem đứa nhỏ cũng thật là, chọn sớm chọn muộn, cứ đúng lúc em chuẩn phẫu thuật thì nổi loạn, xem nó cố tình ?”

Lục Tuấn Niên rõ lúc gì cũng vô ích, kiên nhẫn chờ Tạ Lễ xong, lấy bình nước rót một ly nước ấm, đưa đúng lúc.

Tạ Lễ nhận lấy, uống cạn nhanh chóng.

“Sao ở bên là em luôn mất mặt ?” Tạ Lễ thắc mắc: “Em với chung một chỗ, giống tù binh lắm ?”

Lục Tuấn Niên lặng lẽ , thấp giọng : “Anh với em... ở bên .”

“Vậy... thì khác gì chứ? Dù ở gần là ngày nào em cũng độn thổ.”

Lục Tuấn Niên im lặng một lát, lùi một chút: “Vậy thế nhé, xa em một chút, chắc sẽ tác dụng.”

“...”

“Thôi bỏ .” Tạ Lễ thở dài. “Lục Tuấn Niên, não đúng là giống thường.”

Lục Tuấn Niên: “Ừm.”

Tạ Lễ còn định tiếp, Lục Tuấn Niên mở lời : “Vậy nên lúc nãy, oẳn tù tì là ý gì?”

“...” Tạ Lễ : “Chuyện nên hỏi thì đừng hỏi.”

“Ừ, thắng nên em giữ đứa nhỏ .” Lục Tuấn Niên thẳng : “ ?”

“Ai... ai chứ?” Tạ Lễ đỏ cổ, xua tay: “Hơn nữa nuôi con tốn tiền lắm.”

“Em nuôi, tiền.” Lục Tuấn Niên .

“Nuôi con còn cực tốn thời gian và sức lực, em rảnh đến mức đó.” Tạ Lễ lùi một bước.

“Anh rảnh, cũng nhàn, thời gian sức lực đều , em thể làm bất cứ điều gì em .” Lục Tuấn Niên nuốt nước bọt.

“...” Tạ Lễ giọng khàn khàn: “Anh là giun ký sinh trong bụng em chắc? Lục Tuấn Niên thật đáng ghét.”

Tạ Lễ cao ngạo sang một bên, Lục Tuấn Niên thấy giọng khe khẽ: “Em chỉ đang xem nó biểu hiện thế nào thôi, mới ý định giữ sinh nó. Đàn ông sinh con thật đáng sợ, thấy mấy cặp từ phòng phẫu thuật hôm nay ? Em mà tim đập loạn xạ.”

Lục Tuấn Niên kiên nhẫn Tạ Lễ , từ từ đặt xuống những túi lớn túi nhỏ đang xách.

Tạ Lễ giường bệnh, đung đưa chân, : “Nếu hôm nay nó ngoan ngoãn làm loạn, em sẽ cân nhắc.”

“Được.” Lục Tuấn Niên rót cho một ly nước ấm, lấy bữa sáng mua sẵn từ ba lô . “Giống Weibo của em, cháo kê khoai lang.”

“Cháo kê khoai lang?” Tạ Lễ nhận lấy. “Anh xem Weibo em ?”

Lục Tuấn Niên thẳng thắn: “Ừ, xem một chút.”

“Wow, còn dám dùng tài khoản chính xem Weibo em.” Tạ Lễ giơ ngón cái với : “Anh đúng là như .”

Lục Tuấn Niên lập tức bật .

Anh : “Cảm ơn khen.”

Chờ Tạ Lễ ăn xong cháo, bụng thấy dễ chịu hơn, Lục Tuấn Niên mới yên tâm rời khỏi phòng bệnh.

Bác sĩ trực khoa hôm nay khá quen mặt, vẫn là mấy .

Anh đến, lịch sự : “Bác sĩ, của giường 13...”

Vừa thấy , bác sĩ hồ hởi bắt chuyện: “Cậu trai trẻ, là .”

“Ừm...”

“Tôi bác sĩ chủ trị bên phòng phẫu thuật bạn trai giờ định phá t.h.a.i nữa?” Bác sĩ gãi đầu ngại ngùng: “Trước đó là hiểu lầm thôi, phá thì , giờ thích hợp để phá , dưỡng sức thì hơn.”

“Bác sĩ, hỏi, bạn thể chất yếu thì nên điều trị thế nào, mua ít t.h.u.ố.c bổ cho .”

“Thuốc bổ?” Bác sĩ gõ bàn: “Cái thì, t.h.a.i p.h.ụ thiếu máu, tụt đường huyết, cơ thể suy nhược, thấy nên bồi bổ bằng thực phẩm, t.h.u.ố.c Bắc, ăn uống điều độ.”

Bác sĩ tiếp tục : “Nếu cần thể kê đơn, nhưng bắt mạch , bạn trai ?”

Lục Tuấn Niên vội giải thích: “Bác sĩ, với bạn trai gì , chỉ là xảy vài chuyện ngoài ý . Hay lát nữa lúc kiểm tra thì bắt mạch nhé.”

“Ồ... tưởng hai cãi đòi chia tay nên chịu nhận, nhưng giờ đột nhiên giữ đứa nhỏ, tin là giữa hai gì cả.”

Vừa kê đơn t.h.u.ố.c bổ, bác sĩ : “Thật , hai quan tâm lắm. Đừng trách nhiều chuyện, chúng ở bệnh viện ngày nào cũng hóng khối chuyện. Nếu tình cảm rõ ràng, nhân cơ hội thẳng .”

“Đã quyết định giữ con thì đối xử với hơn nữa.” bác sĩ như kinh nghiệm: “Nam m.a.n.g t.h.a.i nhạy cảm, đặc biệt là vài tháng đầu và khi sinh. Cảm xúc dễ d.a.o động, đối mặt với cái bụng ngày càng to và nỗi sợ sinh nở, cần làm cha đứa trẻ ở bên an ủi.”

“Những chuyện mấy bác sĩ khác lúc kiểm tra cũng sẽ nhắc, để và bạn chuẩn tâm lý.”

“Anh bạn trẻ, bạn phá t.h.a.i là vì sợ, dám sinh.”

Lục Tuấn Niên vội vàng phủ nhận: “Không , , như bác nghĩ .”

“Tôi mà, con đến bất ngờ, yêu cũng vợ chồng.”

bằng lòng sinh con cho , chứng tỏ chút cảm tình. Biết về với .”

“Nếu bạn sợ sinh, thật cách giúp quen dần cảm giác đó, sẽ bớt sợ hơn.” Bác sĩ ngừng đơn, ngẩng đầu : “Nơi đó nhỏ thế, tất nhiên là sợ sinh , dạy cách.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-31-me-nam-deu-rat-nhay-cam.html.]

Lục Tuấn Niên nghĩ đến dáng vẻ sợ hãi của Tạ Lễ ngoài phòng mổ, bèn tò mò hỏi: “Bác sĩ, cách gì đỡ đau ?”

Bác sĩ vẫy tay, hiệu gần.

Lục Tuấn Niên ngơ ngác tiến đến.

Bác sĩ thần bí mở lời: “Hằng ngày làm chuyện nhiều một chút là .”

Lục Tuấn Niên hiểu, ngơ ngác hỏi: “Ý bác sĩ là gì?”

Bác sĩ vỗ vai , : “Cậu trai trẻ, ngờ còn ngây thơ thế, đừng giả vờ ngốc nữa, hiểu.”

“Dù ví dụ đúng, nhưng như . Nếu vợ m.a.n.g t.h.a.i sợ sinh thường, hai thể thử tập vận động giường nhiều hơn một chút, từ từ sẽ quen.”

Lục Tuấn Niên sợ đến mức lùi hai bước, nhưng chẳng hiểu trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ, như dòng suối trong chảy xuống từ núi.

Bác sĩ thấy bật : “Đừng ngại, chuyện sớm muộn thôi.”

Lục Tuấn Niên nghẹn lời. Nếu dám làm thế với Tạ Lễ, chắc chắn sẽ nuốt sống. Hoặc thiến.

“Không còn cách nào khác ? Nhất định là kiểu đó ?”

Bác sĩ gật đầu: “Đó là sinh thường. Còn cách nữa là phẫu thuật, nguy hiểm tương đương. Với thể trạng bạn bây giờ thì cả hai đều nguy hiểm như . Nên tiên dưỡng cho khỏe, để nhiều lựa chọn hơn.”

Bác sĩ xong, thở dài một , liếc Lục Tuấn Niên một cái: “Thanh niên bây giờ...”

Lục Tuấn Niên ngẩng mắt bảng tên bác sĩ, đó ghi rõ năm sinh. Tính , chỉ lớn hơn hai tuổi.

...

“Vẫn liên lạc với Tạ Lễ ?” Dương Nghiên Xuyên nức nở.

Tạ Tất An mặt đầy bất đắc dĩ, biểu cảm gần như vặn vẹo, liên tục xoa n.g.ự.c điều khí.

Hai đang tại đồn cảnh sát xử lý vụ án kinh tế .

Kiều Minh còng tay, mặt cảm xúc ngang qua mặt hai , Tạ Tất An thấy , dùng gậy chống định đập chân , nhưng cảnh sát bên cạnh ngăn .

“Làm gì đấy, ở đồn cảnh sát còn dám gây chuyện!” Cảnh sát quát.

Tạ Tất An nghẹn khí, lên cũng xuống nổi, chỉ thể trừng mắt giận dữ Kiều Minh.

Kiều Minh chẳng cả.

“Đồ khốn! Nhà họ Tạ đối xử với như thế, dốc hết lòng tin, ngờ là cái loại vong ân phụ nghĩa, cấu kết với lão già nhà họ Âu âm mưu đoạt cổ phần của , hổ!”

“Im lặng! Ở đồn cảnh sát mà dám ăn như thế !”

Kiều Minh đang áp giải đến phòng thẩm vấn, nửa đường , bật lạnh. Mắt tuy trống rỗng nhưng lúc chuyện lóe sáng: “Phải, đúng là kẻ vong ân phản bội. Còn ông? Tốt gì hơn? Già mà còn nhận sai con, c.h.ử.i mắng nhầm, bụng hẹp hòi, mắt mù, đầu óc bệnh. Tôi thật lòng khuyên ông nên khám tâm thần, mắt và cả tim mạch.”

“Ông đoán xem, Tạ Lễ còn coi ông là cha ruột ?” Kiều Minh , đến điên dại.

“Mày! Mày! Mày——!” Tạ Tất An suýt nữa nghẹn thở.

YACchan

Kiều Minh áp giải , Âu Văn cũng dẫn ngoài.

Ánh mắt chạm , Tạ Tất An định dậy xông tới, Dương Nghiên Xuyên kéo .

“Thế nào? Bất ngờ ? Nước cờ ?” Âu Văn chế nhạo: “Năm đó nhà họ Tạ các chèn ép nhà họ Âu đủ kiểu, coi thường chúng là dân mới phất, áp bức triệt để. Con trai suýt c.h.ế.t trong cuộc chiến kinh tế . Bây giờ, con trai ruột của ông rơi tình cảnh , từng bước đều do ông chọn. Giờ gặp nhà giàu mới nổi phát hờn, thấy khó chịu lắm nhỉ?”

Tạ Tất An nên lời, cả năng lực phản bác cũng còn, chỉ thể hung hăng trừng mắt .

“Tôi tiêu d.a.o cả đời, tù mấy năm chẳng ảnh hưởng gì. Còn ông thì chắc. Con trai ông tuyệt tình, đoạn tuyệt với ông . Chính nhà họ Tạ các tuyên bố nhận đứa con nữa. Nói thật nực .”

“Im miệng!” Cảnh sát đẩy Âu Văn. “Có gì trong tiếp!”

Tạ Tất An mắt đỏ ngầu đầy dữ tợn. lúc ông chuẩn c.h.ử.i tiếp thì điện thoại công ty gọi đến.

“Chủ tịch! Xin ông về xử lý việc công ty, thị trường chứng khoán sập !”

Điện thoại vẫn reo, nhưng Tạ Tất An như thấy gì.

Trên mạng ầm ĩ cả lên.

[Nhà họ Tạ ngốc thật sự! Không làm vài xét nghiệm ADN cho chắc , vội định tội cho Tạ Lễ]

[Tạ Lễ tội nghiệp ghê, hồi còn là thiếu gia nhà họ Tạ ngược đãi đủ kiểu, bề ngoài hào nhoáng thôi]

[Đây là cuộc chiến thương trường hoang đường nhất từng thấy... thật sự vỡ mộng...]

[Haha, ai cũng coi thường Tạ Lễ, cuối cùng chỉ là giỏi nhất]

[Những từng theo đuổi Kiều Minh ? Ra đây thử cảm giác yêu một kẻ lừa đảo ]

...

Tạ Lễ thu dọn đồ đạc, cùng Lục Tuấn Niên về homestay.

Lục Tuấn Niên giúp chất hành lý lên xe, đó đầu xách theo túi lớn túi nhỏ, quấn kín mít, rõ bên trong là gì.

Lúc đến mang theo nhiều ? Tạ Lễ nghĩ, hình như .

“Đạo diễn chuẩn một bàn tiệc đón gió, là đặc biệt tổ chức để tiếp đón em. Mình chậm một chút cũng , đừng để ngất xỉu.” Lục Tuấn Niên mở cửa sổ thông gió, nhưng sợ cảm lạnh nên chỉ mở hở một khe nhỏ.

Tạ Lễ thấy quen, cụp mắt : “Không cần cẩn thận như , em còn là thiếu gia nhà họ Tạ nữa, cần ai nâng niu như thế, thành hư tính luôn ...”

Trong đầu Lục Tuấn Niên chợt hiện lên câu: “Vợ con là để cưng chiều, nâng như trứng, hứng như hoa.”

Trước khi xe khởi hành, bỗng đầu , Tạ Lễ thấy ánh mắt kiên định như khi của , cùng khuôn mặt .

Khuôn mặt từng chăm sóc , kịp cạo râu, phần khắc khổ.

Giọng trầm quen thuộc hòa lẫn cùng làn khí nóng ngoài cửa sổ, lặng lẽ len tai Tạ Lễ.

Lục Tuấn Niên : “Với em, điều đó là xứng đáng.”

Loading...