Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 27: Lục Tuấn Niên, anh không được lén nhìn!
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:42
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Bác sĩ lùi một bước, kinh ngạc : “Cậu mới làm xong giám định, cơ thể cực kỳ suy nhược, mới dưỡng sức một chút làm phẫu thuật phá thai, tổn hại tới thể nghiêm trọng! Hơn nữa thể chất , một khi tiến hành phẫu thuật thì khả năng cao sẽ...”
Nói đến đây, bác sĩ điên cuồng hiệu với Lục Tuấn Niên. Lục Tuấn Niên lắc đầu, thẳng thắn giải thích: “Bác sĩ, và Tạ Lễ chỉ là đồng nghiệp bình thường, vợ chồng hợp pháp. Đứa bé là ngoài ý , chuyện đều do Tạ Lễ quyết định.”
Nói đến đây, chuyện lời giải.
Bác sĩ vội che miệng, ngượng ngùng : “Xin... xin , chúng thấy lo lắng cho Tạ Lễ như , cứ tưởng là chồng của ... Xin xin , hóa là một cú hiểu lầm to tướng.”
Những nhân viên y tế khác cũng len lén tắt mic, ngượng ngùng xin . Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên đồng thời xua tay: “Không , nghiêm trọng.”
Hai đồng thanh, cả hai đều sững , ánh mắt chạm nhanh chóng rời .
Tạ Lễ lúng túng bóp các ngón tay, ngẩng đầu lên tiếp: “Vậy nghỉ ngơi một ngày, mai làm phẫu thuật, tiện thể cũng đang nhịn ăn.”
Bác sĩ chỉ thể một nữa nhấn mạnh rủi ro của cuộc phẫu thuật, nhưng thấy Tạ Lễ cương quyết, đành đồng ý, lịch mổ xếp sáng mai.
Y tá giúp Tạ Lễ đổi chai dịch truyền, mấy câu với bác sĩ cùng rời khỏi phòng bệnh.
Phòng bệnh trở yên tĩnh, bầu khí vô cùng gượng gạo.
Dù cũng là chuyện riêng của Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên, Tiếu Tiếu tiện lên tiếng, chỉ đổ nước ấm kéo theo cameraman và ống kính livestream lặng lẽ rút lui khỏi phòng bệnh.
Trong chốc lát, chỉ còn hai trong phòng, cả hai đều lúng túng.
Lục Tuấn Niên , cũng xong, dứt khoát cứng đờ như khúc gỗ, c.h.ế.t trân ở đó.
Tạ Lễ cũng chẳng khá hơn, hai còn mở lòng tâm sự, giờ đối mặt , trong lòng như hàng trăm con kiến bò qua, tê dại ngứa ngáy, cảm giác như búi bông chèn trong miệng, mở lời nổi.
Cứ im lặng cứng đờ thế cũng cách, Lục Tuấn Niên chủ động mở lời, lắp bắp: “Anh... là ngoài , em nghỉ ngơi cho .”
“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ thẳng .
“Ngày đó dự tiệc mừng đóng máy, nữa?” Giọng quen thuộc cao ngạo của Tạ Lễ vang lên bên tai, nhưng phần khác biệt. Cậu : “Không ai thể giúp chúng xoay chuyển tình thế, chúng tự cứu lấy , thoát khỏi biển lửa.”
Cậu rõ ràng rằng tìm lối thoát. Lục Tuấn Niên lời thẳng thắn thiêu đốt trong thoáng chốc, cổ họng nghẹn .
“Hôm đó, nhà sản xuất phim, nhà đầu tư, đạo diễn và dàn diễn viên chính đều mặt. Anh vốn uống rượu, cũng ăn hải sản. Khi đó ép nâng ly, tượng trưng uống hai ly champagne... Sau đó thấy chóng mặt dữ dội, tưởng trong đồ ăn hải sản khiến dị ứng, liền kiếm cớ về phòng khách sạn nghỉ sớm. Mọi chuyện đó, ... Anh nhớ gì cả.”
“Anh và đạo diễn phim là bạn cũ, kỵ gì, quen thói quen của , nên lơ là cảnh giác. Không ngờ xảy chuyện... Là do quá chủ quan, xin .”
Vẻ mặt Tạ Lễ bình tĩnh, nhưng kỹ thì mắt đỏ ngầu, nghiêm túc với Lục Tuấn Niên: “Tôi cũng chẳng khá hơn. Tin nhầm , cuối cùng hại chính . Hôm đó mừng sinh nhật tên ngu Lệ Thừa Minh, uống ly rượu Kiều Minh đưa, chắc chắn trong đó bỏ thuốc.”
“Đêm đó nhớ mang máng, bước khỏi nhà vệ sinh, mơ màng về phía một cánh cửa phòng khách sạn mới mở, định mượn điện thoại gọi tài xế đón về nhà. Tôi đó là phòng của . Còn chuyện đó tự khỏi phòng thế nào, lẽ do tật mộng du. Cái kiểm tra camera khách sạn, sẽ gọi điều tra.”
“Anh yên tâm, thật chuyện cũng phần, sẽ để kéo chịu tiếng . Là liên lụy .” Tạ Lễ cúi mắt xuống, tim đập loạn, tay giấu trong tay áo, lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Lục Tuấn Niên tinh ý, trong chớp mắt nhận Tạ Lễ gì đó .
“Không do em liên lụy . là sai, thể phân nặng nhẹ . Anh ảnh hưởng lớn, cho cùng, chỉ là liên lụy em. Anh sẽ hành động.” Lục Tuấn Niên thẳng mắt , hít sâu một .
“Người chỉ tin những gì mắt thấy tai , dù đó chắc là sự thật. Lục Tuấn Niên, chúng đừng bận tâm quá.” Tạ Lễ cầm một miếng lê trong đĩa hoa quả, là Lục Tuấn Niên gọt sẵn, đưa cho .
“Hạ hỏa .” Dù sắp tới còn một trận chiến lớn.
Lục Tuấn Niên nhận lấy miếng lê, khẽ c.ắ.n một miếng, nuốt xuống cổ họng, như sực nhớ điều gì, chần chừ mở lời: “Anh... đó là đầu tiên của . Tuy nhớ gì, nhưng sợ làm đau em. Sau đó... Em cảm thấy thế nào...? À đúng , tuy lớn tuổi nhưng sống chừng mực, mấy thứ tật kỳ quặc ...”
Tạ Lễ: “...”
Nói đến chuyện đó, suýt nữa Tạ Lễ quên mất.
Hôm đó về nhà họ Tạ, Tạ Tất An phạt quỳ mấy tiếng, đau m.ô.n.g như thể mọc trĩ, tưởng lúc mộng du đ.á.n.h bài quyền, tỉnh táo nên lên trụ điêu khắc trong khách sạn... còn lén khám bác sĩ.
Thật là chính làm cho buồn , haha, đời nào trụ đá nào mà thể lọt m.ô.n.g đến hai mươi hai centimet...
Lục Tuấn Niên ở quần cất giấu cột trụ trời chắc!? Mẹ nó!
Nghĩ đến đây, Tạ Lễ hiếm khi đỏ ửng cả mặt, luống cuống lảng sang chuyện khác: “Ờ, thấy khỏe hơn nhiều , cần ở đây trông nữa. Tôi sẽ kêu điều tra rõ mấy chuyện , trả sự trong sạch cho hai . Anh chăm hai ngày nay cũng nghỉ ngơi t.ử tế, về nghỉ chút .”
Lục Tuấn Niên rõ câu nên lúc , chỉ khiến cả hai thêm ngượng. lo Tạ Lễ nghĩ là tay chơi già đời, sức khỏe vấn đề...
Cổ họng nghẹn một chút, lúng túng : “Vậy... ngoài . Có chuyện gì cứ gọi .” Anh lấy điện thoại , hướng về phía Tạ Lễ. “Chúng thể liên lạc qua điện thoại, WeChat.”
“Ừ...”
Lục Tuấn Niên , ba bước đầu một , cuối cùng cũng rời khỏi phòng bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-27-luc-tuan-nien-anh-khong-duoc-len-nhin.html.]
Tạ Lễ thở phào một dài.
Ngoài phòng bệnh, Lục Tuấn Niên mở cửa thấy Tiếu Tiếu căng thẳng đó. Thấy , cô ngượng ngùng gãi đầu: “Lục... Lục... Lục lão sư.”
“Tiếu Tiếu, sẽ ở ngoài . Dù hiện giờ vẫn là cha của đứa bé, quyền và trách nhiệm bảo vệ chăm sóc cho Tạ Lễ. Có gì cứ gọi .” Lục Tuấn Niên xong, nhận máy vẫn mở, dứt khoát bước tới, điều chỉnh ống kính livestream về phía .
Giọng nặng nề, nhấn mạnh : “Trước tiên, xin các fan, cư dân mạng và khán giả ủng hộ . rời khỏi danh xưng minh tinh, ảnh đế hào nhoáng , chỉ là con , là một đàn ông bình thường. Giữa và Tạ Lễ nền tảng tình cảm, tồn tại chuyện yêu đương giấu giếm từ , cả hai đều là nạn nhân khác gài bẫy mà rơi chuyện . Tạ Lễ vô tội, đứa bé vô tội, xin bớt lời cay nghiệt.”
“Ai lời gì , cứ nhắn riêng cho , sẽ lắng .” Nói xong câu đó, Lục Tuấn Niên lập tức tắt camera.
Sau đó liên lạc với đạo diễn, tóm gọn một câu: “Mọi tổn thất, gánh.”
Đạo diễn xong sững sờ lâu, chỉ hận thể òa .
Hai các đúng là ăn ý thật đấy, đều gánh trách nhiệm. Thế ai đến cứu đây!
Pha hành động của Lục Tuấn Niên, lập tức giúp Tạ Lễ giảm quá nửa áp lực dư luận.
Tiếu Tiếu âm thầm nuốt nước miếng, c.ắ.n môi, che miệng , trong lòng dũng cảm thốt lên: “Lục lão sư, đúng là đàn ông đích thực!”
Lúc , trong group làm việc [Đội đào dưa], Tạ Lễ cung cấp bộ thông tin :
[Thử xem thể điều tra camera , hoặc xem ai là bỏ t.h.u.ố.c Lục Tuấn Niên, trả cho sự trong sạch.]
[Thương sư phụ - Studio chụp ảnh chuyên nghiệp AAA: Ông chủ ơi, ... Anh vẫn còn lo cho khác... Tôi đảm bảo thành nhiệm vụ!!! (em dưa giận dữ)]
Tạ Lễ dụi mắt, trong phòng bệnh yên tĩnh, trong lòng cảm thấy trống trải một .
Đối mặt với sự thật bất ngờ và âm mưu trần trụi, Tạ Lễ như siết chặt đến nghẹt thở, co giường bệnh, bầu trời ngoài cửa sổ.
Khi Lục Tuấn Niên bưng canh tẩm bổ thì Tạ Lễ đang ngủ say, chăn trượt xuống một chút.
Thời tiết nóng, trong phòng mở điều hòa nên lạnh.
Anh lập tức bước nhẹ đến gần, động tác chậm rãi, nhẹ nhàng đắp chăn cho Tạ Lễ.
Từ góc của , tóc mái Tạ Lễ rũ xuống, che chân mày, gương mặt trắng trẻo chìm trong chăn bông mềm mại, tiếng thở đều nhẹ đến gần như thấy.
Dù ở góc độ thế , dù nghiêng thế , đường viền hàm của Tạ Lễ vẫn gầy gò rõ nét, lộ chút mỡ thừa nào.
Lục Tuấn Niên chỉnh điều hòa cho phù hợp, do dự lâu, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng nắm lấy tay Tạ Lễ, đặt trong chăn.
Hai cứ thế ngủ một lúc, Tạ Lễ đột nhiên bật dậy, Lục Tuấn Niên cũng tỉnh theo.
Cả hai tỉnh ngủ, còn ngơ ngác, Tạ Lễ thấy là , lập tức đỏ mặt: “Lục... Lục Tuấn Niên, đến khi nào đấy, thể ngoài ?”
Lục Tuấn Niên khó hiểu, trả lời: “Anh đến, mang canh tới, em tỉnh thì nhớ uống, lát nữa ăn uống nữa .”
Tạ Lễ điên cuồng gật đầu, c.ắ.n môi: “Anh .”
“Có chuyện gì ? Anh giúp ?” Lục Tuấn Niên lo lắng hỏi.
Tạ Lễ xua tay, đôi mắt đào hoa ướt: “Không , cần cần, sức, tự làm , ngoài là .”
Tạ Lễ năng hành động lạ, Lục Tuấn Niên cũng dám nghĩ nhiều, sợ ở làm ảnh hưởng tâm trạng , nên ngoan ngoãn dậy cửa.
Tạ Lễ thấy rời , liền mở chăn, rón rén xuống giường.
Hôm nay làm phẫu thuật, cơ thể sức, khớp xương mềm nhũn, chân giẫm xuống đất cứ như giẫm lên bông.
May là truyền dịch xong cần xách theo toilet. Tạ Lễ đặt chân trái xuống, cố gắng dùng ngón chân móc lấy cái bô bệnh viện mua. Không Lục Tuấn Niên lúc nào, miệng còn dặn dò: “Canh ở bàn, tự nấu đó, đừng để nguội, thử xem thiếu muối , ngon thì mua cho...”
Ánh mắt chạm .
Tạ Lễ cuối cùng cũng dùng ngón chân cái gài cái quai bô.
“Đây là đang...?” Lục Tuấn Niên như hiểu chuyện gì, giả vờ gì cả, về phía Tạ Lễ, bình thản : “Cần... giúp... giúp đỡ ?”
Tạ Lễ cảm thấy trong lồng n.g.ự.c nóng rực, như điện giật, cổ họng ngứa khô, sức nuốt nước miếng, đang nghĩ cách cho đỡ hổ...
“A a a a! Thật độn thổ! Cậu chỉ vệ sinh thôi mà, khó đến chứ!”
“Không... cần, thật sự cần , tự làm !” – Tạ Lễ giọng nghẹn, đôi mắt trầm lặng như mang theo phong nguyệt của Lục Tuấn Niên, chỉ cảm thấy như một tấm lưới khổng lồ che kín cả trời, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ sa đó dứt .
Tuyệt đối thể mắt Lục Tuấn Niên!
Cậu đầu sang chỗ khác, cố gắng lùi phía để giữ cách, gương mặt trắng trẻo thoắt chốc phủ lên một lớp đỏ mỏng.
YACchan
“Anh ngoài !”