Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 17: Thẳng nam, đàn ông chín chắn, cha già, người chồng chính hiệu đã vào trận

Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:51:45
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Vô thức .

Người mặt mặc đồ như bảng pha màu, sặc sỡ đến chói mắt, mà vẫn che khuôn mặt trắng trẻo. Cậu rướn cổ cố , tóc gió thổi bay tán loạn, hình như chắc chắn đến là , ngẩng đầu nữa, vẻ mặt từ bình thản lập tức rạng rỡ.

Lục Tuấn Niên khẽ nhướng mày một cái, nhẹ.

Anh giống như nhân vật chính trong một cảnh phim đầu gặp crush, tự động chế độ slow motion, giữ khoảnh khắc nhất trong mắt Lục Tuấn Niên.

“Lục... Lục tiền bối? Chào , em là Tạ Lễ.” Tạ Lễ lập tức lên tiếng.

Cậu cảm thấy giọng khi cứ ong ong, như vọng và chồng âm, mơ hồ bay bay.

là nam thần lừng lẫy tiếng tăm, Lục Tuấn Niên!

Chẳng lẽ trời thấy mấy hôm nay tích đức quá, nỡ để c.h.ế.t quá thảm, nên đặc biệt cử thiên sứ tới ban cho tình yêu và động lực, đó để ung dung vui vẻ thấu chuyện sinh tử?

mà gần đây mạng bôi nhọ cũng do chính bản gây đấy chứ!

Cậu còn là thiếu gia nhà họ Tạ quý phái dịu dàng, hiểu lý lẽ, mà là Tạ Lễ gì làm nấy, ngay cả ông trời cũng đấu hai câu!

Bắt mất mặt thần tượng thế , quá bất công! Ông trời đúng là vẫn tha cho .

Thình thịch, thình thịch.

Tim đập quá nhanh, cảm giác như sắp tìm cách khác để về thiên đàng ...

Khoan , ban nãy chạy vội vàng, chẳng hình tượng gì cả, tóc chắc loạn hết . Tạ Lễ vội vã sờ lên đầu.

Chủ yếu là, với đẳng cấp như Lục Tuấn Niên, đến chương trình du lịch ? Mình đức hạnh gì mà cùng ?

Làn da Lục Tuấn Niên ngoài đời giống như trong ống kính. Có lẽ vì dạo phim ở vùng biên giới nên rám nắng hơn, hiện màu khỏe mạnh tự nhiên, ảnh hưởng gì mà còn tăng thêm khí chất. Ánh mắt tĩnh lặng như gió nhẹ qua sa mạc mênh mông, ẩn đụn cát là những bí mật sâu lường .

Ngũ quan, thần thái, giọng , tất cả đều mang phong cách riêng. Một đàn ông từng trải, như bức bích họa cổ xưa vùi trong cát, càng qua năm tháng càng thêm sắc nét.

Không trách mất bình tĩnh khi gặp thật trong truyền thuyết. Ai mà ngờ một như Lục Tuấn Niên tham gia chương trình du lịch.

Huống chi chương trình còn tiếng hơn cả . Khách mời nào đến cũng sụp. Vậy mà tới, du lịch mà còn trả tiền?

với nhân phẩm của Lục Tuấn Niên, chắc chắn sẽ sụp.

Đạo diễn cần nhờ tới bản nữa, bởi vì cứu tinh thật sự tới .

Tạ Lễ siết chặt lòng bàn tay, nuốt hết những suy nghĩ lung tung bụng.

Lục Tuấn Niên siết c.h.ặ.t t.a.y cầm vali.

Thì đây chính là liên tục lên hot search gần đây, Tạ Lễ.

Cậu cạnh , làn da trắng như sứ, dáng gầy thanh tú, đôi mắt đào hoa to lạ thường, lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.

Nói chuyện với khác thì tự nhiên, đến lượt căng thẳng thế ? Mình đáng sợ lắm ?

Tạ Lễ từng kéo vali nhiều , theo phản xạ cầm giúp Lục Tuấn Niên.

Lục Tuấn Niên như hiểu ý, khẽ phẩy tay, trông nhẹ nhàng xách vali lên: “Chút hành lý thôi, cần đội trưởng Tạ giúp , chỉ cần dẫn xem phòng là .”

Tạ Lễ còn kịp phản ứng, thì khung chat trực tiếp bùng nổ.

[Aaaaa! Lục... Lục Tuấn Niên! Là Lục Tuấn Niên thật kìa! Không ngờ tham gia [Minh Tinh Đến Rồi]!]

[Trời ơi, đạo diễn đúng là gọi mối quan hệ cuối cùng luôn ! Quá đỉnh]

[Kích động quá, nhưng cũng lo, sẽ sụp đấy? Mong là phá quy luật 'tới là sụp' của chương trình]

[Tôi thấy Tạ Lễ ban nãy hình như chú ý quản lý hình tượng đó, chẳng lẽ thích Lục Tuấn Niên ? Nếu thì chắc sụp ]

[Đây chính là kiểu nam thần trưởng thành mà dân tình đó hả? Làm chủ dễ như dắt ch.ó , xuất hiện trai ngút trời]

Vừa xuất hiện 5 phút, hot search phủ đầy. Ảnh hưởng và sức hút thật khiến kinh ngạc.

Đạo diễn trong phòng quan sát hậu trường, nước mắt kìm mà chảy ... từ miệng.

Vận may trời ban, thực lực mạnh mẽ, đến nữa !

Tạ Lễ dẫn Lục Tuấn Niên nhà, Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh đón, bốn mắt chạm .

Ngu Miểu dụi mắt, tự lẩm bẩm: “Phồn Tinh, hoa mắt ? Đó là Lục Tuấn Niên! Lục Tuấn Niên tới cái chương trình tệ hại của chúng ...”

Hạ Phồn Tinh lắc đầu, kinh ngạc: “Tôi hình như cũng hoa mắt , Tạ ca cạnh Lục Tuấn Niên?”

Kiều Minh thấy họ đờ nãy giờ cũng đón. Vừa ngẩng đầu, thấy Tạ Lễ Lục Tuấn Niên, hai trò chuyện qua còn vui vẻ.

Tạ Lễ quen Lục Tuấn Niên? Cậu giúp đạo diễn mời cả Lục Tuấn Niên luôn á?! Không Tạ Lễ rời nhà họ Tạ thì còn mối quan hệ nào nữa ?

Không , giành hết các mối quan hệ của Tạ Lễ về tay .

Kiều Minh lập tức tiến lên, giành lấy vali: “Lục tiền bối, chào mừng chào mừng, để em giúp xách hành lý nhé, xa thế chắc mệt lắm .”

Lục Tuấn Niên thản nhiên chìa tay, đưa vali cho : “Cũng xa thật, nhưng , xe riêng do đội trưởng sắp xếp đón.”

Sao Lục Tuấn Niên cho xách vali mà đưa cho Kiều Minh, chẳng lẽ cũng vì mấy lời đồn mạng mà né ? Tạ Lễ nhíu mày, tâm trạng khó chịu rõ lên mặt.

“Đội trưởng Tạ?”

“Dạ?” Tạ Lễ hồn, thấy là Lục Tuấn Niên, vẻ mặt căng cứng gượng một cái cứng đờ.

Lục Tuấn Niên: ?

Anh vốn là đến cứu bữa, sơ cũng là kiểu đàng hoàng. Không lẽ hiểu lầm thành...? Không đúng, từ lúc cửa tới giờ, rốt cuộc là hành động nào của khiến Tạ Lễ đổi thái độ thế ?

“Phòng của ở...”

“Lầu hai!” Tạ Lễ đột nhiên đáp nhanh. “Kiều Minh, dẫn lên .”

YACchan

Kiều Minh lập tức hăng hái hẳn, tranh thủ ngay: “Được ạ, để em dẫn Lục lão sư lên.”

Cảnh giác với lạ thì bình thường, nhưng đề phòng tới mức thì quá nhỉ.

Lục Tuấn Niên nghi hoặc ngẩng đầu, bỏ qua Kiều Minh, chằm chằm Tạ Lễ: “Tại ?”

Nói thẳng: “Nếu em tự dẫn , còn thể một kế hoạch sắp tới để chuẩn . Không cần Kiều Minh.”

“Không , đến lúc đó em sẽ gửi hết nhóm.” Tạ Lễ gượng . “Em thiện kế hoạch du lịch .”

Làm gì tại . Chỉ là đối mặt với thần tượng , cũng để đổi cách về !

nghĩ , mắc gì đổi cách ? Mình là sắp xếp hàng lên thiên đường .

Kiều Minh xông lên tranh giành thì cứ để tranh.

Tạ Lễ đầu óc xoay nhanh: “Hy vọng ba ngày tới chơi vui ở Hạ Môn, yêu cầu gì cứ nha, tụi em sẽ cố gắng đáp ứng hết mức thể.”

Nghe xong mấy lời , Lục Tuấn Niên bóng lưng Tạ Lễ thật lòng, trầm ngâm.

Anh khựng , thì thầm trong lòng: “Vậy... yêu cầu đội trưởng Tạ đích đưa lên tính là quá đáng ?”

Thôi thì...

“Cũng chúc một chuyến Hạ Môn vui vẻ.” Lục Tuấn Niên một cái.

Tạ Lễ cuối cùng cũng đưa tay , bắt tay đáp : “Chuyến vui vẻ.”

Lục Tuấn Niên còn kịp siết tay, bàn tay trắng trẻo, xương khớp rõ ràng tự nhiên rút khỏi tầm mắt .

Chào hỏi xã giao xong, Lục Tuấn Niên theo Kiều Minh lên lầu sắp xếp hành lý.

Vừa lưng, Kiều Minh bắt đầu làm . Wow, nhanh luôn hả? Ghê thật, Tạ Lễ nhịn , len lén giơ ngón cái trong tay áo.

Khả năng hành động thế , nếu đem dùng đúng chỗ thì Kiều Minh trở thành tỉ phú chẳng dễ như chơi , thật là phí tài.

Nghĩ đến đây, Tạ Lễ khoát tay, thoải mái về phía phòng khách.

“Dù thấy Lục Tuấn Niên phấn khích tới mức bơi từ Hạ Môn về tận Quảng Tây, nhưng chương trình [Minh Tinh Đến Rồi] của chúng tệ đến mức ? Khách mời tới chắc càng ngày càng đỉnh hơn?”

“Biết . thật, chương trình sụp, Lục Tuấn Niên chắc sụp nhỉ?”

“Tinh Tinh, ? Nói cho , dù chương trình sập thì Lục Tuấn Niên cũng sụp. Anh couple thương mại, từng yêu đương công khai, hút t.h.u.ố.c uống rượu, chọn kịch bản cực kỳ cẩn thận, ít xuất hiện, nghĩ thể sụp chỗ nào? Chẳng lẽ từ trời rơi xuống vợ con ...”

Hạ Phồn Tinh gật đầu: “Cũng đúng, tiền bối Lục đúng là đàn ông đức hạnh. Không thích nam nữ.”

“Quan tâm làm gì, dù cũng . Nếu ngay cả cũng sụp, thì chương trình thật sự gì đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-17-thang-nam-dan-ong-chin-chan-cha-gia-nguoi-chong-chinh-hieu-da-vao-tran.html.]

Hạ Phồn Tinh: “Nghĩ theo hướng tích cực, chứng minh chúng là những ít ỏi đạo đức và nhân phẩm trong giới ? Được khán giả yêu thích là .”

Tạ Lễ ở cửa, đối diện với máy livestream.

Im lặng, cảnh im lặng.

[Quá đúng luôn chị em ạ.]

Tạ Lễ tươi chào máy .

Đạo diễn: ...Anh ơi, làm ơn đừng ơi.

Biết là chắc chắn sụp, nhưng các làm như chuyện quá bình thường , còn tán dóc ăn hạt dưa nữa là trời!

[Minh Tinh Đến Rồi] thật sự là chương trình tệ lắm hả...

Đạo diễn tim vỡ vụn đầy đất, mấy cũng tha cho !

Tạ Lễ lén bước , lặng lẽ lưng Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh. “Hai đang gì thế?”

“Thì... xem thử khách mời mới trụ mấy ngày đó.”

“Vậy chắc thể trụ tới cuối cùng nhỉ.” Lục Tuấn Niên bất ngờ đáp lời.

Ngoài , mấy còn đều giật .

A a a a! Ngu Miểu bật dậy khỏi ghế sofa, thường ngày miệng lưỡi bén như dao, giờ đột nhiên như xẹp hẳn, môi run rẩy: “Lục lão sư, chào ạ!”

Y như học sinh đang mơ màng chuyện riêng trong lớp giáo viên bắt gặp .

[Miểu Miểu, gan to thật đó nha!]

[Lục Tuấn Niên đúng là 'đời sống'! Dọa hết hồn]

[Suy nghĩ trong lòng Lục lão sư: Ai đang lưng, trù sụp hả, để xem thử 0.o]

Nghe giọng Lục Tuấn Niên, bên cạnh đột nhiên run lên, như bộ phận trung tâm rỉ sét giật điện, từ từ đầu , cố nặn một nụ : “Tôi tham gia nha.”

Nói xong, còn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đi đường phát tiếng hả... dọa c.h.ế.t khiếp.”

Nghe câu , Lục Tuấn Niên suýt nữa sặc.

Nếu nãy lên tiếng, dọa c.h.ế.t khác khi là ai mới đúng.

Đã lâu ai chuyện thẳng như thế, Lục Tuấn Niên chẳng giận.

Không hổ là Tạ Lễ, thật là thẳng tính.

Câu đó cũng Kiều Minh thấy. Không từ bỗng trồi lên một cảm giác chính nghĩa, bên cạnh bắt đầu ba hoa chích chòe: “Anh , Lục lão sư như chứ? Rõ ràng hồi nãy là Lục lão sư lưng, mà lão sư còn khéo léo hoá giải tình huống nữa...”

Lục Tuấn Niên thoáng ngạc nhiên, định lên tiếng thì Tạ Lễ cướp quyền .

Cậu phản ứng nhanh như chớp, mắng Kiều Minh mà cần dùng đến đầu óc suy nghĩ, như thể chỉ cần tủy sống là đủ, khác với nhỏ giọng càu nhàu khi nãy.

“Không lên lầu kẹp đầu , Kiều Minh? Tôi nhịn lâu lắm đấy, cho mặt mũi mà cần, Lục Tuấn Niên cái gì cơ? Làm ơn thử xem? Cậu thôi cái chiêu xanh của , thật chẳng ai mắc bẫy . Gì mà ' ơi', mặt thì giả vờ yếu đuối để thấy thương, lưng là ai đấy? Ai giả tạo bằng ? Ai thích đặt điều lưng bằng ? Có cần liệt kê từng chuyện một cho fan của xem ?”

Một tràng mắng như pháo nổ khiến tất cả đều sững sờ.

Trong giới thật sự còn ai thẳng như Tạ Lễ nữa ?

Nghe xong, Lục Tuấn Niên , vẻ mặt chút ngẩn .

Tạ Lễ thật sự hề để tâm đến cái gọi là giới giải trí.

Trước ống kính livestream mà dám dũng cảm thật, sợ dư luận, kiên trì sống thật với bản — thấy tận mắt cái mặt mà cư dân mạng tới, đầu Lục Tuấn Niên như ù .

Gan thật đấy.

Chuyện của Kiều Minh và Tạ Lễ, Lục Tuấn Niên cũng từng qua. Tạ Lễ, thiếu gia nhà họ Tạ, một khi lộ chuyện dùng kịch bản giả thì lập tức công kích tứ phía, còn Kiều Minh — cầm kịch bản thật — giẫm lên con đường của Tạ Lễ để nổi danh. Loại tình tiết như trong kịch bản xảy thật.

Hai ban đầu quan hệ tệ, đó chẳng Tạ Lễ đổi hẳn, ăn hành động ngày càng tự tại.

Bao gồm cả việc kiêng dè gì trong chương trình du lịch, đối mặt trực tiếp với tin đồn mạng.

Lục Tuấn Niên luôn tin với từ trường riêng. Như Kiều Minh, chỉ cần gặp thoáng qua thể đoán tính cách đó. còn Tạ Lễ, qua thì như đang khoác lớp vỏ dày cộm, chỉ cần nhẹ tay gỡ , bên trong là một thứ nước suối tinh khiết, ngay thẳng.

Wow, chương trình Minh Tinh Đến Rồi đúng là tới sai chỗ.

So với show diễn còn thú vị hơn nhiều.

Còn thể ăn dưa tận nơi nữa chứ.

Khán giả: Wah! Lại dưa ăn! Tạ Lễ điên thật đấy, dám mắng Kiều Minh, ghê gớm quá!

Fan Kiều Minh lập tức ùa bảo vệ chính chủ, nhưng khán giả dạng dễ xơi.

[Kỹ thuật xanh của Kiều Minh thể tệ thêm chút nữa ? Trước khi pha thì tự nếm thử ha.]

[Không bạn chứ thì rõ Tạ Lễ là kiểu gì đấy. Cậu chắc chắn ẩn tình, chẳng qua thì sụp thôi.]

[Lục Tuấn Niên gì, cũng vui, bạn là cái hạng gì mà chen giúp ảnh hả? Đừng mơ tưởng cọ nhiệt của tụi , đồ hôi danh!]

[Sao mặt Lục Tuấn Niên như đang ăn dưa thế ? Không lẽ ảnh đến chương trình du lịch chỉ để xem drama ăn dưa? Aaaaa cam tâm! Tôi cũng !]

Tạ Lễ mắng xong mới nhớ Lục Tuấn Niên vẫn đang ở ngay mặt , lén liếc qua, vội vàng cúi đầu xuống.

Lục Tuấn Niên, thật em loại như lúc nãy .

Anh nhất định là hiểu mà, đúng ? Ha ha ha em thật sự là một đứa trẻ dịu dàng, lễ độ, hiểu chuyện, chắc chắn sẽ hiểu lầm em , ha ha ha ha...

Dạng ảo tưởng nảy sinh khi phát điên đầu tự kiểm điểm.

Thật đáng ghét, cái miệng c.h.ế.t tiệt của như phù phép , mở là dừng . Rõ ràng là kẻ nhân lúc ngủ đổi ký ức lớp học lễ nghi thành khóa đặc biệt chuyện điên loạn, động tí là bùng nổ. là quá độc ác.

Không nữa, thêm chỉ càng tệ hơn thôi, lỡ thấy thì dừng nổi thì ?

Miệng ngoài ăn, uống, chuyện và thở , còn làm chuyện gì quá trớn hết á.

“Lục lão sư, uống chút nước ấm cho ấm bụng ạ.” Tạ Lễ mang một cốc nước sôi đến, khẽ với vẻ chột .

Lục Tuấn Niên cốc nước đang bốc nóng trong tay, rơi trầm mặc.

Wow, thời tiết quả thật thích hợp uống nước sôi ghê, nước bốc lên, mồ hôi tuôn ngừng.

Kiều Minh thấy hai họ lặng lẽ tương tác, bản thì Tạ Lễ mắng đến á khẩu, trong lòng chỉ thấy bốc hỏa.

Nhất định là Tạ Lễ lời đồn gì đó nên từ tiệc sinh nhật mới đổi thái độ với . Đám ngu cái miệng giữ mồm giữ miệng thế chứ? Chắc chắn là tụi nó lộ !

Cậu thêm gì, một bên giả vờ yếu đuối tự kiểm điểm, miệng khẽ lẩm bẩm: “Em ... , xin .”

Tạ Lễ thì chẳng còn để tâm tới , trong đầu chỉ là ' bốc đồng quá'.

Trước khi về trời mà gặp thần tượng là một đặc ân, nhưng để thần tượng thấy dáng vẻ mất kiểm soát thế thì đúng là xã c.h.ế.t luôn á!

Tạ Lễ thử thăm dò: “Tiền bối Lục, nước ngon ạ?”

Đùa , nước sôi thì ngon cái quỷ gì. đầu óc Tạ Lễ giờ xoay quanh chuyện thử thăm dò, quên khuấy việc rót nước sôi, uống khi phỏng cả lưỡi.

“Ừm hừm, vị tệ, nhiệt độ , cảm ơn.”

Còn trả lời , chắc đến mức ghét lắm...

Ngu Miểu và mấy khác lặng lẽ chuồn từ lúc Kiều Minh mở miệng. Tạ Lễ tranh thủ thoát khỏi hiện trường c.h.ế.t xã hội.

Người , tầm mắt Lục Tuấn Niên vẫn vô thức dõi theo hướng . Ngoài cửa, ánh nắng chói chang rọi xuống vườn hoa, sắc màu dịu nhẹ, khung cảnh đơn điệu tô điểm bằng gam màu rực rỡ. Gió cũng khá mạnh, thổi hoa cỏ nghiêng ngả, từng tốp du khách ngang qua cổng, tiếng rôm rả vang vọng.

Tạ Lễ khỏi phòng khách, lấy một cây thanh thưởng cho mèo đặt cạnh ổ, xổm xuống vuốt ve một con tam thể. Mặt đỏ còn hơn cả bộ lông loang ba màu của con mèo, ánh nắng chiếu lên da khiến trông như trong suốt.

Cho ăn một lát, từ chạy đến ba con mèo hoang, kêu meo meo đáng thương. Tạ Lễ lấy thêm ba cây thưởng, cẩn thận cho từng con một.

Cảnh bình thường, thế mà Lục Tuấn Niên hiếm khi thu hút đến mức thất thần.

Kiều Minh bắt chuyện, chẳng buồn , cũng chẳng định xã giao, vòng qua ngoài cửa.

Anh đặt ly nước xuống, bước tới xổm xuống bên cạnh, lấy t.h.u.ố.c chống côn trùng mà chủ nhà trọ để sẵn đưa cho Tạ Lễ: “Có lẽ em còn thiếu thứ .”

Quay đầu , đưa t.h.u.ố.c tay , gương mặt nghiêng nghiêng đến gần sát bên tai, giống như đang thì thầm lời thoại phim thần tượng.

“Cảm ơn thần tượng.”

Lục Tuấn Niên: “Em... đang ?”

Tạ Lễ: “...”

Khoan khoan khoan!

Loading...