Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 14: Ông chủ, cô ta có ciu!
Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:51:41
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Tạ Lễ tự giễu xong thì ở đài quan sát ngắm cảnh .
Không vì Kiều Minh cạnh , hỏi: “Anh, ba từng hứa sẽ giao quyền cho ?”
? Chuyện nhà họ Tạ mà cũng tới hỏi làm gì?
Muốn lấy quyền trong tay Tạ Tất An thì cứ việc tự đoạt, hỏi thì thể biến ?
Tạ Lễ lười đáp, bước qua phía bên .
Kiều Minh bất ngờ dây dưa thêm.
Cảnh thể phụ lòng, Tạ Lễ chớp mắt lấy một giây, chỉ khắc hết phong cảnh tuyệt mắt, để lúc lâm chung còn thể hồi tưởng là những hình ảnh tươi sáng.
So với sự trầm lặng giữa đám đông hôm nay của Kiều Minh, trông Tạ Lễ thong dong nhàn tản.
Câu 'Mệt thì nên thiên nhiên một chuyến' quả nhiên sai chút nào.
Ống kính livestream từ xa bóng lưng , góc dần thu hẹp, trong khung hình xuất hiện cả bóng Kiều Minh, hai song song, cách hai mét, cùng về một bầu trời.
Ân oán hào môn, tranh cãi fan hâm mộ, chỉ một khung hình thôi cũng đủ khiến khán giả cãi ầm ĩ.
Tạ Lễ đó, mái tóc tung bay trong gió, ngũ quan ưu tú cùng khí chất toát từ trong xương cốt khiến cách hai mét giữa họ như cách biệt ngàn trùng.
Có thứ thể thế, thể lấy . cũng những thứ khắc sâu trong xương tủy, chẳng ai lấy .
–
Trên đỉnh núi hồi lâu, chầm chậm men theo đường cũ xuống núi.
Tạ Lễ xuống núi cũng chậm, Ngu Miểu trêu , họ giống như đoàn du lịch của già, còn là trưởng đoàn.
Tạ Lễ khó hiểu hỏi: “Tại ?”
Ngu Miểu che miệng trộm: “Tạ ca mà xem, lên núi thì yếu, xuống núi cũng yếu, cuối cùng cũng tìm điểm yếu của , thì là thiếu vận động!”
Tạ Lễ chẳng để tâm lời đùa của Ngu Miểu, cô tình trạng sức khỏe của .
Trước cũng tập luyện, nhưng khi tấn công mạng thì bắt đầu buông thả, lúc đến cả cảm xúc còn chẳng xử lý nổi, làm gì còn tâm trạng rèn luyện. Giờ dù lòng cũng còn sức.
Mọi đùa giỡn , xuống núi cũng nhanh.
Bình luận trong livestream trở nên hòa nhã, dễ chịu.
Đạo diễn đang hậu trường xem livestream, ngắm cảnh Vạn Phong Lâm cảm thán: “Người , phong cảnh cũng , thật sự thư thái. Hóa khi nghệ sĩ bình thường tới tham gia, cảm giác dễ chịu đến .”
Lâm Chiêu hòa đồng với các khách mời khác, đặc biệt là với Tạ Lễ.
Hai chuyện khá ăn ý, tuy chỉ là khách sáo bình thường, nhưng tinh mắt đều thấy mối quan hệ giữa hai còn hơn hẳn mấy rác rưởi .
Dữ liệu hậu trường cũng vì sự góp mặt của Lâm Chiêu mà nhích lên đáng kể.
Đạo diễn vô cùng kích động, rót một ly nhỏ rượu đặc sản chính hiệu nông hộ Quý Châu mà trợ lý lén mua, nhấp một ngụm.
Rượu đúng là tệ, lát nữa mua thêm mang về cho bạn bè, nhờ quan hệ của ông mới mua đấy.
Ngu Miểu đặt sẵn món ăn đặc sản ở chân núi, theo chỉ dẫn tới nơi.
Nhà hàng tên là Sơn Lý Nhân Gia, họ đến nơi, thức ăn chuẩn sẵn bưng , hương thơm lan tỏa khắp phòng.
Tạ Lễ nhịn mà nuốt nước bọt.
Leo núi một chuyến khiến cơ thể mệt lả, giờ cảm thấy thể ăn sống cả một con bò.
Mọi ăn uống trong im lặng, ai lên tiếng, chỉ tập trung 'chiến đấu'.
Ngu Miểu múc cơm cho Lâm Chiêu, Lâm Chiêu ăn nhanh, Ngu Miểu sững : “Chiêu Chiêu, bình thường quản lý của kiểm soát cân nặng nghiêm ngặt, cho ăn ?”
Lâm Chiêu từ từ ngẩng đầu: “Không , thuộc dạng ăn hoài mập, ăn bao nhiêu cũng gầy gò, tăng cân nổi, quản lý cũng chẳng quan tâm việc ăn uống của .”
“Trời ơi, ghen tị thật đấy. Tôi dám ăn nhiều, chút nữa thể nào quản lý cũng nhắc nhở. Nếu ăn nhanh thế ngay ống kính, quản lý sẽ nhắn liền bảo chú ý hình tượng.”
Hạ Phồn Tinh gì, chỉ gật đầu đồng cảm.
Lâm Chiêu mỉm : “Tôi thì quen , fan cũng là kiểu như , chắc là sinh để làm ăn khỏe.”
Lâm Chiêu xong, fan cô lập tức tràn bình luận:
[Chiêu Chiêu của tụi em xinh bụng ăn nhiều mập, đúng là bé gái đáng yêu nhất]
[Chiêu Chiêu phóng khoáng vô tư sống đúng bản , đặc biệt cá tính, đúng là một cool girl, mau Chiêu Chiêu nhà tụi em ~]
Tạ Lễ liếc Lâm Chiêu một cái, cô ăn nhanh thật, thì nhỏ con mà ăn uống chắc chắn.
Lâm Chiêu phát hiện ánh mắt , bưng bát lên mỉm : “Tạ ca ăn nhiều một chút, cơ thể bồi bổ thêm đấy.”
Tạ Lễ mím môi, gượng một cái.
Nếu ăn với tốc độ như Lâm Chiêu, chắc sẽ béo thành quả bầu mất.
Lâm Chiêu ăn nhanh thật, Tạ Lễ mới ăn một nửa cô xong, ngoài nhà hàng dạo.
Ống kính livestream theo ngoài, Ngu Miểu bắt đầu tán gẫu: “Chiêu Chiêu tính cách thật thẳng thắn, thích kiểu như , ngờ vóc dáng nhỏ con mà ăn khỏe ghê.”
Hạ Phồn Tinh che miệng, hạ giọng nhỏ giữa Ngu Miểu và Tạ Lễ: “Trên mạng từng khá nhiều phốt về cô , còn cô là les, khi đó cả ảnh lộ. cảm thấy cô chẳng giống chút nào cả.”
“Có lẽ vì Chiêu Chiêu để tóc dài đen thẳng, ngũ quan sắc sảo hơn con gái bình thường, ánh mắt cảm giác đưa tình, nên mới những lời đồn như thế. Lúc đó cũng hóng quả dưa . thật con gái với nắm tay chụp ảnh, thiết hôn má là chuyện bình thường... Nãy với cũng hôn má để chụp ảnh mà, đó là cách con gái thể hiện tình cảm...” Miểu Miểu lý lẽ rõ ràng.
Kiều Minh gần đó thấy, góp lời: “Chiêu Chiêu đúng là tồi.”
Kiều Minh vốn định dựa show du lịch để giành spotlight và vị thế, nhưng chẳng bao giờ thuận theo ý . Giờ đây trong show chẳng khác gì phông nền, mấy lời chuyện với Lâm Chiêu hôm nay lẽ còn giúp giành nhiều ống kính hơn cả ba ngày .
Cậu chuẩn.
Cậu là đồ cặn bã nhưng giả vờ làm , còn Lâm Chiêu thì tuyệt đối là .
Lâm Chiêu là idol, diễn viên, khác . Cậu thể diễn trơn tru nhà họ Tạ và công chúng, đến cả Tạ Lễ cũng chẳng . Lâm Chiêu thể diễn đạt đến mức đó. Giống như mấy minh tinh phốt , sụp đổ vì bản tính khó đổi, còn Lâm Chiêu là kiểu trời sinh, thuần khiết.
Tạ Lễ bất chợt bật .
Kiều Minh mà mở miệng là .
Dù gì mấy nghệ sĩ phốt chẳng đều do chính phong là ? Lỡ lát nữa tự tát mặt ?
Dù hiện tại Lâm Chiêu phốt gì, những gì cô thể hiện mặt họ thực sự chẳng vấn đề gì, nhưng chính vì mà trong lòng Tạ Lễ như mắc cái dằm ngược, nhức nhối yên.
Cậu cứ cảm giác chỗ nào đó kỳ lạ, thể là lúc nãy thấy Lâm Chiêu vệ sinh mà mang giấy? Vệ sinh cá nhân kém...?
Dù thì vẫn cứ thấy kỳ lạ.
Một idol fan khen là thơm thơm mềm mềm đáng yêu, là nữ chính mạnh mẽ đầy năng lượng tích cực, mà vệ sinh mang giấy?
Hình tượng thật mâu thuẫn...
Tạ Lễ cũng hứng thú tìm hiểu chuyện vệ sinh riêng tư của khác. Trước đó khi leo núi trò chuyện, Lâm Chiêu từng kể xuất từ nông thôn, cha ly hôn khi mới bốn tuổi, theo cha sống, cha tái hôn nhanh chóng và con riêng, gia đình thiên vị, đối xử tệ, cô ngoài kiếm sống từ năm mười lăm tuổi, mười tám tuổi trong giới phát hiện mới cơ hội như bây giờ.
Tuổi còn nhỏ, ai dạy, ai thương, Tạ Lễ khá xót cho quá khứ của cô.
Hơn nữa Lâm Chiêu hành vi gì quá khích, nhân phẩm cũng , lý do gì để đào móc xem les . Dù đó cũng là tự do xu hướng cá nhân của mỗi .
Dạo mỗi ngày đều phốt nổ, khiến Tạ Lễ cứ cảm giác như chính nghĩa trong giới giải trí. Cậu xoa xoa ngón tay, thật chỉ là một sắp c.h.ế.t mà thôi.
“Cô đúng là tích cực, cả toát nguồn năng lượng tươi sáng. Một cô gái một một phấn đấu đến như hôm nay, thật sự dễ dàng.” Tạ Lễ hiếm khi khen khác.
Đạo diễn thấy, vỗ tay đ.á.n.h 'bốp' một tiếng: “Hay lắm lắm, đến cả vị tiên trị sụp phòng cũng chịu mở miệng !”
Lâm Chiêu, cuối cùng 'rửa sạch oan khuất' cho [Minh Tinh Đến Rồi] !
Ai [Minh Tinh Đến Rồi] tới là sụp!
Đạo diễn to sảng khoái: “Xem mấy tài khoản marketing chuyên móc phốt còn gì để !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-14-ong-chu-co-ta-co-ciu.html.]
Cái gì mà show t.h.ả.m nhất lịch sử, cái gì mà cỗ máy tạo phốt di động, biến hết cho !
—
YACchan
Lâm Chiêu cầm điện thoại, một con đường nhỏ ai, chặn ở góc tường, vẻ mặt hung dữ: “Mày theo tao làm gì?”
“Bố đây còn đang show, mày lộ quan hệ tao phát hiện? Tao giả bộ lâu như , ăn đủ cái lợi , đừng rảnh mà gây chuyện cho tao!”
Người Lâm Chiêu gắt gao ánh mắt đầy tủi , ôm chặt eo cô, rúc đầu n.g.ự.c :
“ ba tháng chúng gặp ... em nhớ lắm... Lăng Triệu Nguyên, em t.h.a.i .”
Lâm Chiêu sững , giọng dịu đôi chút: “Sinh .”
“Anh từng hứa sẽ cưới em mà, chúng kết hôn ?”
Lâm Chiêu mất kiên nhẫn dỗ: “Anh sẽ cưới em, nhưng bây giờ. Sự nghiệp đang lên, hơn nữa bên ngoài là con gái, đừng gây chuyện.”
“ vốn là đàn ông! Như đủ , đừng kiếm tiền nữa, rút khỏi giới , vì em và con.”
“Chát!”
Lâm Chiêu vung tay tát cô một cái.
“Nói câu đó một nữa, tao sẽ đưa mày phá t.h.a.i chia tay. Mày dám hé một chữ ngoài, cứ thử xem.”
Lâm Chiêu châm một điếu thuốc, nhả khói đầy mặt cô , bình tĩnh : “Bố mày còn đợi tao đưa tiền chữa bệnh từng ngày, mày trong tù cũng chờ tao chuộc . Là ai rời nổi ai? Tiền mày tiêu xài phung phí từ ? Là tao! Là tao mỗi ngày giả làm đàn bà để kiếm tiền, mỗi ngày mở mắt cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt tao thấy buồn nôn!”
“Đm! Đám đàn bà chúng mày đúng là tiện, giả vờ giả vịt, sống c.h.ế.t ỉ ôi, yêu đàn bà, ghét đàn bà, mà tiền tụi mày kiếm thật dễ. Bao nhiêu năm còn phát hiện tao là đàn ông, , tao là đàn ông đàn bà! Nói!”
“Anh là... đàn ông.” Người phụ nữ . “Anh là đàn ông.”
Cô Lâm Chiêu, xuyên qua gương mặt đó, về Lăng Triệu Nguyên.
Anh gầy, eo nhỏ chân thon, yết hầu rõ ràng, tóc dài, sơn móng tay bóng loáng, đến cả giọng cũng giống phụ nữ.
đích thực là đàn ông. Từ nhỏ là đàn ông. Nếu lật quần lên kiểm tra, thì căn bản chẳng ai là đàn ông.
Chính một đàn ông trông khác gì phụ nữ như , lấy phận con gái, moi ít tiền từ fan nữ.
Cho dù mật hôn môi với phụ nữ nơi công cộng, vẫn sẽ fan bênh: “Tôn trọng tự do kết bạn của khác.”
Lăng Triệu Nguyên đăng một bức ảnh trai là cả đống xúm tung hô quỳ liếm: [Chiêu Chiêu trai quá! Chồng ơi aaaa!] Những lời kiểu đó ngớt.
Công ty marketing , dù là giả cũng biến thành thật.
Gần như đều dắt mũi xoay vòng.
Lăng Triệu Nguyên khẽ mũi: “Cho nên ngoan, ngoan thì tao kiếm tiền kiểu gì?”
Người phụ nữ rụt rè gật đầu, dần dần rúc lòng .
—
Tạ Lễ ăn xong, chậm rãi đường thì nhận một cuộc gọi.
Cậu màn hình.
Là nhân viên công ty.
“Alô, thế, ai phốt ?”
Tạ Lễ theo phản xạ hỏi.
“Không , sếp đoán xem em đang ở nào?”
“Ở ? Đừng là ở ngay bên cạnh nha?”
“Trời má ơi, hổ là sếp, em đang ở Quý Châu Hưng Lâm đây, trong một quán gần chỗ các show, đang ngắm cảnh nè!”
?! Cậu nhầm ? Ăn no quá đ.â.m mơ mộng ?
Tạ Lễ: “Cái gì? Cậu ở ? Mọi đều tới ?”
“Tụi em đến Quý Châu Hưng Lâm, Vạn Phong Lâm – chính là địa điểm show của mấy !”
Tạ Lễ suýt ngã: “Khoan , các tới đây làm gì?”
“Sếp , ba ngày sếp tham gia show, ba nghệ sĩ nổ phốt. Toàn là liên quan nhẹ nhẹ... nhẹ với sếp, nên... Đội đào dưa tụi em quyết định đến cạnh sếp, đào hết đám nghệ sĩ phốt quanh sếp! (Xin khen thưởng!)”
Tạ Lễ: “...”
Một chương trình du lịch thôi mà, lấy nhiều phốt thế chứ.
Đám nhân viên , hóng dưa tự tiện đổi thành đào dưa cũng ...
giờ các đang mượn cớ để du lịch đó chứ?!
“Các ... cố lên.” Tạ Lễ ho một tiếng. “Đừng bám theo là .”
“Sếp cứ yên tâm! Bọn em chỉ hai , còn một đang bám trụ trong giới giải trí, luôn luôn hưởng ứng khẩu hiệu yêu hòa bình, tôn trọng chính nghĩa của nhóm đào dưa! Nhất định sẽ đào tận gốc rễ mấy tên ký sinh trùng của giới giải trí!”
Một bài phát biểu đầy chí khí và quyết tâm!
Tạ Lễ ngẩn . Cậu nhớ khẩu hiệu cũ của nhóm là: Yêu đương là moi cho , tuyệt đối hé nửa chữ, cẩn thận là sống lâu trăm tuổi, trăm tuổi!
Rốt cuộc là điều gì khiến các trở nên liều mạng như , liều đến mức chứ!
Tạ Lễ cúp máy, khẩu hiệu lạc quan trong group chat spam tới tấp, thở dài một .
Cậu ngân nga một giai điệu nhẹ nhàng, dọc theo đường quê, gió nhẹ thổi, ánh nắng chan hòa.
là một ngày trời quang mây tạnh.
kịp vui mấy phút, điện thoại gọi đến.
Tạ Lễ màn hình: [Đội đào dưa – Thương sư phụ - Studio chụp ảnh chuyên nghiệp AAA]
Tạ Lễ: “?”
Ấn máy, Tạ Lễ thong thả : “Lại chuyện gì nữa? Khách sạn thì tự đặt nhé, chuyến là các tự tổ chức, công ty chi . nhớ phát thưởng mấy vạn , các ...”
Câu xong thì cắt ngang, giọng lão sư chụp ảnh khàn khàn, thở hổn hển, gấp gáp: “Sếp ơi sếp ơi, big dưa! Big dưa đó! Một quả dưa to khủng khiếp!”
? Hả?
Tạ Lễ: “Các đang quanh quẩn bên , lấy dưa, mà còn là... big dưa?!”
“Nếu tận mắt thấy cũng tin !”
“Anh thấy ai ?”
“Ai?”
“Sếp đoán !”
Tạ Lễ: “...”
“Đoán cái đầu ! Có gì thì nó luôn ! Treo như vầy để làm gì!”
“Sếp, Lâm... Lâm Chiêu là đàn ông! Cô của quý!”
Tạ Lễ: “?”
“Cái trò đùa chẳng buồn chút nào.”
“Tận mắt thấy luôn! Tôi siêu thị lớn gần đây mua đồ, ít, toilet ở cuối, cửa khóa. Tôi gõ nhẹ, mở , là một tóc dài, còn tưởng nhầm toilet nữ, kiểm tra thì đúng là toilet nam! Quay đầu thì thấy Lâm Chiêu, ổng buồng mà ngay ở ngoài, móc cái—má ơi hóa đá luôn tại chỗ!”
“Thế giới nhỏ đến thế! Không, là mắt —!!!”
“Lâm Chiêu, đúng, rốt cuộc là đàn ông phụ nữ!!”
Thầy chụp ảnh gào lên như phát điên.