Chương Trình nhíu mày, tựa như suy nghĩ trong lòng Cố Chỉ, : “Lão già ở nơi nhiều năm, quen mấy bạn bè tri kỷ, cũng chuyển .”
Lớn tuổi , chỉ cái ổ của .
Thẩm Úc gật đầu, trong mắt chút hâm mộ: “Dạ, nhỏ một chút ấm áp hơn.”
Không giống nhà họ Thẩm nhà lớn, phòng trống rỗng, ngay cả lớn tiếng chuyện cũng tiếng vang.
Rõ ràng đây đầu Từ Yến Tây và Thính Bạch đến nhà Chương Trình. Hai ngựa quen đường cũ vị trí của , thành xong bản vẽ đưa cho Chương Trình.
Bình thường Chương Trình dễ tính, nhưng học thì lập tức biến thành giáo viên nghiêm khắc.
Cố Chỉ ở một bên làm việc, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu Thẩm Úc đang nghiêm túc vẽ tranh.
Mãi cho đến mười giờ tối, Chương Trình mới thả hai đứa nhỏ trở về.
Trương Mộng Thiền chút lo lắng, mắng Chương Trình một trận: “Ông Tiểu Yến và Tiểu Bạch là trưởng thành, buổi tối cùng về nhà cũng cái gì. ông xem hai đứa Tiểu Cố và Tiểu Thẩm còn nhỏ như , ông thể yên tâm để cho bọn nhỏ tự trở về, xảy chuyện thì làm ?”
Trương Mộng Thiền bận tâm đến mặt mũi của Chương Trình mà mắng ông cụ một trận. Chương Trình giận mà dám gì, cuối cùng chỉ thể lái xe đưa hai trở về.
Bảo vệ cổng thấy hai cuối cùng cũng trở thì thầm thở phào, thúc giục: “Nhanh về phòng ngủ, sáng mai ngủ dậy là thể về nhà.”
Hai cứ như bảo vệ thúc giục trở về phòng ngủ.
Trở phòng ngủ, Thẩm Úc ở cửa tò mò hỏi: “Sao cảm giác bác bảo vệ sợ chúng chạy trốn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-57-ve-nha.html.]
Vừa lúc Thẩm Nhất Hòa ngủ ở giường đầu tiên thấy , xoay tỉnh , sắc mặt chút kỳ quái: “Nếu là bảo vệ sẽ đuổi thẳng về phòng ngủ.”
Cố Chỉ liếc Thẩm Nhất Hòa một cái, kéo lấy cổ Thẩm Úc, thấp giọng : “Đừng lung tung.”
Nói xong, đôi mắt nâu tản ánh sáng nguy hiểm. Thẩm Nhất Hòa rùng một cái.
Thẩm Úc tắm rửa xong thì bắt đầu tiếp tục thiết kế nhân vật game, thẳng đến gần rạng sáng Thẩm Úc mới thành một nét cuối cùng.
Thấy Cố Chỉ còn đang chơi máy tính, ghé giường, nghiêng cái đầu nhỏ : “Anh Cố, vẽ xong ba nhân vật .”
Nói xong đưa tranh vẽ cho Cố Chỉ xem.
Mắt Cố Chỉ sáng ngời, nghĩ tới khả năng vẽ của bạn học nhỏ như . Vốn nhân vật game khó thiết kế, nhưng nhân vật do bạn học nhỏ vẽ phù hợp với suy nghĩ của .
“Bạn học nhỏ giỏi quá.” Cố Chỉ nhận lấy bản vẽ cất , : “Tôi mang bản thảo về cho họa sĩ của công ty vẽ theo.”
Thẩm Úc gật đầu, nhẹ giọng : “Được.”
Mắt sáng ngời, trong đôi mắt đều là bóng dáng Cố Chỉ. Cậu Cố Chỉ mở công ty, bởi càng thêm hâm mộ cùng kính nể.
“Bạn học nhỏ, ngủ sớm một chút, ngày mai đưa về.” Cố Chỉ thoáng thời gian, ép Thẩm Úc giấc ngủ.
Thẩm Úc gật đầu, giường trần nhà tối đen, dần dần nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Hôm , từ sáng sớm Dương Kỳ chờ Cố Chỉ ở cổng. Kết quả thấy ông chủ nhà ôm một đứa nhỏ thì ngây như phỗng đối phương. Thẳng đến khi Cố Chỉ đến mặt , lạnh nhạt một cái, lúc Dương Kỳ mới phản ứng , vội xuống mở cửa xe cho hai .
Trên xe, Cố Chỉ ném cặp sách của Thẩm Úc xuống ghế phụ, đó lấy một lon coca trong tủ lạnh nhỏ xe đưa cho Thẩm Úc.