Sau khi trùm trường thích tôi - Chương 30: Viên Thi Thi

Cập nhật lúc: 2026-04-02 13:52:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Úc lọ canxi trong tay, nửa ngày mới nở một nụ vui vẻ, giống như đứa trẻ vui sướng tới khoe với Cố Chỉ: “Anh Cố, Nhất Hòa cho .”

Cố Chỉ gật đầu. Niềm vui của bạn học nhỏ luôn thể giải thích , nhưng khiến thể rời mắt.

Trước khi đến giờ tự học buổi tối, Thẩm Úc tắm rửa xong, một chiếc áo kẻ dài tay màu xanh, áo chút rộng, càng thêm gầy yếu.

Tới phòng học, Thẩm Úc ghé bàn vẽ vẽ. Cố Chỉ sợ bạn học nhỏ chịu nổi nóng, lấy cây quạt từ trong ngắn bàn của Thẩm Nhất Hòa , chậm rãi phe phẩy quạt cho đối phương.

Thẩm Úc ngẩng đầu, thấy mồ hôi mũi Cố Chỉ, chậm rì rì : “Anh Cố, đừng quạt cho .”

trong lòng vô cùng đắc chí. Vẫn là Cố hiểu nhất.

Thẩm Úc nhanh vẽ xong một hình chibi “Cố Chỉ”, cẩn thận đưa tranh cho đối phương.

Cố Chỉ nhướn mày, hề do dự khen ngợi : “Đẹp.”

Thẩm Úc lập tức mặt mày hớn hở, giống như một đứa trẻ khen ngợi.

Cậu bảo đảm : “Tôi nhất định sẽ vẽ tranh thật .”

Cố Chỉ gật đầu, đột nhiên như nghĩ tới cái gì, hỏi: “Bạn học nhỏ vẽ tranh bao lâu ?”

Thẩm Úc: “Mười mấy năm, đại khái từ lúc thể nhớ việc vẽ .”

Khi đó cả chút danh tiếng, mỗi ngày làm việc ngừng, dù về nhà cũng là cả mỏi mệt. Cậu khiến cả mệt, mỗi đều quấy rầy nghỉ ngơi, cho nên vẽ tranh biến thành việc yêu thích nhất của . Cảm xúc của , ý tưởng của , tất cả đều thể thể hiện trong tranh.

Thẩm Úc xé bức tranh mới vẽ xuống, : “Anh Cố, tặng cho .”

Cố Chỉ kinh ngạc, lập tức lộ hàm răng đều tăm tắp của , hề keo kiệt khen ngợi: “Bạn học nhỏ của chúng về nhất định sẽ là giỏi nhất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-30-vien-thi-thi.html.]

Thẩm Úc đỏ mặt, sợ Cố Chỉ thấy, cúi đầu, lẩm bẩm : “Anh Cố về mới là giỏi nhất.”

Lòng Cố Chỉ ấm áp, ấn tượng đối với Thẩm Úc tăng thêm vài phần.

Sáu giờ, tất cả học sinh của lớp một năm ba đều phòng học, đại diện môn bắt đầu thu bài tập từng môn.

Thẩm Úc vốn định nộp bài tập tiếng Anh cho Viên Thi Thi, nhưng Viên Thi Thi liếc mắt xem thường, thẳng qua Thẩm Úc. Thẩm Úc hổ tại chỗ, bài tập trong tay làm .

Cố Chỉ vệ sinh xong cửa thấy cảm xúc của bạn học nhỏ lắm. Sau đó phát hiện ánh mắt vi diệu bốn phía, lập tức đoán chuyện.

“Bạn học nhỏ, cho mượn bài tập chép một chút.”

Cố Chỉ mở sách tiếng Anh của , : “Nhanh lên, sắp lớp .”

Thẩm Úc thôi, cuối cùng vẫn đưa bài tập cho Cố Chỉ, nửa ngày mới cố lấy dũng khí, : “Anh Cố, bài tập tự thành, ... thể cho chép!”

Cố Chỉ một hồi, ngẩng đầu, đôi mắt nâu hề chớp mà chằm chằm Thẩm Úc.

Thẩm Úc sợ, cảm thấy chắc Cố giận .

Lúc còn đang thấp thỏm, thấy Cố Chỉ cong khóe miệng, xa : “Vậy về bạn học nhỏ giám sát .”

Thẩm Úc Cố Chỉ tức giận, thầm gật đầu, nhưng động tác theo kịp tư duy, nửa ngày mới gật đầu, nhẹ giọng : “Được.”

Cậu nghĩ thêm: “Tôi chắc sẽ để cho .”

Tuy cũng , nhưng nhất định sẽ vì Cố mà chăm chỉ học tập!

Cố Chỉ dùng đôi mắt sâu khó đoán đề tiếng Anh, gật đầu: “Tôi cũng sẽ giúp bạn học nhỏ.”

Loading...