Thẩm Úc mười bảy tuổi cao một mét bảy.
Thẩm Úc thấy Cố Chỉ , tức giận phình miệng : “Cậu còn !”
Thẩm Úc mười bảy tuổi cao đúng một mét bảy. Ở phía Nam, nam sinh cao một mét bảy tính là thấp, nhưng khi so với Cố Chỉ cao một mét tám lăm vẻ giống như chim nhỏ nép . Ánh mắt Cố Chỉ vi diệu sự chênh lệch chiều cao của hai , tâm trạng .
Hắn vẫy tay gọi Thẩm Úc: “Bạn học nhỏ, đây.”
Thẩm Úc: “....”
Nói gì cũng qua!
Cố Chỉ bất đắc dĩ , mấy bước tới bên Thẩm Úc, cong thắt lưng xuống, thấp giọng bên tai : “Yên tâm, chê .”
Oanh!
Trong nháy mắt, đại não Thẩm Úc trống rỗng, cứng cổ hơn nửa ngày cũng phản ứng .
“Cậu... Cậu cái gì?”
Thẩm Úc đỏ mặt, mắt to trắng đen rõ ràng ngây thơ Cố Chỉ.
Cố Chỉ khẽ hai tiếng, xoa đầu đối phương một nữa, khen ngợi: “Bạn học nhỏ thật đáng yêu.”
Sống mười chín năm, đầu thấy đáng yêu như .
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Úc đỏ bừng, nhưng đáy lòng ngọt ngào.
Hai ghé tiệm mỳ nhỏ bên đường giải quyết cơm trưa, đó nhanh chóng đến trường học.
Mặc dù lúc mới một giờ nhưng ít học sinh đến trường. Hai về phòng ngủ thu dọn đồ đạc, cánh tay thương của Thẩm Úc ngứa, Cố Chỉ còn đang trong WC, nhanh chóng kéo băng tay áo xuống. Tuy băng tay áo dùng để che nắng, còn thể che vết thương, nhưng trời nóng mà đeo mấy giờ khiến miệng vết thương vẫn ngưa ngứa khó chịu. Cậu đang định dùng nước rửa vết thương một chút, thấy Cố Chỉ ở cửa nhà vệ sinh, vẻ mặt tối tăm vết thương tay Thẩm Úc.
“Bị đánh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-29-toi-rat-ngoan-dung-khong-de-y-toi-toi.html.]
Cố Chỉ liếc mắt vết thương là do gậy côn đánh. Màu xanh tím của vết thương chọc đau hai mắt Cố Chỉ, mà trong lòng cũng nổi lên cảm giác chua xót cùng đau lòng.
“Lại đây.” Cố Chỉ vẫy tay gọi Thẩm Úc.
Thẩm Úc: “....”
Cậu tại chỗ, nên qua . Dù hiện tại sắc mặt Cố vẻ thật sự .
Cố Chỉ dọa Thẩm Úc, tự giác đè thấp giọng: “Ngoan, để Cố xem.”
“Ừm.” Thẩm Úc nhất thời đỏ hốc mắt, ngoan ngoãn tới bên Cố Chỉ.
Cố Chỉ như đối đãi với một vật phẩm trân quý, cúi đầu, cẩn thận vết xanh tím đan xen cánh tay bạn học nhỏ. Sau đó chậm rãi lấy tay xoa, lực nhẹ đến thể nhẹ hơn. Xoa xong, Cố Chỉ hỏi: “Người trong nhà đánh?”
Thẩm Úc mím miệng, chút kích động về phía Cố Chỉ, cuối cùng hạ quyết tâm gật đầu: “Ừm.”
Âm thanh nhỏ, Cố Chỉ chỉ thể dựa khẩu hình miệng mà đoán . Thấy Thẩm Úc qua, lập tức ôm trong ngực, ngay đó chợt thấy âm thanh nghẹn ngào của bạn học nhỏ: “Tôi... ngoan, đừng để ý tới .”
Cố Chỉ sửng sốt, đau lòng tràn khắp lòng, vội vàng lấy một cây kẹo mút từ trong trong túi : “Vị Coca.”
Thẩm Úc do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận kẹo.
Thấy tâm trạng hơn một chút, cuối cùng Cố Chỉ cũng yên tâm, còn dặn dò : “Vẫn là mặc áo dài tay , băng tay áo bịt kín quá, miệng vết thương nhiễm trùng thì làm bây giờ?”
Lần Thẩm Úc do dự, gật đầu thật mạnh: “Đều Cố!”
Cố Chỉ hỏi bạn học nhỏ vì vui, nhưng thấy nữa tâm trạng cũng hơn ít.
Hai ở phòng ngủ ngây đến ba giờ, bạn cùng phòng lục tục trở .
Thời điểm Thẩm Nhất Hòa tới tay còn mang theo một túi thuốc, thấy Thẩm Úc thì lập tức đưa cho đối phương: “Viên Canxi, ngọt, thích ăn !”
Nói xong, thấy Thẩm Úc phản ứng thì nhét thẳng trong lòng đối phương, đó tự nhiên ngoài chơi bóng. Nếu bác sĩ Thẩm Úc thiếu dinh dưỡng mới mua cho ! Một hộp canxi viên giá một trăm tệ, tiền tiêu vặt đều mất hơn phân nửa .