Editor: Trang Thảo.
Lại thêm một Lục Nghiên Thời nữa xuất hiện. Một chững chạc, một trẻ tuổi hơn. Tại đến hai Lục Nghiên Thời? Đầu óc bắt đầu cuồng.
Lục Nghiên Thời lớn tuổi một bước, giúp xoa huyệt thái dương: "Sao nào? Thích phiên bản trẻ tuổi ? Tôi xuất hiện là em thương nữa ?"
Tôi vội vàng lắc đầu, nhào lòng làm nũng.
Trang Thảo
Lục Nghiên Thời trẻ tuổi thì sắc mặt xanh mét: "Anh đừng ỷ là phiên bản tương lai mà thể tùy tiện cướp yêu của ."
Hai Alpha đối diện, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc như chực chờ bùng nổ. Thấy cả hai sắp lao đ.á.n.h , vội bật dậy: "Hai mà đ.á.n.h nữa là nhảy xuống đây!"
Cả hai tức khắc hoảng sợ, ôm eo, kẻ giữ chân . Họ chỉ cuống quýt xin mà còn khuyên đừng làm chuyện dại dột. Tôi ho khẽ hai tiếng, mỗi tặng cho một cái tát. Hai cái tát xinh. là ch.ó điên thì xích mới ngoan .
"Ông xã, cũng xuyên qua đây, còn cả lý do em xuyên tới nữa..." Tôi lải nhải bám theo hỏi đủ thứ chuyện. Lục Nghiên Thời còn thì ăn giấm chua: "Ngoan bảo, rốt cuộc em đang hỏi ai hả?" Cả hai đều giả ngơ giả điếc.
Để phân biệt, gọi Lục Nghiên Thời lớn là "ông xã lớn", còn Lục Nghiên Thời trẻ là "ông xã nhỏ". Cuối cùng cũng giải thích chi tiết cho . Nguyên lý xuyên quá phức tạp nên hiểu, nhưng tóm là chế tạo máy xuyên để về một thời điểm nhất định trong quá khứ.
Trước đây để thuận lợi mang thai, Lục Nghiên Thời đem tuyến thể cấp SSS của trộn lẫn chút tạp chất, hạ xuống cấp A thì mới thể mang bầu. Sau đó, đứa trẻ cần lượng tin tức tố của cha quá lớn, mà ngay cả khi làm phẫu thuật, cũng thể biến trở cấp SSS như . Để giữ lấy đứa bé và giấu , chỉ còn cách tìm lối tắt: Mượn tin tức tố cấp SSS của chính trong quá khứ để trấn an vợ đang mang thai.
Hóa là . Nghe xong nước mắt lưng tròng: "Xin ông xã, vì em mà hy sinh nhiều quá." Tôi ôm lấy cổ ông xã lớn, dụi thôi.
Ông xã nhỏ một bên tức đến dậm chân: "Hóa bấy lâu nay nuôi con hộ ? Anh thật quá quắt!"
Lục Nghiên Thời lớn chỉ liếc mắt một cái: "Đó cũng là con của thôi."
Hai họ chẳng ai nhường ai. Giao lưu với hai họ suốt thời gian qua khiến mệt mỏi vô cùng. Lúc Lục Nghiên Thời nhỏ tìm chuyện: "Hách Huân từng với là thể chuyện xuyên tồn tại."
Lục Nghiên Thời lớn vẫn đang xử lý văn kiện, nụ mang theo vẻ lạnh lùng: "Cứ ép một chút là con sẽ bộc phát tiềm lực thôi. Chuyện thể cũng sẽ thành thể."
Lục Nghiên Thời nhỏ như ngộ điều gì đó. Tôi chỉ thầm thắp nến cho Hách Huân trong lòng. Đợi trở về, sẽ bao giờ cãi với kiểu "trâu ngựa" nghiên cứu khoa học mệnh khổ như nữa.
Lát , Lục Nghiên Thời lớn lên tiếng: "Nghe yêu đương mà còn bố bắt quả tang, cứ như một thằng nhóc mới lớn, ngây ngô đến phát khờ, còn để bảo bối của lo sợ theo. Thật chẳng ."
Tôi vội chắn mặt Lục Nghiên Thời nhỏ, sợ hai họ kích động đ.á.n.h , liền giải thích bừa: "Bây giờ còn trẻ, làm việc đủ trọng, thể tha thứ mà."
Lục Nghiên Thời nhỏ đắc thắng : "Sao mà so với ông chú già, thà cô độc giường bệnh cũng cố tỏ đàng hoàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-trong-sinh-toi-chon-lam-vo-thieu-gia-that/chuong-8.html.]
Ánh mắt họ như thể g.i.ế.c c.h.ế.t vạn . Tôi thực sự bất lực, tùy họ .
Một lát , một mặt dán miếng mặt nạ, thì thâm quầng một bên mắt như gấu trúc.
Cuối cùng cũng đến ngày sinh nở. Phòng phẫu thuật chỉ cho phép một cùng, chẳng chọn ai cả, một tiến trong. Mọi chuyện diễn thuận lợi hơn tưởng nhiều. Vừa mở mắt , đứa bé ngủ yên bình bên cạnh . Tôi chạm bàn tay nhỏ xíu của con, kìm xúc động mà bả vai run rẩy.
Mười tháng chờ đợi trong sự lo âu, thấp thỏm cuối cùng cũng qua . Giây phút trút bỏ gánh nặng, thấy nhẹ nhõm vô cùng.
"Anh bế con một chút ." Tôi trao nhóc con vòng tay của Lục Nghiên Thời trẻ tuổi.
Anh luống cuống tay chân vì sợ, tư thế bế con trông kỳ quặc. Giọng chút nghẹn ngào: "Tôi bao giờ nghĩ rằng em sẽ yêu . Sau khi ở bên em, cũng từng nghĩ đến việc đứa trẻ sẽ đời."
Sau đó mỉm thanh thản: "Hoài An, em và . Hãy trở về dòng thời gian vốn thuộc về hai ."
Tôi dậy, ôm lấy Lục Nghiên Thời trẻ tuổi, dùng hết sức lực một câu: "Xin . Và làm ơn, đừng quên em."
Sau khi trở về dòng thời gian ban đầu nhiều ngày, vẫn luôn ủ rũ, chẳng vui vẻ nổi. Lục Nghiên Thời tìm đủ cách đưa du lịch, ở bên cạnh dỗ dành để khuây khỏa, nhưng đều tác dụng. Chính cũng thể rõ cảm giác là gì, chỉ thấy trong lòng trống rỗng đến lạ.
"Em thích phiên bản trẻ tuổi của đến thế ?"
"Chê già ?"
Lục Nghiên Thời uống bao nhiêu là giấm chua.
"Có khi nào em nghĩ rằng, tất cả những chuyện đó đều nhớ rõ ?"
"Bởi vì suy cho cùng, dù là quá khứ hiện tại, từ đầu đến cuối cũng chỉ mà thôi."
Tôi trợn tròn mắt, lúc mới thật sự hiểu chuyện. Từ đầu đến cuối, Lục Nghiên Thời từng quên .
"Ông xã, em yêu nhất."
Tôi mở lòng với .
Lục Nghiên Thời hôn nhẹ lên khóe môi , lấy bản hợp đồng chuyển nhượng tài sản mà đó còn kịp ký tên.
"Ngoan bảo, ký tên thôi."